Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế không nhiều lời với ông ta trực tiếp hỏi: “Xác thực là mang về cùng mảnh gốm kia sao?”

Ba Giang nghiêm túc nói: “Cái này tuyệt đối không lừa mọi người, chúng tôi sẽ không làm ra chuyện lừa hại người khác, nhưng thứ mà chúng tôi nên có, thì nhất định phải có được. Dù sao món đồ này, chúng tôi cũng thu giữ hơn 50 năm rồi.”

Sầm Tuế nghĩ thầm trong lòng bọn họ nào có thu giữ chứ, ba của ông còn có khả năng cất giữ cẩn thận, còn đến tay ông, đều bị xem là rác rưởi đi.”

Mảnh gốm kia cũng tùy tiện bán đi rồi, đều là vì đổi lấy chút tiền, bây giờ lại muốn cầm khăn tay đổi lấy tiền của ba người họ, vừa nhìn là biết cái khăn tay này, không được giữ gìn cẩn thận rồi.

Vinh Mặc ngược lại không vội vàng, tiếp tục hỏi ba Giang: “Từ đó về sau, gia đình ông có còn liên hệ với người chủ nhà kia không?”

Ba Giang lắc đầu: ‘Không liên lạc nữa, Bình Thành cách đây xa như vậy, chúng tôi không tiện di chuyển, bọn họ cũng không đến tìm, vì vậy chúng tôi suy đoán, có phải bà nội đã dựng lên chuyện này không, căn bản chuyện này không có thật.”

Nghe xong, Vinh Mặc suy nghĩ một hồi lại hỏi: “Năm đó bà lão mang mảnh gốm này về, đến tận lúc sắp qua đời, cũng không nói cho mấy người, đồ vật này rốt cuộc quan trọng chỗ nào sao?”

Ba Giang vẫn là lắc đầu: “Không nói, chính là một mảnh gốm vỡ thôi, đối với chúng tôi co ích gì chứ. Có quan trọng hay không, có lẽ đối với Kim Gia kia càng quan trọng hơn đi? Mọi người sao lại đến đây hỏi chuyện này, là giống con gái tôi nói, đến làm khảo sát khảo cổ gì đó sao?”

Vinh Mặc nghe hiểu rồi, bà lão chỉ là cất mảnh gốm này đi, những cái khác đều không biết.

Đại khái cũng là vì lời phó thác của người chủ nhà, mới cất giữ lâu như vây, lại phó thác cho con cháu, nhưng đến cuối cùng mảnh gốm này là gì, bà ấy lại không hề biết.

Bà lão đã không biết, vậy cặp vợ chồng trước mắt anh này cũng chẳng biết được đi.



Anh không tiếp tục hỏi nữa, trả lời vấn đề của ba giang: “Đúng vậy, Chúng tôi đều là người làm nghiên cứu, đến đây khảo sát chút tình hình.”

Ba Giang đối với việc khảo sát của bọn họ không hứng thú, ông ta không nói tiếp vấn đề này nữa, chỉ nhìn Vinh Mặc nói: “Chiếc khăn tay này, chắc là sẽ hữu ích cho mọi người, cũng là đồ cũ thôi, mọi người có thể mang về tử tế nghiên cứu xem.”

Không hỏi ra được gì thêm, khăn tay chắc chắn là phải mang về rồi.

Vinh Mặc không hoang mang hỏi: “Tôi chính là muốn hỏi thẳng, có thể đưa cho ông bao nhiêu tiền?”

Ba Giang cười lên, chất phác cười: “Mọi người cứ xem xét, tôi không tiện nói ra đi.”

Dù sao cũng chỉ là một miếng vải, đặt trên phố, năm đồng cũng không ai thèm lấy.

Sầm Tuế nhìn ông ta, bình thản lên tiếng: “Đưa ông năm vạn, được không?”

Mẹ Giang ba Giang nghe vậy ngẩn ra, vậy mà nói không ra lời.

Hạ Quốc Lương quay đầu nhìn Sầm Tuế, nói: “Nha đầu, cô đừng có mở miệng nói loạn, số tiền này ai trả chứ?”

Bọn họ đều không phải là vì làm việc riêng mà tới đây, Nếu muốn tiêu số tiền lớn như vậy, vậy thì phải tìm Triệu Minh Viễn hỏi qua, ông phê chuẩn xong mới được trả tiền.

Sầm Tuế nhìn Hàn Quốc Lương, trực tiếp móc điện thoại ra, cười nói: “Lão đầu, tôi tự mình trả.”



Nói xong nhìn về phía ba Giang: “Một tay đưa tiền một tay đưa hàng, tôi cần khăn tay,ông cần tiền, chuyển bằng Alipay được không?”

Ba Giang lúc này không ngẩn ra nữa, vội vàng hắng giọng hai cái, lấy điện thoại ra nói: “Được, được.”

Hạ Quốc Lương ở một bên trừng mắt nhìn Sầm Tuế, vẫn muốn khuyên cô: “Nha đầu, năm vạn tệ chứ không phải năm trăm tệ đâu, nhà cô mới đào được mỏ vàng à?”

Sầm Tuế không để ý anh ta, trực tiếp chuyển cho ba Giang năm vạn tệ, thuận tiện lấy chiếc khăn tay trong tay ông ta.

Không nhìn Hạ Quốc Lương cô trực tiếp cầm khăn tay chạy lại chỗ Vinh Mặc: “Nghe xong chuyện rồi, đồ cũng lấy được rồi, chúng ta đi thôi, về lại tiếp tục kể chuyện cho tôi, tôi muốn nghe chuyện về Kim Tín Chi.”

Vinh Mặc ngược lại vẫn luôn bình tĩnh, cười nói: “Được”

Nói xong đứng dậy, không định ngồi thêm nữa, chính là muốn xin phép ba giang mẹ giang cáo từ.

Ba Giang mẹ Giang nhận tiền xong, vui đến mức không khép được mồm,, còn muốn giữ họ ngồi thêm một lúc.

Nhưng Sầm Tuế không có hứng thú ngồi nữa, vẫn là cười nói chào tạm biệt họ, sau đó lại nói,nếu như cần gì sẽ liên lạc với họ sau.

Ba Giang bây giờ biến thành bộ dáng rất dễ nói chuyện, cực kỳ niềm nở đáp: “Có gì cứ tùy tiện hỏi, tôi biết gì đều nói hết cho anh.”

Hạ Quốc Lương cùng Vinh Mặc và Sầm Tuế rời đi, hai người nhịn không được than vãn---người trẻ tuổi a, rốt cuộc có còn có chút quan niệm tiền bạc gì không vậy, là năm vạn tệ đó, năm vạn tệ!!!

Sau khi ra khỏi đội sản xuất thứ sáu, lên xe, Hạ Quốc Lương vẫn lắc đầu than thở.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...