Ở Rể (Chuế Tế)
-
Quyển 3 - Chương 214: Biến cố (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*********
Tô Đàn Nhi và Văn Hải Oanh đang nghỉ ngơi bên trong lương đình trên Tiểu Doanh Châu.
Dưới bóng cây xung quanh cơ bản đêu là nữ, đại khái đều là phu nhân của nhà nào đó, ban nãy cũng chào hỏi vài người, nhưng trên cơ bản là vẫn xa lạ.
Ở Hàng Châu này, phu nhân của La Điền, Văn Hải Oanh cũng coi là địa chủ. Thời thiếu nữ cô ấy là tiểu thư quan gia, cũng có quen biết với các nữ nhân bậc trên, chỉ có điều tính cách cô ấy luôn mềm yếu, từ sau khi lấy La Điền, do được gả vào nhà thương nhân, nên cũng cắt đứt quan hệ với các tỷ muội cũ, cuộc sống ở ẩn mấy năm nay, cảm xúc tích tụ, lại càng khó qua lại với người ngoài. Mặc dù trước mắt đã mở lòng hơn, nhưng nếu nói là giao lưu với người khác, thì Tô Đàn Nhi bên cạnh vẫn cởi mở hơn. xem thêm tại bàn long dot us.
Đương nhiên, giữa bao nhiêu là nữ tử dịu dàng này thì khí chất của Tô Đàn Nhi tuy có nổi trội, những cũng không coi là độc nhất. Trong lời giới thiệu của Văn Hải Oanh, những người mà cô ấy quen biết không chỉ đức hạnh xuất chúng, giúp chồng dạy con, mà còn rất mạnh bạo kiếm tiền, giống với tính cách của Tô Đàn Nhi vậy.
- Những năm gần đây, ở Hàng Châu này, có một tổ chức “Hồng cân xã”, nói là bậc cân quắc không thua gì đấng mày râu. Là tổ chức không nghiêm cách. Những nữ nhân này, trước sau cập kê, biết rồi thì đều tham gia vào, có đôi khi ngồi cùng nhau trò chuyện, làm chuyện nữ công. Ta khi đó còn nhỏ, tỷ tỷ đưa ta gia nhập, nhưng cũng không quen nhiều người, về sau thành thân rồi, cũng chưa tụ họp lại lần nào. Ngươi xem, Hà tỷ dưới táng cây bên kia, cô ấy là cháu gái của Thang Tu Huyền Thang lão gia tử, người rất hòa nhã, nhưng ta khi đó nhát gan, không dám nói chuyện với cô ấy…
Văn Hải Oanh ngày thường không hay qua lại với người nhiều người, lúc này lại có một tỷ muội đáng tin, nên cũng trở nên nói nhiều hơn, kể về những chuyện phiếm từ thời thiếu nữ. Nàng tự biết tính cách khi đó sầu muộn, mọi người xung quanh đại khái là không quen biết mình, nhưng chỉ một lát sau, có hai nữ tử đến chào hỏi, một vị là con dâu của một vị đồng tri của Hàng Châu, vị kia là cháu dâu của Thường gia, sau khi chào hỏi, đối phương cũng còn còn để ý việc Tô Đàn Nhi là nữ thương gia, ngồi lại trong lương đình cùng nói chuyện.
Trò chuyện một hồi càng làm Văn Hải Oanh nhớ lại thời thiếu nữ, sau đó nói về tỷ tỷ của Văn Hải Oanh, nói về việc thời đó Văn Hải Oanh cũng là một tài nữ, sau đó tự nhiên cũng chuyển nói về cuộc gặp mặt hôm nay. Mọi người đều đã là phụ nhân, tất nhiên không thể nói về chuyện của nam nhân, cũng không thể nói thi từ, lúc trước đám người Lâu Thư Hằng làm thơ, hai nữ nhân này cũng đứng bên cạnh, xem những người đó hăng hái truyền đạt thi ý, những nữ nhân khác, tất nhiên cũng thưởng thức và bàn luận.
- Vừa rồi thấy Tô cô nương nói chuyện cùng Lâu Thư Hằng, xem ra hai nhà cũng có quen biết. Nói thực, bài thơ đó của Lâu công tử, đúng là rất hay, chỉ có vài câu, cũng viết ra được hết tình hình Tiểu Doanh Châu này rồi… À, nói về thi từ, văn tài năm đó của Văn muội muội mới là nhất, Văn muội muội thấy sao?
Văn Hải Oanh nghĩ một chút:
- Ta mấy năm nay kỳ thực cũng không còn viết thơ nữa, thế nhưng… quả thật rất hay…
Hỏi đến Tô Đàn Nhi, Tô Đàn Nhi cũng nói tốt:
- Kỳ thực ta không hiểu văn thơ bằng mấy vị tỷ tỷ, nhưng nghe ra thì cũng rất hay.
Kỳ thực với nàng mà nói, biết làm thơ đều rất lợi hại, thời thiếu nữ tham gia hội thơ, ai được khen nhiều nhất, nàng đều cho là người đó giỏi nhất, trong lòng cũng khuynh đảo không thôi, sau khi thành thân với Ninh Nghị, tâm tình ấy đã nhạt đi nhiều, nhưng nếu nói bình phẩm tốt xấu, vẫn chỉ có thể dựa theo sự ủng hộ của người khác mà nói.
Lại nói về thơ ca vài câu, Tô Đàn Nhi nghe bọn họ nói về chỗ tốt trong thơ ca, ngẫu nhiên phụ họa, gật đầu, không lâu sau lại nghĩ tới vài việc, trong lúc giao lưu thì tự nhiên nói ra:
- Kỳ thực vài ngày trước, ta cùng với tướng công du ngoạn tới đây, huynh ấy cũng làm một bài thơ, lúc ấy tựa hồ là thuận miệng nói ra, ta chỉ nhớ vài câu, cũng có chỗ giống với thơ của bọn họ, ta nghĩ xem nào…
Nàng cố gắng nhớ lại một hồi:
“Tây hồ hoàn ngạn giai chiêu đề
Lâu các hối minh như ngọa phi.
Bảo ninh phục tại…tối giai xử
Thủy quang tứ hợp vô đoan nghê.
Xa trần bất lai mã túc đoạn
Thì hữu hải nguyệt tương nhân y…”
Khi ấy huynh ấy đọc bốn câu, ta chỉ nhớ ba câu thôi…
Mấp máy miệng, có chút tiếc nuối.
i
Đây thực ra là bài “Tống Tăng quy bảo ninh” của Tân Quan viết, cả bài tổng cộng có mười câu, một trăm bốn mươi chữ. Loại thơ dài này Ninh Nghị đọc qua cũng nhớ không hết, hắn chỉ nhớ bốn câu đầu, phía sau đứt quãng, những ngày đó cả nhà cùng du ngoạn, Ninh Nghị cũng không tránh khỏi đọc hai câu thơ hồi tưởng lại cảm khái, hoặc là nói mấy câu kiểu “muốn đi Tây hồ, Tình hồ không bằng Vũ hồ, Vũ hồ không bằng Nguyệt hồ, Nguyệt hồ không bằng Tuyết hồ” cả nhà vui vẻ.
Bài thơ này hắn đọc bốn câu, Tô Đàn Nhi cố gắng nhớ được ba câu, nhưng nghe ra lại thuận miệng, nghĩ đến tướng công nhà mình tài hoa thế, cũng là thơ hay, cũng hơi có chút khoe khoang trong đó. Nếu Lâu Thư Hằng có thể thấy cảnh này, đoán chừng sẽ hiểu Tô Đàn Nhi cũng không ngưỡng mộ gì bài thơ kia của gã, ca ngợi vài câu với Văn Hải Oanh cũng chỉ là lễ phép mà thôi.
Quả nhiên, tuy là tàn thơ, vừa nói ra, ba người còn lại cũng kinh ngạc một lúc lâu, sau đó hỏi chuyện tướng công của Tô Đàn Nhi, Tô Đàn Nhi vui vẻ trong lòng, nhưng ngoài thì khiêm tốn. Trong lòng Văn Hải Oanh nhẩm lại thi tác kia, sau đó mới nói nhỏ:
- Chả trách phu quân của muội là Giang Ninh đệ nhất tài tử…
Nàng đã lâu rồi không xã giao, cũng hoàn toàn không biết gì về các bài thơ khác của Ninh Nghị, hai phụ nhân còn lại sau đó mới hỏi:
- Lẽ nào là Ninh Lập Hằng của bài Thủy điệu ca đầu… là Ninh Lập Hằng của Thanh Ngọc Án?
Lại nói về mấy bài thơ đó, Văn Hải Oanh cũng kinh ngạc nghe. Tô Đàn Nhi khoe được, vui vẻ nói về chuyện mình và tướng công đến được đây, tất cũng không nói đến thân phận ở rể của Ninh Nghị, dù sao việc này cũng không quan trọng.
Cũng vào lúc ấy, một phía khác của Tiểu Doanh Châu, dường như dần càng hỗn loạn, dưới bóng cây, có người nhìn về bên ấy, sau đó cũng có người chạy về phía ấy, đằng xa dường như có chuyện gì lớn, đám đông náo nhiệt. Bốn vị nữ tử ngồi trong đình nhìn ra, sau đó cũng nói nói cười cười đi về phía ấy.
Không lâu sau, các nàng ấy cũng mơ hồ nhìn thấy sự việc đang diễn ra bên kia
Tô Đàn Nhi và Văn Hải Oanh đang nghỉ ngơi bên trong lương đình trên Tiểu Doanh Châu.
Dưới bóng cây xung quanh cơ bản đêu là nữ, đại khái đều là phu nhân của nhà nào đó, ban nãy cũng chào hỏi vài người, nhưng trên cơ bản là vẫn xa lạ.
Ở Hàng Châu này, phu nhân của La Điền, Văn Hải Oanh cũng coi là địa chủ. Thời thiếu nữ cô ấy là tiểu thư quan gia, cũng có quen biết với các nữ nhân bậc trên, chỉ có điều tính cách cô ấy luôn mềm yếu, từ sau khi lấy La Điền, do được gả vào nhà thương nhân, nên cũng cắt đứt quan hệ với các tỷ muội cũ, cuộc sống ở ẩn mấy năm nay, cảm xúc tích tụ, lại càng khó qua lại với người ngoài. Mặc dù trước mắt đã mở lòng hơn, nhưng nếu nói là giao lưu với người khác, thì Tô Đàn Nhi bên cạnh vẫn cởi mở hơn. xem thêm tại bàn long dot us.
Đương nhiên, giữa bao nhiêu là nữ tử dịu dàng này thì khí chất của Tô Đàn Nhi tuy có nổi trội, những cũng không coi là độc nhất. Trong lời giới thiệu của Văn Hải Oanh, những người mà cô ấy quen biết không chỉ đức hạnh xuất chúng, giúp chồng dạy con, mà còn rất mạnh bạo kiếm tiền, giống với tính cách của Tô Đàn Nhi vậy.
- Những năm gần đây, ở Hàng Châu này, có một tổ chức “Hồng cân xã”, nói là bậc cân quắc không thua gì đấng mày râu. Là tổ chức không nghiêm cách. Những nữ nhân này, trước sau cập kê, biết rồi thì đều tham gia vào, có đôi khi ngồi cùng nhau trò chuyện, làm chuyện nữ công. Ta khi đó còn nhỏ, tỷ tỷ đưa ta gia nhập, nhưng cũng không quen nhiều người, về sau thành thân rồi, cũng chưa tụ họp lại lần nào. Ngươi xem, Hà tỷ dưới táng cây bên kia, cô ấy là cháu gái của Thang Tu Huyền Thang lão gia tử, người rất hòa nhã, nhưng ta khi đó nhát gan, không dám nói chuyện với cô ấy…
Văn Hải Oanh ngày thường không hay qua lại với người nhiều người, lúc này lại có một tỷ muội đáng tin, nên cũng trở nên nói nhiều hơn, kể về những chuyện phiếm từ thời thiếu nữ. Nàng tự biết tính cách khi đó sầu muộn, mọi người xung quanh đại khái là không quen biết mình, nhưng chỉ một lát sau, có hai nữ tử đến chào hỏi, một vị là con dâu của một vị đồng tri của Hàng Châu, vị kia là cháu dâu của Thường gia, sau khi chào hỏi, đối phương cũng còn còn để ý việc Tô Đàn Nhi là nữ thương gia, ngồi lại trong lương đình cùng nói chuyện.
Trò chuyện một hồi càng làm Văn Hải Oanh nhớ lại thời thiếu nữ, sau đó nói về tỷ tỷ của Văn Hải Oanh, nói về việc thời đó Văn Hải Oanh cũng là một tài nữ, sau đó tự nhiên cũng chuyển nói về cuộc gặp mặt hôm nay. Mọi người đều đã là phụ nhân, tất nhiên không thể nói về chuyện của nam nhân, cũng không thể nói thi từ, lúc trước đám người Lâu Thư Hằng làm thơ, hai nữ nhân này cũng đứng bên cạnh, xem những người đó hăng hái truyền đạt thi ý, những nữ nhân khác, tất nhiên cũng thưởng thức và bàn luận.
- Vừa rồi thấy Tô cô nương nói chuyện cùng Lâu Thư Hằng, xem ra hai nhà cũng có quen biết. Nói thực, bài thơ đó của Lâu công tử, đúng là rất hay, chỉ có vài câu, cũng viết ra được hết tình hình Tiểu Doanh Châu này rồi… À, nói về thi từ, văn tài năm đó của Văn muội muội mới là nhất, Văn muội muội thấy sao?
Văn Hải Oanh nghĩ một chút:
- Ta mấy năm nay kỳ thực cũng không còn viết thơ nữa, thế nhưng… quả thật rất hay…
Hỏi đến Tô Đàn Nhi, Tô Đàn Nhi cũng nói tốt:
- Kỳ thực ta không hiểu văn thơ bằng mấy vị tỷ tỷ, nhưng nghe ra thì cũng rất hay.
Kỳ thực với nàng mà nói, biết làm thơ đều rất lợi hại, thời thiếu nữ tham gia hội thơ, ai được khen nhiều nhất, nàng đều cho là người đó giỏi nhất, trong lòng cũng khuynh đảo không thôi, sau khi thành thân với Ninh Nghị, tâm tình ấy đã nhạt đi nhiều, nhưng nếu nói bình phẩm tốt xấu, vẫn chỉ có thể dựa theo sự ủng hộ của người khác mà nói.
Lại nói về thơ ca vài câu, Tô Đàn Nhi nghe bọn họ nói về chỗ tốt trong thơ ca, ngẫu nhiên phụ họa, gật đầu, không lâu sau lại nghĩ tới vài việc, trong lúc giao lưu thì tự nhiên nói ra:
- Kỳ thực vài ngày trước, ta cùng với tướng công du ngoạn tới đây, huynh ấy cũng làm một bài thơ, lúc ấy tựa hồ là thuận miệng nói ra, ta chỉ nhớ vài câu, cũng có chỗ giống với thơ của bọn họ, ta nghĩ xem nào…
Nàng cố gắng nhớ lại một hồi:
“Tây hồ hoàn ngạn giai chiêu đề
Lâu các hối minh như ngọa phi.
Bảo ninh phục tại…tối giai xử
Thủy quang tứ hợp vô đoan nghê.
Xa trần bất lai mã túc đoạn
Thì hữu hải nguyệt tương nhân y…”
Khi ấy huynh ấy đọc bốn câu, ta chỉ nhớ ba câu thôi…
Mấp máy miệng, có chút tiếc nuối.
i
Đây thực ra là bài “Tống Tăng quy bảo ninh” của Tân Quan viết, cả bài tổng cộng có mười câu, một trăm bốn mươi chữ. Loại thơ dài này Ninh Nghị đọc qua cũng nhớ không hết, hắn chỉ nhớ bốn câu đầu, phía sau đứt quãng, những ngày đó cả nhà cùng du ngoạn, Ninh Nghị cũng không tránh khỏi đọc hai câu thơ hồi tưởng lại cảm khái, hoặc là nói mấy câu kiểu “muốn đi Tây hồ, Tình hồ không bằng Vũ hồ, Vũ hồ không bằng Nguyệt hồ, Nguyệt hồ không bằng Tuyết hồ” cả nhà vui vẻ.
Bài thơ này hắn đọc bốn câu, Tô Đàn Nhi cố gắng nhớ được ba câu, nhưng nghe ra lại thuận miệng, nghĩ đến tướng công nhà mình tài hoa thế, cũng là thơ hay, cũng hơi có chút khoe khoang trong đó. Nếu Lâu Thư Hằng có thể thấy cảnh này, đoán chừng sẽ hiểu Tô Đàn Nhi cũng không ngưỡng mộ gì bài thơ kia của gã, ca ngợi vài câu với Văn Hải Oanh cũng chỉ là lễ phép mà thôi.
Quả nhiên, tuy là tàn thơ, vừa nói ra, ba người còn lại cũng kinh ngạc một lúc lâu, sau đó hỏi chuyện tướng công của Tô Đàn Nhi, Tô Đàn Nhi vui vẻ trong lòng, nhưng ngoài thì khiêm tốn. Trong lòng Văn Hải Oanh nhẩm lại thi tác kia, sau đó mới nói nhỏ:
- Chả trách phu quân của muội là Giang Ninh đệ nhất tài tử…
Nàng đã lâu rồi không xã giao, cũng hoàn toàn không biết gì về các bài thơ khác của Ninh Nghị, hai phụ nhân còn lại sau đó mới hỏi:
- Lẽ nào là Ninh Lập Hằng của bài Thủy điệu ca đầu… là Ninh Lập Hằng của Thanh Ngọc Án?
Lại nói về mấy bài thơ đó, Văn Hải Oanh cũng kinh ngạc nghe. Tô Đàn Nhi khoe được, vui vẻ nói về chuyện mình và tướng công đến được đây, tất cũng không nói đến thân phận ở rể của Ninh Nghị, dù sao việc này cũng không quan trọng.
Cũng vào lúc ấy, một phía khác của Tiểu Doanh Châu, dường như dần càng hỗn loạn, dưới bóng cây, có người nhìn về bên ấy, sau đó cũng có người chạy về phía ấy, đằng xa dường như có chuyện gì lớn, đám đông náo nhiệt. Bốn vị nữ tử ngồi trong đình nhìn ra, sau đó cũng nói nói cười cười đi về phía ấy.
Không lâu sau, các nàng ấy cũng mơ hồ nhìn thấy sự việc đang diễn ra bên kia
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook