Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 92:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Hạ Quốc Lương ngồi đằng sau, vừa quan sát khung cảnh ngoài cửa sổ, vừa nói: “Hiện giờ đang là mùa xuân, cho nên lúa trên đồng đều vẫn còn non. Nha đầu ngốc, nhìn xem, trong những cánh đồng đó là ngô nếp đó.”
Sầm Tuế nghe ông ta nói xong quay mặt nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy một mảng xanh mơn mởn.
Cô nhìn thấy dáng vẻ Hạ Quốc Lương nói chuyện với mình hòa khí như vậy, cũng không có không cho ông ta chút mặt mũi, phối hợp hỏi lại sơ sơ vài câu, để ông ta từ việc giới thiệu về nông sản này, tìm ra được một chút tự tin.
Vinh Mặc ngồi ở ghế lái chuyên tâm lái xe, trông thấy một già một trẻ hiếm khi hòa khí nói chuyện với nhau như vậy, anh cũng không lên tiếng xen ngang.
Cho bọn họ nói chuyện với nhau nhiều hơn, nói đến ăn ý rồi, sau này có lẽ sẽ không lại cãi nhau nữa.
Hạ Quốc Lương nói về những sản phẩm trong nông điền một hồi, nói đến khát nước, bèn mở nắp chai nước suối ra uống một hơi.
Ông ta dựa vào ghế nghỉ ngơi một hồi, đột nhiên lại nghĩ ra gì đó, nhìn Sầm Tuế hỏi: “Nha đầu ngốc, cô có quen một người tên là Kim Tín Chi không, Kim trong “Kim Thiên”, cái họ này rất hiếm thấy đó.”
Sầm Tuế nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu quay qua nhìn ông ta: “Chưa từng nghe qua.”
Hạ Quốc Lương khẽ thở dài, hơi hơi ngẩng đầu lên, trọng lượng cơ thể toàn bộ đều áp lên lưng ghế: “Nói ra cũng là một người đã rất lâu không gặp rồi, hôm qua bị cô náo loạn một hồi, lại đột nhiên nằm mơ thấy ông ấy.”
Sầm Tuế quay đầu về, chỉ xem như đang nghe chuyện phiếm, thuận miệng hỏi một câu: “Là người như thế nào?”
Thần sác Hạ Quốc Lương rơi vào trong dòng ký ức, hồi lâu mới ngồi thẳng dậy mở miệng đáp: “Bỏ đi, cũng không có gì đáng nói, những chuyện năm đó tốt nhất là không nên nhắc lại nữa.”
Sầm Tuế không biết được ông ta đang nói đến là chuyện năm nào, nhưng nhìn thấy dáng vẻ bi thương không muốn nhắc lại của ông ta, cô cũng không hỏi nhiều nữa.
Vốn dĩ cũng không mấy hứng thú, có điều ông ta đột nhiên nhắc đến, cô phụ họa hỏi một câu.
Vinh Mặc ngược lại đã từng nghe đến tên của người này, nhưng xem dáng vẻ Hạ Quốc Lương không muốn nói tiếp nữa, anh cũng không lên tiếng.
Đích thực là một chuyện không mấy vui vẻ, nói ra thở dài cảm thán đi, nói không chừng Sầm Tuế cũng căn bản chả nghe ra cảm xúc gì.
Người trẻ tuổi trải qua ít chuyện, có rất nhiều chuyện cũ, coi như là nói ra thì sao, bọn họ cũng không thể sâu sắc hiểu được.
Hạ Quốc Lương không nói nữa, tháo mắt kính ra, tìm tấm vải lau kính lau lau một hồi.
Trong suốt quãng đường còn lại, chủ đề nói chuyện cũng thay đổi không ít.
Lúc Vinh Mặc lái xe đến thôn Lũng Thọ, cũng sắp mười giờ trưa rồi.
Trước cổng làng thôn Lũng Thọ có một cây Tùng đã mấy trăm năm tuổi, thân cây hình dáng kỳ quặc, như một con rồng đang bay lên trời.
Bên cạnh cây tùng có một miếng đá cao bằng hai người cộng lại, bên trên khảm những chữ màu đỏ thật to: “Thôn Lũng Thọ.”
Vinh Mặc lái xe tiến vào trông làng, trên đường còn hỏi thăm khoẳng bốn, năm người, mới tìm được đội sản xuất thứ sáu.
Đội sản xuất thứ sau trong thôn này có bốn xóm, Bốn phía xung quay các xóm không phải là ao hồ thì cũng là rừng cây, đồng ruộng. Xe không thể tiến vào sâu thêm nữa, Vinh Mặc trực tiếp dừng lại, cùng Sầm Tuế và Hạ Quốc Lương đi bộ vào trong.
Lão Từ nói mảnh gốm là được tìm thấy ở hai xóm cuối cùng trong thôn, Vinh Mặc bọn họ hiển nhiên là đi thẳng về phía hai xóm cuối.
Trong điện thoại của họ đều có hình ảnh và video mảnh gốm, họ lấy điện thoại ra, đi lần lượt từng nhà một hỏi.
Đi hỏi một hồi, đều hỏi hết các nhà trong xóm rồi, nhưng lại không hỏi được ra, là nhà ai đã bán ra mảnh gốm.
Buổi trưa, cả ba ngồi lại trong xe, vừa mở cửa sổ vừa ngồi ăn mì ăn, nước nóng vẫn là lấy bình nước đến xin của các hộ trong thôn.
Hạ Quốc Lương hỏi Vinh Mặc: “Chắc chắn là hai dãy xóm cuối chứ?”
Vinh Mặc nhìn sang Sầm Tuế, mở miệng đáp: “Chiều nay đi hỏi thêm hai xóm đằng trước vậy.”
Sau khi ăn mì xong, họ ở lại trong xe nghỉ ngơi một lúc, đến một giờ chiều, cả ba người lại đi đến hai xóm đằng trước hỏi một lượt.
Kết quả vẫn như vậy, không hề có người nói là do nhà mình bán ra, đều nói là chưa từng nhìn thấy mảnh gốm này.
Sầm Tuế bắt đầu có chút phiền muộn rồi.
Cái gì cũng không hỏi ra được, cũng không thể cứ đi qua đi lại như vậy được, hay là hỏi lại từ đầu một lần nữa?
Buồn bực một hồi lâu, cô lấy điện thoại ra gọi cho lão Từ.
Chuông kêu được chừng nửa giây, lão Từ ở đầu dây bên kia rốt cuộc cũng bắt máy.
Hạ Quốc Lương ngồi đằng sau, vừa quan sát khung cảnh ngoài cửa sổ, vừa nói: “Hiện giờ đang là mùa xuân, cho nên lúa trên đồng đều vẫn còn non. Nha đầu ngốc, nhìn xem, trong những cánh đồng đó là ngô nếp đó.”
Sầm Tuế nghe ông ta nói xong quay mặt nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy một mảng xanh mơn mởn.
Cô nhìn thấy dáng vẻ Hạ Quốc Lương nói chuyện với mình hòa khí như vậy, cũng không có không cho ông ta chút mặt mũi, phối hợp hỏi lại sơ sơ vài câu, để ông ta từ việc giới thiệu về nông sản này, tìm ra được một chút tự tin.
Vinh Mặc ngồi ở ghế lái chuyên tâm lái xe, trông thấy một già một trẻ hiếm khi hòa khí nói chuyện với nhau như vậy, anh cũng không lên tiếng xen ngang.
Cho bọn họ nói chuyện với nhau nhiều hơn, nói đến ăn ý rồi, sau này có lẽ sẽ không lại cãi nhau nữa.
Hạ Quốc Lương nói về những sản phẩm trong nông điền một hồi, nói đến khát nước, bèn mở nắp chai nước suối ra uống một hơi.
Ông ta dựa vào ghế nghỉ ngơi một hồi, đột nhiên lại nghĩ ra gì đó, nhìn Sầm Tuế hỏi: “Nha đầu ngốc, cô có quen một người tên là Kim Tín Chi không, Kim trong “Kim Thiên”, cái họ này rất hiếm thấy đó.”
Sầm Tuế nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu quay qua nhìn ông ta: “Chưa từng nghe qua.”
Hạ Quốc Lương khẽ thở dài, hơi hơi ngẩng đầu lên, trọng lượng cơ thể toàn bộ đều áp lên lưng ghế: “Nói ra cũng là một người đã rất lâu không gặp rồi, hôm qua bị cô náo loạn một hồi, lại đột nhiên nằm mơ thấy ông ấy.”
Sầm Tuế quay đầu về, chỉ xem như đang nghe chuyện phiếm, thuận miệng hỏi một câu: “Là người như thế nào?”
