Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Một lúc sau, anh khẽ mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài là nắng đẹp, bầu trời trong xanh như được gột rửa, có từng tầng mây trắng xếp chồng xa xa gần gần, trắng đến mức không còn chút tạp chất.

Sau khi quan sát một lúc, anh tùy ý liếc nhìn sang bên phải và thấy Sầm Tuế đang nhắm mắt ngủ.

Chỗ ngồi không thoải mái, cơ thể cô đã nghiêng về bên trái rất nhiều, đột nhiên đầu cô rơi xuống một cách vô lực, trực tiếp đáp thẳng vào vai anh.

Với sức nặng của một cái đầu đổ lên vai, Vinh Mặc ngồi không nhúc nhích.

Quay đầu sang phải rất nhiều, anh lặng lẽ nhìn bộ dạng Sầm Tuế đang ngủ yên lành.

Sau khi lên máy bay và ngồi xuống, Sầm Tuế đã cởi mũ ra.

Trong góc nhìn, vầng trán của cô mịn màng, làn da trắng như tuyết, lông mi rất dài và cong lên theo hình vòng cung.

Ánh mắt chậm rãi rơi vào chóp mũi nhỏ nhắn thanh tú, Vinh Mặc hít nhẹ một hơi, cũng không có nhìn xuống.

Điều chỉnh lại tâm trạng khó chịu của mình, anh ngoảnh mặt đi rồi lại nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ.

Làm phẳng tâm trí, buông bỏ đại não.

Tuy nhiên, sau khi thả lỏng một lúc, anh đột nhiên nhớ lại tin tức mà anh đã hỏi thăm Vương Lãng vào chiều hôm qua.

Anh lại liếc mắt nhìn Sầm Tuế một lần nữa, trong lòng không khỏi nghĩ - Không biết cô ấy đã phải chịu đựng bao nhiêu gian khổ từ người con trai đó rồi, nên khi nói chuyện với anh ấy về chủ đề tình yêu, cô ấy đã nói câu: "Yêu đương chả có gì thú vị, trong sáng và đơn giản thật lãng phí thời gian."

Sau một hồi suy nghĩ, không tự chủ lại hít một hơi thật sâu.

Lúc anh thở ra hơi thở này, tình cờ nhìn thấy Sầm Tuế dựa vào vai anh, đầu cũng không vững vàng mà chậm rãi trượt về phía trước.



Vinh Mặc vô thức vươn tay ra, đỡ nhẹ vai Sầm Tuế, đỡ đầu của cô ngả vào đầu vai của mình.

Sầm Tuế nhất thời bị quấy rầy, Vinh Mặc còn nghĩ cô sắp tỉnh rồi, kết quả cô không những không tỉnh mà còn thuận thế ưỡn vai, tìm cho bản thân một vị trí thoải mái hơn, lại ngủ tiếp.

Vinh Mặc nhìn cô, khóe miệng hơi cong lên.

Bản thân cũng không nhận ra độ cong ấy.

Hạ Quốc Lương ở bên cạnh, tình cờ nhìn thấy cặp đôi này, ông ta trợn mắt tức giận quay lại nhìn lối đi...

Có phải là ông ta đã quá già để bắt kịp xu hướng không?

Đây không phải bạn gái thì là cái gì?

Là cái gì??

***

Sầm Tuế ngủ một giấc cho đến khi máy bay chuẩn bị hạ cánh thì mới tỉnh dậy.

Cô mở mắt ngồi thẳng dậy, bộ dạng thất thần ngồi tỉnh một lúc, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy rõ ràng một hồ nước rộng lớn và cánh đồng, cô chậm rãi quay đầu lại hỏi Vinh Mặc: "Đến rồi à?"

Vinh Mặc nghe tiếng, nhìn cô, vẻ mặt và giọng điệu như thường ngày: "Vừa tới."

Sầm Tuế vẫn duy trì vẻ mặt rũ xuống, ngẩn người, trong mắt đều là trống rỗng, tự nhủ: "Đúng là thần ngủ, thế mà lại ngủ lâu như vậy..."

Vinh Mặc mỉm cười, ngoảnh đi cũng không nói gì.

Lúc họ xuống máy bay và ra khỏi sân bay thì trời cũng đã tới trưa.

Vinh Mặc quản lý lộ trình và thời gian di chuyển, anh lên kế hoạch trước khi đi, trưa sẽ xuống máy bay ở sân bay, tìm chỗ ăn trưa trước, ăn xong rồi ra bến xe đón xe.



Vào buổi chiều từ từ bến xe xuất phát, đi ô tô gần bốn giờ để đến quận lỵ nơi có thôn Lũng Thọ.

Nghỉ đêm tại quận lỵ, đi đến thôn Lũng Thọ vào ngày hôm sau.

Sầm Tuế không quan tâm đến những thứ này, chỉ kéo vali nhỏ của mình và đi theo Vinh Mặc.

Bắt taxi tìm một chỗ ngồi ăn cơm, suốt đường đi cô không cãi nhau với Hạ Quốc Lương nữa, tất nhiên cả hai ai cũng không bỏ qua cho ai.

Hạ Quốc Lương cảm thấy Vinh Mặc làm việc không đáng tin cậy nên đã làm việc với giáo sư Triệu, kết quả còn đưa một cô gái nhỏ theo để nói chuyện yêu đương.

Với loại nhận thức này, ông ta tự nhiên cảm thấy sự can thiệp của Sầm Tuế chính là một gánh nặng.

Yếu yếu ớt ớt đến nỗi còn phải vật lộn để bước đi.

Sầm Tuế cũng không thích Hạ Quốc Lương, chỉ nghĩ rằng ông ta có một tính khí tồi tệ, lời nói cũng cay nghiệt.

Nhìn thấy cô tuổi còn nhỏ, một chút mặt mũi cũng không cho cô, một câu khách khí cũng không có

Mà Vinh Mặc bị bắt ở chính giữa, ai cũng không thể xúc phạm được.

Một bên chăm sóc cho tâm trạng của Sầm Tuế, một bên cũng phải quan tâm đến tính khí của Hạ Quốc Lương.

Sau khi tìm được chỗ ăn xong, thuận tiện cũng cũng nghỉ ngơi một lúc.

Thời tiết tháng tư nóng nực, ba người cầm trên tay một chai nước suối, trên miệng chai còn có vài giọt nước treo lơ lửng.

Sầm Tuế mở nắp chai uống một ngụm nước, đang buồn chán đột nhiên nhìn về phía Hạ Quốc Lương nói: "Lão đầu, anh có mệt không?"

Hạ Quốc Lương nghe cô nói, ánh mắt trực tiếp có thể giết người, liếc mắt nhìn sang chỗ khác nói: "Nha đầu vẫn cứ là nha đầu, không nói đến lễ phép, tôi cũng lười quan tâm đến cô."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...