Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Trên sân vận động trường tiểu học thôn Lũng Thọ, cỏ mọc cụt ngủn.

Vinh Mặc, Sầm Tuế và Hạ Quốc Lương ngồi trên cầu thăng bằng, đối diện là cô bé đang mặc một thân đồng phục màu xanh trắng.

Cô bé không ý thức được mà xiết chặt ngón tay, dáng vẻ có hơi căng thẳng, âm thanh nói chuyện cũng khá nhỏ,, nhìn ba người Sầm Tuế hỏi: “Mọi người… là tới đầy tìm mảnh vỡ kia, hay là…nhìn thấy mảnh vỡ kia mới tới đây?”

Nói xong không đợi ba người Sầm Tuế lên tiếng, vội vàng nói tiếp: “Cái mảnh gốm vỡ kia, vừa rồi bị mẹ em bán đi, bán cho một người đàn ông trung niên, da có hơi ngăm đen, nhìn người khá là thành thật, tóc có hơi lưa thưa, mọi người có thể đi tìm ông ta…”

Đợi cô bé nói một hơi nói hết, Vinh Mặc nhẹ gật đầu, ngữ khí ôn hòa nói với cô bé: “Em không cần lo lắng, chúng tôi đến đây không phải để gây phiền phức gì, chỉ là muốn nghe ngóng chút chuyện về mảnh gốm kia thôi.”

Cô bé lặng lẽ thở phào một hơi, nhìn về phái Vinh Mặc hỏi: “Nghe ngóng chuyện gì ạ? Là chuyện rất quan trọng sao?”

Sau khi xác nhận bọn họ không phải là người xấu, cô bé cũng chầm chậm mở miệng, thanh âm không lớn nói: “Em nghe ba mẹ trong lúc nói chuyện, vật đó lúc đầu không thuộc quyền sở hữu của gia đình, là cụ của em mang về từ trong thành, giấu cả một đời, đến tận khi sắp chết mới giao phó lại cho ông nội em, dặn dò phải giữ cho thật kỹ, nói rằng tương lai có một ngày, chủ nhân của nó sẽ đến lấy lại.”

Sầm Tuế trong lúc nghe cô bé kể lại hơi nghiêng nghiêng đầu, biểu tình chuyên chú.

Đợi cô bé nói xong đoạn này, cô mới nhìn về phía cô bé hỏi: “Vậy tại sao lại bán đi mất?”

Cô bé nhìn cô, trong lòng cũng an tâm hơn chút ít, thanh âm cũng trở nên thoải mái hơn, nói: “Đây cũng đều là chuyện của năm mươi năm trước rồi. Hai năm trước, ông nội của em qua đời, mà cụ em mất cũng cách đó chừng hai mươi năm. Thời gian dài như vậy, câu chuyện này trong lời nói của ba mẹ em, cũng trở thành một chuyện vô căn cứ rồi. Nói ra không có tính chân thực, ba mẹ em cảm thấy chính là năm đó cụ đem mảnh gốm đó về, lúc sắp chết hồ đồ, tạo ra một câu chuyện như vậy. Mọi người biết rồi đấy, ai có thể xem chuyện đó là thật được. Trước kia có một người đến nhà thu mua đồ cũ, mẹ em thấy người đó nguyện ý thu mua mảnh gốm kia, trực tiếp bán cho ông ta rồi.”

Sầm Tuế gật gật đầu, suy nghĩ một chút lại nói: “Vậy mẹ em giấu chúng tôi, là vì nghĩ rằng chúng tôi là hậu nhân của người chủ thật sự của mảnh gốm, đến để đòi lại mảnh gốm, kết quả bà ấy lại bán đi rồi, sợ chúng tôi gây phiền phức cho nhà mình, trực tiếp giấu chúng tôi luôn.”

Cô bé lặp tức gật gật đầu “Chính là như vậy.”



Sầm Tuế nhìn Vinh Mặc, cũng không tò mò hỏi thêm nữa.

Chuyện bọn họ sẽ bán mảnh gốm này đi, suy nghĩ một chút cũng hiểu ra nguyên nhân thôi, chính là thấy mảnh gốm này tầm thường, lại chẳng có tác dụng gì, thấy có người thu còn có thể đổi được ít tiền, ai mà không bán đi chứ, dù sao thì tiền cũng thiết thực hơn miếng gốm kia.

Những gia đình có cuộc sống như vậy, cũng không thể tiêu tiền đi giám định cơ cấu, giám định một vật vốn dĩ trong mắt họ cũng không đáng tiền. Nhiều nhất cũng là tìm người trong nghề ở xung quanh xem cho, hoặc là nhờ người thu mua đồ cổ xem giúp.

Lão Từ đều không cảm thấy mảnh gốm này có gì lạ lùng, bọn họ tìm người khác xem cho, chắc chắn cũng có kết luận như vậy.

Thế là mảnh gốm vỡ này, trong mắt họ bị xem là phế phẩm, có thể từ chỗ Lão Tử đổi lại được ít tiền, cũng coi như là điều giá trị nhất mà họ tạo ra rồi.

Mảnh gốm xanh này, trong tay bọn họ, chính là chỉ đáng giá như thế.

Đây là quyết định của những tầng lớp gia đình như họ.

Vinh Mặc và Hạ Quốc Lương nghe xong hiển nhiên cũng hiểu ra rồi.

Biết được nguyên nhân rồi, cũng không cần phải hỏi sâu thêm làm gì, vấn đề này không việc gì phải tìm hiểu sâu như vậy.

Vinh Mặc nhìn cô bé, nhẹ nhàng nhẫn nại hỏi: “Cụ của em mang mảnh gốm này từ trong thành về, vậy em có biết, bà ấy là lấy về từ đâu không? Hay nói cụ thể hơn, là từ trong tay người nào mang về? Tại sao lại nói, người ta có một ngày sẽ quay lại lấy?”

Những câu hỏi này, trong đầu cô bé cũng không có đáp án.

Cô bé hướng Vinh Mặc trực tiếp lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Lúc cụ em qua đời, em còn chưa sinh ra nữa. Rất nhiều chuyện liên quan đến cụ, em chỉ được nghe qua lời của ông nội và ba mẹ. Bọn họ nói cụ em là một người rất có bản lĩnh, thích vào Nam ra Bắc, đi qua rất nhiều nơi. Còn về việc mang mảnh gốm kia về từ đâu, em cũng không biết nữa. Có thể bố mẹ em sẽ biết một chút đó.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...