Thần sác Hạ Quốc Lương rơi vào trong dòng ký ức, hồi lâu mới ngồi thẳng dậy mở miệng đáp: “Bỏ đi, cũng không có gì đáng nói, những chuyện năm đó tốt nhất là không nên nhắc lại nữa.”
Sầm Tuế không biết được ông ta đang nói đến là chuyện năm nào, nhưng nhìn thấy dáng vẻ bi thương không muốn nhắc lại của ông ta, cô cũng không hỏi nhiều nữa.
Vốn dĩ cũng không mấy hứng thú, có điều ông ta đột nhiên nhắc đến, cô phụ họa hỏi một câu.
Vinh Mặc ngược lại đã từng nghe đến tên của người này, nhưng xem dáng vẻ Hạ Quốc Lương không muốn nói tiếp nữa, anh cũng không lên tiếng.
Đích thực là một chuyện không mấy vui vẻ, nói ra thở dài cảm thán đi, nói không chừng Sầm Tuế cũng căn bản chả nghe ra cảm xúc gì.
Người trẻ tuổi trải qua ít chuyện, có rất nhiều chuyện cũ, coi như là nói ra thì sao, bọn họ cũng không thể sâu sắc hiểu được.
Hạ Quốc Lương không nói nữa, tháo mắt kính ra, tìm tấm vải lau kính lau lau một hồi.
Trong suốt quãng đường còn lại, chủ đề nói chuyện cũng thay đổi không ít.
Lúc Vinh Mặc lái xe đến thôn Lũng Thọ, cũng sắp mười giờ trưa rồi.
Trước cổng làng thôn Lũng Thọ có một cây Tùng đã mấy trăm năm tuổi, thân cây hình dáng kỳ quặc, như một con rồng đang bay lên trời.
Bên cạnh cây tùng có một miếng đá cao bằng hai người cộng lại, bên trên khảm những chữ màu đỏ thật to: “Thôn Lũng Thọ.”
Vinh Mặc lái xe tiến vào trông làng, trên đường còn hỏi thăm khoẳng bốn, năm người, mới tìm được đội sản xuất thứ sáu.
Đội sản xuất thứ sau trong thôn này có bốn xóm, Bốn phía xung quay các xóm không phải là ao hồ thì cũng là rừng cây, đồng ruộng. Xe không thể tiến vào sâu thêm nữa, Vinh Mặc trực tiếp dừng lại, cùng Sầm Tuế và Hạ Quốc Lương đi bộ vào trong.
Lão Từ nói mảnh gốm là được tìm thấy ở hai xóm cuối cùng trong thôn, Vinh Mặc bọn họ hiển nhiên là đi thẳng về phía hai xóm cuối.
Trong điện thoại của họ đều có hình ảnh và video mảnh gốm, họ lấy điện thoại ra, đi lần lượt từng nhà một hỏi.
Đi hỏi một hồi, đều hỏi hết các nhà trong xóm rồi, nhưng lại không hỏi được ra, là nhà ai đã bán ra mảnh gốm.
Buổi trưa, cả ba ngồi lại trong xe, vừa mở cửa sổ vừa ngồi ăn mì ăn, nước nóng vẫn là lấy bình nước đến xin của các hộ trong thôn.
Hạ Quốc Lương hỏi Vinh Mặc: “Chắc chắn là hai dãy xóm cuối chứ?”
Vinh Mặc nhìn sang Sầm Tuế, mở miệng đáp: “Chiều nay đi hỏi thêm hai xóm đằng trước vậy.”
Sau khi ăn mì xong, họ ở lại trong xe nghỉ ngơi một lúc, đến một giờ chiều, cả ba người lại đi đến hai xóm đằng trước hỏi một lượt.
Kết quả vẫn như vậy, không hề có người nói là do nhà mình bán ra, đều nói là chưa từng nhìn thấy mảnh gốm này.
Sầm Tuế bắt đầu có chút phiền muộn rồi.
Cái gì cũng không hỏi ra được, cũng không thể cứ đi qua đi lại như vậy được, hay là hỏi lại từ đầu một lần nữa?
Buồn bực một hồi lâu, cô lấy điện thoại ra gọi cho lão Từ.
Chuông kêu được chừng nửa giây, lão Từ ở đầu dây bên kia rốt cuộc cũng bắt máy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook