Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 84:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Đổng Tinh Tinh tò mò hỏi cô: "Đi ra ngoài chơi à?"
Sầm Tuế cũng lười giải thích, trực tiếp nói: "Cho là vậy đi."
Chắc chắn là đi chơi với bọn Trần Vũ chứ gì, thậm chí có giờ còn không lên lớp.
Trong lòng Đổng Tinh Tinh nghĩ như vậy, khóe miệng tràn ra một nụ cười nhạt, thì thào nói: "Em yên tâm đi, chị sẽ không nói gì."
Mà những dòng suy nghĩ trong lòng lại là – em cứ thanh thản vui chơi bên ngoài đi, chị sẽ giúp em hiếu thảo với ba mẹ em thật tốt.
Sầm Tuế cảm thấy nhẹ nhõm, xách vali nhỏ đi xuống cầu thang.
Xuống nhà né tránh ba Sầm mẹ Sầm, cũng không ăn sáng, trực tiếp lẻn đi.
Đổng Tinh Tinh đến nhà ăn dưới lầu ăn sáng, ba Sầm mẹ Sầm lần lượt đi vào ngồi xuống.
Mẹ Sầm thản nhiên hỏi: "Tuế Tuế còn chưa dậy sao?"
Đổng Tinh Tinh gắp lên một đũa bánh bao nhân thịt, nhìn mẹ Sầm nói: "Em ấy từ sớm đã dậy rồi, nói là có chuyện ở trường học nên đi ra ngoài trước. Tuần này khả năng ở lại trường."
Mẹ Sầm gật đầu "Ồ" một tiếng, cũng không nói gì nữa.
Ba Sầm đột nhiên lại nhớ tới cái gì, nhìn Đổng Tinh Tinh hỏi: "Lúc trước con bé nói phải tham gia kỳ thi tuyển sinh, thật hay giả thế? Gần đây có ôn tập không? Có đọc sách nghiên cứu không?"
Lúc bình thường Đổng Tinh Tinh thật sự chú ý đến vấn đề này, cô cũng không thấy Sầm Tuế đọc qua sách.
Cô còn lẻn vào phòng của Sầm Tuế, cũng không phát hiện trong phòng cô có tài liệu ôn tập, vả lại gần đây Sầm Tuế ở bên ngoài nhiều hơn, nghĩ đi nghĩ lại cũng biết cô ở ngoài cùng nhóm phú nhị đại kia chơi bời chứ gì.
Đổng Tinh Tinh đặt bánh bao nhân thịt lên đĩa trước mặt và nói: "Cháu đang làm việc, không chú ý đến Tuế Tuế, nhưng có cảm giác như em ấy không đọc sách. Nếu cháu có thời gian, sẽ đốc thúc con bé.”
Ba Sầm gật đầu: "Tinh Tinh, cháu có thành tích học tập tốt, đã giành được rất nhiều học bổng, không có gì bận có thể phụ đạo cho nó."
Đổng Tinh Tinh cũng gật đầu: "Được ạ, cháu sẽ giúp Tuế Tuế ạ."
Sau khi nói về Sầm Tuế, ba Sầm hỏi lại Đổng Tinh Tinh: "Cháu làm việc trong cửa hàng cũng được một tháng, cảm thấy thế nào?"
Vẻ mặt và giọng điệu của Đổng Tinh Tinh rất nghiêm túc: "Mỗi ngày tự tay bán những thứ đồ đó, khách hàng khi đến cửa đều phải giới thiệu. Thực sự đã học được rất nhiều điều, cho dù là chất liệu hay kiểu dáng của sản phẩm, hay tình hình thị trường, đều hiểu rất nhiều."
Ba Sầm gật đầu khẳng định: "Cháu trước hết phải kiên nhẫn, chăm chỉ học tập, đến thời điểm thích hợp, cậu sẽ đưa cháu đến công ty. Nếu như thế này, người khác sẽ không có gì để nói."
Đổng Tinh Tinh nặng nề "ừm" một tiếng: "Cảm ơn cậu!"
Mẹ Sầm đột nhiên thở dài bên cạnh: "Nếu Tuế Tuế hiểu chuyện chăm chỉ như cháu, vậy thì tốt rồi."
Nhìn thấy ba Sầm và mẹ Sầm khen mình như vậy, Đổng Tinh Tinh cảm thấy đắc ý nói: "Mợ đừng lo, Tuế Tuế sẽ tốt lên thôi."
Những những lời lẽ trong lòng lại là – Hai người yên tâm đi, cháu sẽ thế chỗ đứa con gái lớn phế vật đó hiếu thảo với hai người, hee hee...
***
Sầm Tuế kéo vali nhỏ và bắt taxi đến sân bay.
Trên đường còn liên lạc với Vinh Mặc vài câu, xuống xe tiến vào nhà ga, quay đầu nhìn xung quanh, không bao lâu đã thấy Vinh Mặc.
