Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Kẹp ở giữa hai người đàn ông đều quan trọng với mình, Sầm Tuế cảm thấy rất buồn và tủi thân.

Cô lại có hơi muốn khóc, hốc mắt đã hơi ướt, sau đó thì không kiềm chế được cảm xúc, giọng nói khẽ run mở miệng nói: "Anh nói xem em có thể làm gì bây giờ? Vì chuyện này mà em và ba em đã cãi nhau một trận rất lớn, đã rất lâu không về nhà, hôm nay trở về ông ấy lại nhắc lại! Thái độ của ông ấy rất kiên quyết, bắt em phải chia tay với anh. Biết rõ là không có kết quả, còn ở bên nhau làm gì chứ?! Bây giờ điều kiện của anh tốt như vậy, nếu như gặp được người phù hợp, anh sẽ…"

Vinh Mặc không để cho Sầm Tuế nói hết câu đã ôm cô vào trong ngực, để mặt của cô vùi trong ngực mình.

Đồng thời, giọng nói của anh hơi đè nén nói: "Đừng nói nữa."

Sầm Tuế dựa vào ngực anh không nói gì, vừa chớp mắt nước mắt lập tức rơi xuống.

Cô lặng lẽ rơi nước mắt một lúc, dụi hết nước mắt lên áo sơ mi của Vinh Mặc, sau đó không nhịn được khóc ra tiếng, vừa khóc còn vừa tủi thân nói: "Em cũng không muốn chia tay đâu, khoảng thời gian này em cũng ngột ngạt muốn chết. Muốn gặp anh lại không dám gặp, sợ không kiềm chế nổi. Ba em nói nếu em không chia tay với anh thì đừng nhận ông ấy, em có thể làm gì được?"

Vinh Mặc nhẹ nhàng sờ đầu của cô: "Xin lỗi em, anh không biết em phải chịu nhiều tủi thân như vậy."

Nhận được sự an ủi, Sầm Tuế dần nín khóc, dựa vào ngực anh nghẹn ngào, nức nở, sau đó lại nói: "Em đã suy nghĩ rất lâu, tuổi của anh cũng đã lớn, cũng không thể để anh lãng phí thời gian ở bên em mãi như vậy được, cho nên em nghĩ…”

“Em đừng nói nữa.” Vinh Mặc dứt khoát ngắt lời cô.

Sau đó anh buông cô ra, rút giấy lau nước mắt cho cô, vừa lau vừa nói: “Tám mươi, chín mươi tuổi anh cũng đợi được, thật sự muốn đợi, ba em có thể đợi qua được anh không?"

Nghe nói như thế, Sầm Tuế không nhịn được nở nụ cười.



Cười nhưng vẫn ấm ức, hít mũi nói: "Đợi cái đầu anh."

Nhưng Vinh Mặc lại rất chân thành, giúp cô lau nước mắt xong lại nhìn cô nói tiếp: "Anh nghiêm túc đó, không phải đùa đâu. Cái gì cũng được, không có danh phận cũng được, yêu đương giấu diếm cũng được, anh đều có thể chấp nhận, chỉ có chia tay là không được. Em cũng không cần nghĩ nhiều như vậy, học tập cho tốt là được rồi, biết đâu qua hai năm thái độ của ba em sẽ thay đổi."

Sầm Tuế ngẫm nghĩ, nhìn Vinh Mặc một lúc, không chắc chắn nhỏ giọng hỏi: "Vậy em sẽ nói dối ông ấy trước, nói chúng ta đã chia tay nhé?"

Vinh Mặc cũng suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu nói: "Bây giờ ông ấy phản đối gay gắt như vậy, cứ nói như vậy trước đi, nếu không ông ấy sẽ tạo thêm áp lực cho em. Anh cũng không muốn nhìn thấy em buồn bã, tủi thân như vậy. Anh nhắc lại lần nữa, sau này có việc gì phải nói với anh đầu tiên, không được chịu đựng một mình."

Sầm Tuế gật đầu nghe lời: "Em biết rồi, nói ra đúng là thoải mái hơn."

Có người chia sẻ giúp cô, ở sau lưng nâng đỡ cô, cùng nhau gánh vác với cô, dù có khó khăn đến đâu thì bỗng nhiên cũng không thấy vất vả nữa.

Nhìn cô cuối cùng cũng đã kiên quyết, Trong lòng Vinh Mặc cũng thở phào nhẹ nhõm.

Anh nhìn Sầm Tuế, nhìn chằm chằm vào mắt của cô một lúc, bỗng nhiên lại hỏi: "Đã lâu không gặp nhau như vậy, em có nhớ anh không?"

Cảm xúc vừa rồi của Sầm Tuế còn chưa tan biến hết, trực tiếp hỏi lại anh: "Anh cảm thấy thế nào?"

Nếu như không nhớ anh, chịu tủi thân như vậy, ở đây khóc bù lu bù loa sao?

Vinh Mặc cười không nói nữa, trực tiếp lại gần hôn lên môi của cô.



Bị hơi thở của anh bao phủ, bờ môi bị anh ngậm lấy, có cảm giác lạnh buốt mềm mại, Sầm Tuế hơi ngừng lại, chỉ cảm thấy đầu ngón tay hơi tê dại. Lúc Vinh Mặc đổi hướng hôn cô, cô lập tức nhắm mắt lại.

Không khí trong xe đang dần nóng lên, Vinh Mặc nghiêng người tới, ngón tay Sầm Tuế lướt qua áo sơ mi ôm lấy cổ của anh.

Mỗi lần lông mi rung lên cũng là một lần tim đập nhanh, tạo ra sự xao động mãnh liệt trong trái tim của nhau.

Không khí giống như tại bị rút cạn, hô hấp bất giác trở nên gấp gáp, nặng nề hơn.

Ngay lúc khó tách rời thì điện thoại trong túi áo khoác của Sầm Tuế đột nhiên rung lên.

Lúc đầu định mặc kệ, nhưng bầu không khí liên tục bị tiếng rung làm rối loạn.

Thấy sự chú ý của Sầm Tuế bị phân tán, Vinh Mặc đành phải buông cô ra, nói khẽ cô nói: "Em nghe điện thoại trước đi."

Sầm Tuế mở to mắt, đáy mắt còn đang mơ màng, ẩm ướt.

Hô hấp của cô vẫn chưa bình thường, chờ một lúc mới móc điện thoại ra. Sau đó mở ra xem, phát hiện là ba cô.

Trong nháy mắt cảm thấy bầu không khí đã biến mất.

Sầm Tuế nhìn chằm chằm điện thoại một lúc, cô không muốn nghe nên trực tiếp bấm cúp máy.

Kết quả cô vừa cúp máy hai giây, ba Sầm lại gọi tới.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...