Anh cũng kéo một chiếc vali nhỏ, kéo cần gạt ra, đặt lòng bàn tay lên xà ngang.
Sầm Tuế kéo chiếc vali chạy lon ton lên hai bước, đi tới gần anh, cười hỏi: "Một ngày không gặp, có nhớ tôi không ông chủ?"
Ông chủ nhìn cô cười nhẹ: "Đi, tôi đưa cô đi lấy vé."
Hai người lấy chứng minh thư rồi đi lấy vé.
Sầm Tuế thấy Vinh Mặc đã lấy ba vé máy bay, tò mò hỏi anh: "Còn có người khác sao?"
Vinh Mặc nói "ừm": "Giáo sư Triệu sợ anh thiếu kinh nghiệm nên đã sắp xếp thêm một người."
Sầm Tuế không có ý kiến gì về vấn đề này, dù sao thì đây không phải là chuyện cô ấy có thể quyết định, là bản thân cô đòi đi cùng.
Sau đó bọn họ cầm vé quay lại, đi được vài bước thì điện thoại di động của Vinh Mặc vang lên.
Vinh Mặc nhấc máy nói: "Hạ lão sư, anh cứ đứng đó đợi tôi, chúng tôi sẽ tới ngay."
Sau khi cúp điện thoại, anh cùng Sầm Tuế đi tìm vị Hạ lão sư nọ.
Đi được một đoạn thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên gầy gò, đeo kính mặc áo sơ mi sọc, Vinh Mặc bước nhanh hơn một chút đi tới gần ông ta, đưa cho ông ta chứng minh thư và vé rồi lễ phép nói: "Vé đã được lấy cho thầy rồi, soát vé vào còn phải đợi một lúc."
Vị Hạ lão sư này tên đầy đủ là Hạ Quốc Lương, làm việc trong cơ quan thẩm định và cũng là thành viên của Hiệp hội cổ vật Tô An.
Trước đây đã cùng theo dõi một số dự án khảo cổ nhỏ, lại rảnh rỗi nên Triệu Minh Viễn đã sắp xếp để anh ta đến đây.
Anh ta là một người kỳ quặc và kiêu ngạo, anh ta lấy vé và chứng minh thư, và nói đơn giản với Vinh Mặc: "Phiền cậu rồi."
Nói xong, anh ta cất bước quay người rời đi: "Vậy chúng ta đi trước đi."
Đổng Tinh Tinh tò mò hỏi cô: "Đi ra ngoài chơi à?"
Sầm Tuế cũng lười giải thích, trực tiếp nói: "Cho là vậy đi."
Chắc chắn là đi chơi với bọn Trần Vũ chứ gì, thậm chí có giờ còn không lên lớp.
Trong lòng Đổng Tinh Tinh nghĩ như vậy, khóe miệng tràn ra một nụ cười nhạt, thì thào nói: "Em yên tâm đi, chị sẽ không nói gì."
Mà những dòng suy nghĩ trong lòng lại là – em cứ thanh thản vui chơi bên ngoài đi, chị sẽ giúp em hiếu thảo với ba mẹ em thật tốt.
Sầm Tuế cảm thấy nhẹ nhõm, xách vali nhỏ đi xuống cầu thang.
Xuống nhà né tránh ba Sầm mẹ Sầm, cũng không ăn sáng, trực tiếp lẻn đi.
Đổng Tinh Tinh đến nhà ăn dưới lầu ăn sáng, ba Sầm mẹ Sầm lần lượt đi vào ngồi xuống.
Mẹ Sầm thản nhiên hỏi: "Tuế Tuế còn chưa dậy sao?"
Đổng Tinh Tinh gắp lên một đũa bánh bao nhân thịt, nhìn mẹ Sầm nói: "Em ấy từ sớm đã dậy rồi, nói là có chuyện ở trường học nên đi ra ngoài trước. Tuần này khả năng ở lại trường."
Mẹ Sầm gật đầu "Ồ" một tiếng, cũng không nói gì nữa.
Ba Sầm đột nhiên lại nhớ tới cái gì, nhìn Đổng Tinh Tinh hỏi: "Lúc trước con bé nói phải tham gia kỳ thi tuyển sinh, thật hay giả thế? Gần đây có ôn tập không? Có đọc sách nghiên cứu không?"
Lúc bình thường Đổng Tinh Tinh thật sự chú ý đến vấn đề này, cô cũng không thấy Sầm Tuế đọc qua sách.
Cô còn lẻn vào phòng của Sầm Tuế, cũng không phát hiện trong phòng cô có tài liệu ôn tập, vả lại gần đây Sầm Tuế ở bên ngoài nhiều hơn, nghĩ đi nghĩ lại cũng biết cô ở ngoài cùng nhóm phú nhị đại kia chơi bời chứ gì.
Đổng Tinh Tinh đặt bánh bao nhân thịt lên đĩa trước mặt và nói: "Cháu đang làm việc, không chú ý đến Tuế Tuế, nhưng có cảm giác như em ấy không đọc sách. Nếu cháu có thời gian, sẽ đốc thúc con bé.”
Ba Sầm gật đầu: "Tinh Tinh, cháu có thành tích học tập tốt, đã giành được rất nhiều học bổng, không có gì bận có thể phụ đạo cho nó."
Đổng Tinh Tinh cũng gật đầu: "Được ạ, cháu sẽ giúp Tuế Tuế ạ."
Sau khi nói về Sầm Tuế, ba Sầm hỏi lại Đổng Tinh Tinh: "Cháu làm việc trong cửa hàng cũng được một tháng, cảm thấy thế nào?"
Vẻ mặt và giọng điệu của Đổng Tinh Tinh rất nghiêm túc: "Mỗi ngày tự tay bán những thứ đồ đó, khách hàng khi đến cửa đều phải giới thiệu. Thực sự đã học được rất nhiều điều, cho dù là chất liệu hay kiểu dáng của sản phẩm, hay tình hình thị trường, đều hiểu rất nhiều."
Ba Sầm gật đầu khẳng định: "Cháu trước hết phải kiên nhẫn, chăm chỉ học tập, đến thời điểm thích hợp, cậu sẽ đưa cháu đến công ty. Nếu như thế này, người khác sẽ không có gì để nói."
Đổng Tinh Tinh nặng nề "ừm" một tiếng: "Cảm ơn cậu!"
Mẹ Sầm đột nhiên thở dài bên cạnh: "Nếu Tuế Tuế hiểu chuyện chăm chỉ như cháu, vậy thì tốt rồi."
Nhìn thấy ba Sầm và mẹ Sầm khen mình như vậy, Đổng Tinh Tinh cảm thấy đắc ý nói: "Mợ đừng lo, Tuế Tuế sẽ tốt lên thôi."
Những những lời lẽ trong lòng lại là – Hai người yên tâm đi, cháu sẽ thế chỗ đứa con gái lớn phế vật đó hiếu thảo với hai người, hee hee...
***
Sầm Tuế kéo vali nhỏ và bắt taxi đến sân bay.
Trên đường còn liên lạc với Vinh Mặc vài câu, xuống xe tiến vào nhà ga, quay đầu nhìn xung quanh, không bao lâu đã thấy Vinh Mặc.
Anh cũng kéo một chiếc vali nhỏ, kéo cần gạt ra, đặt lòng bàn tay lên xà ngang.
Sầm Tuế kéo chiếc vali chạy lon ton lên hai bước, đi tới gần anh, cười hỏi: "Một ngày không gặp, có nhớ tôi không ông chủ?"
Ông chủ nhìn cô cười nhẹ: "Đi, tôi đưa cô đi lấy vé."
Hai người lấy chứng minh thư rồi đi lấy vé.
Sầm Tuế thấy Vinh Mặc đã lấy ba vé máy bay, tò mò hỏi anh: "Còn có người khác sao?"
Vinh Mặc nói "ừm": "Giáo sư Triệu sợ anh thiếu kinh nghiệm nên đã sắp xếp thêm một người."
Sầm Tuế không có ý kiến gì về vấn đề này, dù sao thì đây không phải là chuyện cô ấy có thể quyết định, là bản thân cô đòi đi cùng.
Sau đó bọn họ cầm vé quay lại, đi được vài bước thì điện thoại di động của Vinh Mặc vang lên.
Vinh Mặc nhấc máy nói: "Hạ lão sư, anh cứ đứng đó đợi tôi, chúng tôi sẽ tới ngay."
Sau khi cúp điện thoại, anh cùng Sầm Tuế đi tìm vị Hạ lão sư nọ.
Đi được một đoạn thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên gầy gò, đeo kính mặc áo sơ mi sọc, Vinh Mặc bước nhanh hơn một chút đi tới gần ông ta, đưa cho ông ta chứng minh thư và vé rồi lễ phép nói: "Vé đã được lấy cho thầy rồi, soát vé vào còn phải đợi một lúc."
Vị Hạ lão sư này tên đầy đủ là Hạ Quốc Lương, làm việc trong cơ quan thẩm định và cũng là thành viên của Hiệp hội cổ vật Tô An.
Trước đây đã cùng theo dõi một số dự án khảo cổ nhỏ, lại rảnh rỗi nên Triệu Minh Viễn đã sắp xếp để anh ta đến đây.
Anh ta là một người kỳ quặc và kiêu ngạo, anh ta lấy vé và chứng minh thư, và nói đơn giản với Vinh Mặc: "Phiền cậu rồi."
Nói xong, anh ta cất bước quay người rời đi: "Vậy chúng ta đi trước đi."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook