[Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại
-
Chapter 1000
Chương 1000
.
.
.
“Tôi tò mò về danh tính của người này!”
Đây là nơi ngủ yên của hai kẻ ‘khổng lồ’ đã làm rung chuyển nền tảng của lục địa. Ngay cả khi tìm kiếm cả lục địa thì cũng ít có nơi nào đặc biệt như vậy. Thế nên, Grid rất muốn biết. Một người đã tới thăm nơi này trước cả anh—Grid muốn biết danh tính của họ.
‘Một người bình thường không thể chịu được ảnh hưởng tà ác của Marie Rose. Người đến thăm đầu tiên không thể là người bình thường.’
Đó phải là một hiện diện tương tự một huyền thoại. Danh tính của họ là gì, và tại sao họ lại tới đây? Có lẽ sẽ có lợi nếu nghe được câu chuyện ẩn. Thông tin là sức mạnh mà. Đây là tính toán của một người chơi dày dạn kinh nghiệm, và may mắn thay, Chreshler đã hợp tác.
-Đó là Muller.
“Muller? Ah, Muller sao? Thánh Kiếm Muller ấy ạ?”
-Ừ.
“Phải rồi... Hơ?” Grid đang gật đầu bỗng cứng người lại như thể bị sét đánh. Thánh Kiếm Muller, con người mạnh nhất—ông ấy được đánh giá là mạnh nhất trong số tất cả các huyền thoại, không chỉ riêng các huyền thoại của quá khứ. Grid xúc động khi nghe câu chuyện của ông ấy.
Rồi anh có một câu hỏi. ‘Khoan đã... Muller là một người từ thời đại trước Pagma. Ấy thế mà ông ấy lại tới thăm chỗ này được sao? Muller phải chết từ trước khi nơi này tồn tại mới đúng chứ?’
Ngày sinh chính xác của Thánh Kiếm Muller không được ghi lại. Nhưng mà, thời kỳ hoạt động của Muller được ghi lại trong lịch sử chính thức trùng khớp với các hoạt động của giáo hoàng đệ nhất. Từ xấp xỉ 320–400 năm trước, ông ấy là nhân vật chính đã phong ấn các đại quỷ và kết thúc kỷ nguyên đau buồn, qua đời vào khoảng 250 năm trước.
“Cách đây bao nhiêu năm ạ?” Grid đặt câu hỏi.
-Tầm 160 năm trước thì phải? Chreshler đưa ra câu trả lời gây sốc.
‘Không phải đó là thời đại mà Pagma còn hoạt động ư? Ah!’ Grid nhận ra. ‘Muller cũng đã sống hàng trăm năm như Pagma!’
Khi nhìn lại, ai đó đã nói rằng Muller qua đời 150 năm trước. Grid nghĩ đấy là thông tin xuyên tạc vào thời điểm đó. Rồi anh nhớ tới Pagma, người đã sống hàng trăm năm và nghĩ ông ấy có thể đã sống nhờ vào một kiểu công pháp nào đó.
‘Pagma không biết chuyện ấy.’
Pagma đã nghĩ Muller chết rồi. Nếu ông ấy mà biết Muller còn sống, ông ấy hẳn đã chọn hợp tác với Muller hơn là ký khế ước với một đại quỷ.
-Ta nói ngươi rồi, đúng không? Ta đi ngủ đây. Cảm giác thật cô đơn khi thức dậy trong một thế giới không có Marie Rose.
“Ch-chờ chút đã ạ! Tại sao 160 năm trước Muller lại đến đây? Chưa kể, còn chuyện ông ấy mất khi nào nữa?”
-Ngươi có rất nhiều thứ để nói đấy. Tại sao ngươi muốn nhiều như vậy mà không cho đi bất cứ thứ gì để đáp lại? Pagma đã làm chiếc quan tài này nhưng ngươi thì làm được gì? Ngươi không có chút hổ thẹn nào à?
“...!” Grid cảm thấy như bị ong đốt.
Anh nhớ ra là Chreshler chẳng có lý do gì để tỏ lòng thiện chí với anh.
-Ta đang ngủ rồi đấy. Từ biệt ngươi.
“Kh-Khoan...!”
Chreshler không nên rời đi theo cách này. Grid phải nghe cốt truyện đã. Với suy nghĩ ấy, Grid hét lên, “Tôi biết Marie Rose ở đâu!”
Phản ứng của Chreshler thờ ơ đến đáng ngạc nhiên.
-Ta biết. Cô ta ở đâu đó trong các thành phố ma cà rồng. Thế thì sao? Ngươi sẽ mang cô ta tới hả? Ngươi làm nổi không?
“...”
-Đừng phun ra lời nói mà ngươi không thể xử lý được. Ngươi có thể hứng chịu sự thịnh nộ của một cơn giận dữ dội đấy.
“...Tôi xin lỗi.”
-Hmm... Ngươi đã làm đủ việc thiện để đền đáp phước lành của nữ thần và 3 giáo hội rồi, nên ta sẽ chiếu cố một chút nữa. Được. Ta sẽ nói với ngươi những gì ngươi muốn biết. Ngươi biết Amoract chứ?
“Đại quỷ sao? Đó là Bề tôi thứ Nhất của Giáo hội Yatan.”
-Như vậy là ngươi đã biết rồi.
Đại quỷ xung đột, Amoract—Grid đã có trải nghiệm gặp gỡ linh hồn của kẻ đó. Lần đầu tiên Grid cho Braham mượn cơ thể mình, Braham đã tới thăm Amoract và pavranium đã nhận được Phước lành của Yatan. Grid không thể quên cái hiện diện đầy đe dọa tỏa ra chỉ từ mảnh vỡ của một linh hồn.
-Bà ta sợ Marie Rose.
“Hở...?”
Marie Rose đủ mạnh để thổi bùng nỗi sợ hãi trong một đại quỷ ư?
-Một trong chín đại quỷ đã tước bỏ thân phận đại quỷ của Beriache và trục xuất tộc ma cà rồng khỏi địa ngục là Amoract. Vì bà ta trực tiếp nắm quyền kiểm soát các hoạt động của Giáo hội Yatan, Beriache hiển nhiên là một nhân tố rủi ro.
“...!” Grid hồi tưởng lại cuộc nói chuyện giữa Braham với Amoract. Đã vài năm trôi qua, nhưng anh vẫn mơ hồ nhớ được cuộc nói chuyện vì đó là một lần gặp mặt ấn tượng.
“Amoract, ngươi biết được là ta sẽ đi tìm ngươi.”
|
[Dĩ nhiên. Ta biết ngươi cần phước lành của các vị thần để loại bỏ phàm tính của ngươi.] |
“Nếu suy đoán của ta là đúng, thì ngươi sẽ lắng nghe đòi hỏi của ta hả?”
|
[Đúng thế.] |
“Khưkhưkhưk, Marie Rose hẳn là khá khó chịu với Yatan.”
|
[Bất chấp có là Marie Rose, Thần Yatan vẫn ưu đãi ngươi. Luôn luôn nhớ lấy điều này.] |
Thần Yatan đối nghịch Marie Rose. Braham rõ ràng đã nói vậy. Một đối thủ gây phiền hà ngay cả cho tà thần...
Một đại quỷ sợ cô ta cũng chả có gì lạ.
‘Marie Rose là một hiện diện mạnh hơn nhiều so với mình mong đợi. Amoract với Yatan ban sức mạnh cho Braham vì chúng muốn Braham giữ cô ta trong tầm kiểm soát.’
Tâm trí Grid được nâng lên sau khi nhận ra các sự thật mới. Anh cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến thế giới quan, rằng anh đang trở thành một tồn tại đặc biệt. Chreshler tiếp tục giải thích.
-Chuyện là, Amoract đã lợi dụng Muller. Bà ta giỏi mưu đồ lắm. Bà ta lan truyền tin đồn rằng nếu Marie Rose không bị tiêu diệt hoàn toàn, cô ta sẽ bắt tay với đại quỷ để hủy diệt nhân loại. Tin đồn này đến tai Muller, lúc ấy đã nghỉ hưu. Ma cà rồng là kẻ thù chính của thời đại đó. Muller không có cơ hội để đối phó với ma cà rồng và không hiểu về chủng loài tên là ma cà rồng. Thế nên, ông ấy tin vào lời đồn và đã tới nơi này.
“Làm vậy là để tiêu diệt tận gốc Marie Rose.”
-Đúng. Sau đó Muller đã về. Ta giải thích rõ và đuổi ông ấy đi.
“Thứ lỗi cho tôi... Thưa Đức Thánh Cha. Muller làm cách nào để sống tới lúc đó ạ? Ông ấy lấy đi tuổi thọ của người khác hay ký khế ước với một đại quỷ sao?”
-Ngươi thật sự là không hiểu về các huyền thoại. Một huyền thoại là một tồn tại trở thành truyền thuyết do những ‘kỳ tích’ mà họ dựng nên. Các huyền thoại không chết đi một cách dễ dàng miễn là họ không bị mọi người lãng quên.
“...!”
Một cửa sổ thông báo lướt qua tâm trí Grid.
|
[Một huyền thoại không chết đi một cách dễ dàng.] |
Đây là thời khắc anh hiểu được nền tảng của kỹ năng này. Ấy thế mà nó lại dấy lên một câu hỏi khác. “Thế nhưng... Khan... là một thợ rèn huyền thoại mà tôi biết đã không thể vượt qua giới hạn của đời người ngay cả khi ông ấy trở thành một huyền thoại. Ông ấy đã qua đời ngay khi trở thành một huyền thoại. Tôi cũng chưa từng nghe nói rằng các huyền thoại khác đã sống hàng trăm năm ngoại trừ Pagma.”
-Ông ta đã không lập nên những kỳ tích mà mọi người không ngừng bàn tán. Hơn nữa, các nghề sản xuất như thợ rèn rất khó thu được lợi ích từ những kỳ tích của họ. Người ta tập trung vào các tác phẩm mà họ tạo ra, không phải người tạo ra chúng. Ta có nên cho ngươi một ví dụ dễ hiểu không nhỉ? Người đàn ông được gọi là Bất bại Vương. Ông ta là chủ nhân của một chiến lực không hề thua kém Thánh Kiếm Muller và chưa từng thua cuộc trong một trận đấu đơn. Tuy vậy, những hoạt động này chỉ giới hạn trong quê hương của ông ta.
“...?”
-Những chiến công của ông ta chỉ được nhắc đến bởi người dân của mình, không phải cả lục địa. Tức là ông ta ít có tiếng tăm và địa vị như một huyền thoại của ông ta giảm sút. Ông ta chết dưới tay Đế chế Saharan, nhưng dù ông ta không chết, ông ta cũng chẳng sống được bao lâu.
“Ah...” Grid đã hiểu được phần nào. Là một người chơi, anh có thể nhận được lợi ích của sự bất tử ngay khi anh trở thành một huyền thoại, nhưng cư dân của thế giới này thì khác.
‘Chuyện này...’
Những người đầu tiên mà Grid nghĩ đến là Piaro và Mercedes. Grid đã ngăn họ tham gia chiến đấu hết mức có thể vì anh sợ họ sẽ gặp nguy hiểm. Bây giờ, hóa ra đó lại không phải là một bước đi khôn ngoan.
‘Để giữ cho họ sống trong một thời gian dài, họ cần phải tham gia nhiều cuộc chiến và gây dựng kỳ tích.’
Đặc biệt, Mercedes chính là vấn đề. Công việc đồng áng của Piaro có thể lập lên một lượng kỳ tích nhất định, nhưng Mercedes là một kỵ sĩ. Cô ấy đáng lẽ phải ra chiến trường để lập nên các kỳ tích của mình.
“Tại sao Pagma lại không biết về khái niệm của một huyền thoại vậy ạ? Ông ấy tin rằng Muller đã chết.”
-Mặc dù hắn hiểu khái niệm, hắn sẽ chẳng nghi ngờ gì cái chết của Muller. Không có huyền thoại nào có nhiều kỳ tích như Muller cả, và chưa từng có tiền lệ nào về một huyền thoại sống lâu như Muller. Ai mà tưởng tượng được Muller sẽ sống hàng trăm năm chứ? Ta cũng thế cho tới khi tận mắt thấy ông ấy.
“Muller vẫn còn sống chứ ạ?”
-Không, Chreshler khẳng định,
-Ông ấy chết rồi. Thế giới luôn thay đổi, và những điều mới mẻ liên tục xảy ra. Người ta quan tâm đến các nhân vật mới hơn là ca ngợi một người đã sống cách đây rất lâu. Số lần Muller được nhắc đến đã giảm đi.
“...” Grid nổi da gà.
Cái công thức ‘bị lãng quên chính là cái chết thực sự’ nó tàn nhẫn đến khác thường. Anh tưởng tượng Muller qua đời trong cô độc. Rồi Chreshler cười lớn. Ông ấy biết Grid đang nghĩ gì.
-Haha, không lý nào ông ấy bị lãng quên hoàn toàn chỉ vì số lần được nhắc tới giảm đi đâu. Chẳng phải bây giờ chúng ta đang nói về Muller sao? Trong khi ngươi vẫn còn sống, ngươi đã nghe về câu chuyện của Muller bao nhiêu lần rồi?
Grid đã nghe cả chục hoặc cả trăm lần. Đúng, Muller không hoàn toàn bị quên lãng hay ông ấy ra đi trong cô độc. Sẽ thật lạ nếu ông ấy không thể chết sau khi được nhắc tới mỗi phút mỗi giây. Muller đã cô đơn hơn và cay đắng hơn khi ông ấy ở một mình. Giây phút cuối đời hẳn sẽ là lúc ông ấy hạnh phúc nhất.
Giọng của Chreshler hết sức dịu êm trong suốt câu chuyện về Muller. Tới cả Chreshler cũng chân thành kính trọng Muller. Có lẽ là vì câu chuyện về Muller khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng Chreshler đã an ủi Grid.
-Vị thợ rèn vĩ đại mà ngươi đã đề cập. Ngươi gọi ông ta là ‘Khan’ hả?
“Vâng... Đúng thế ạ.”
Cái tên ‘Khan’ bật ra từ miệng của Giáo hoàng Đệ Nhị Chreshler. Grid cảm thấy hơi choáng ngợp và phấn khích lúc Chreshler ân cần bảo anh,
-Việc ông ta không thể vượt qua những giới hạn của đời người nghĩa là ông ta tận hưởng cuộc sống tự nhiên của mình. Sẽ là một may mắn lớn đối với ông ta khi ông ta phải rời đi. Thử tưởng tượng nếu ông ta bị buộc phải sống lâu như Muller xem. Ông ta sẽ già nua và cô đơn đến mức nào nào?
“...Đức Thánh Cha nói phải. Khan đã hạnh phúc vào phút cuối cùng.”
Khan đã trở thành một huyền thoại và chìm vào giấc ngủ trong vòng tay Grid. Ông ấy cũng đã được đoàn tụ với gia đình mình. Đúng, ông ấy hẳn sẽ hài lòng. Ông ấy hẳn sẽ hạnh phúc.
‘Khan. Ông có đang theo dõi không? Chreshler đang nói về ông đấy. Ông thực sự đã đi được một chặng đường dài. Ông chắc phải cảm thấy dễ chịu lắm.’
Grid được giải khuây nhờ có Chreshler và mỉm cười ấm áp. Đồng thời...
|
[Hảo cảm với Chreshler đã tăng 10.] |
Một cửa sổ thông báo không ngờ tới bật ra.
-Dường như ngươi không có khái niệm gì, nhưng bản chất của ngươi tốt. Ta có chút ưng đấy.
Chreshler đã cho anh một đánh giá tốt (?). Grid vui lắm. Chreshler giờ có lẽ là một cỗ quan tài, nhưng ông ấy vẫn là một trong những nhân vật vĩ đại nhất lịch sử. Grid cảm thấy an tâm khi tăng hảo cảm với ông ấy.
-Giờ ta thực sự đi ngủ đây.
Grid sắp cúi chào Chreshler thì chợt có một câu hỏi khác. “Ông ta không phải một huyền thoại. Thế vậy một người sống tới hàng trăm năm cho dù con người không nói về các kỳ tích của ông ta thì được gọi là gì? Ông ta ngay từ đầu đã không phải là con người sao?”
-Ngươi thật là phiền phức đấy,
Chreshler càu nhàu. Tuy nhiên, ông ấy vẫn giải thích,
-Ông ta không phải là con người, hoặc là một thượng nhân.
Thượng nhân...! Đại sư Zikfrector gần với một thượng nhân.
“Chính xác thì một thượng nhân là gì ạ? Họ có gì khác với huyền thoại?”
-Điểm chung của cả huyền thoại lẫn thượng nhân là đều có tài năng vượt qua phạm trù con người. Thế nhưng, các huyền thoại gây dựng một hiện diện thông qua những kỳ tích của họ trong khi các thượng nhân chỉ tập trung vào khuôn phép của riêng họ. Họ có thể có một cuộc sống lâu dài tùy thuộc vào những gì họ rèn luyện và nghiên cứu.
“Một huyền thoại thì có tốt hơn một thượng nhân không?”
-Nếu chỉ đơn thuần là thảo luận về khả năng của họ, thì một thượng nhân nói chung là tốt hơn một huyền thoại. Một huyền thoại lang thang đây đó, lãng phí thời gian của họ vào việc giải quyết các vấn đề. Trong khi ấy, các thượng nhân chỉ dành thời gian vào sự phát triển của bản thân. Dĩ nhiên, kinh nghiệm của một huyền thoại chính là một sức mạnh, nên là có nhiều huyền thoại mạnh hơn các thượng nhân một cách áp đảo. Một ví dụ điển hình là Muller.
“...Vậy có nghĩa là các thượng nhân thường hay ích kỷ ư?”
-Ai biết được? Họ không đấu tranh cho hòa bình hay sự phát triển của thế giới thì là họ ích kỷ sao? Ngươi không biết à? Đôi khi lộ liễu là không tốt đâu đúng không? À thì, ta chắc rằng đầu óc họ có chút không ổn định.
“Đầu óc không ổn định?”
-Hầu hết những thứ không nhất quán với mục đích của họ đều bị bỏ qua. Từ quan điểm chung, có thể họ giống như một kẻ không có động lực hoặc dễ dàng bỏ cuộc. Nếu không vì Marie Rose, ta đã chẳng nhận được địa vị Giáo hoàng Đệ Nhị rồi.
“...”
Tại sao đại sư lại rút lui một cách đơn giản trong ngôi làng quỷ nhãn? Một câu hỏi đã được giải quyết, nhưng Grid có một câu hỏi mới. Thượng nhân Zikfrector... Tại sao ông ta lại phục vụ đế chế nếu ông ta không trung thành với đế chế chứ?
‘Mục đích của ông ta là gì?’
Điều đó thật khó chịu. Grid đang chìm sâu trong suy nghĩ thì anh thấy cửa sổ chat hội. Một dấu chấm than hiện ra. Nghĩa là có một thông báo.
“...!”
Mắt Grid tỏa sáng lúc anh xác minh nội dung của thông báo.
***
“Bức tượng của ai đây?”
Thiên Vương Rigal đã chiếm đóng Bairan trong chưa đầy nửa ngày. Ông ta đứng trước một bức tượng lớn trong quảng trường và nghiêng đầu. Đó là bức tượng của một ông già tốt bụng. Đôi mắt ông ấy rực cháy như lửa, nhưng ông ấy lại có một nụ cười thân thiện. Bàn tay của ông già đang cầm một cây búa.
“Lãnh chủ đang hỏi các ngươi điều gì đó đấy!”
Khi không ai trả lời, các binh sĩ của Rigal đả kích và bắt đầu đánh đập những tù nhân. Tù nhân là các binh sĩ Vượt hạng vũ trang đã bị đánh bại và bắt giữ trong trận chiến. Họ đã không hoàn thành nghĩa vụ bảo vệ Bairan và phải chịu nỗi nhục nhã bị bắt làm tù nhân. Dù là vậy, họ cảm thấy kiên quyết không trả lời câu hỏi của kẻ thù, ngay cả nếu họ bị đánh đập đến chết.
Rigal cười khẩy, “Không phải nó là một bức tượng vô nghĩa hả? Một đất nước không có lịch sử lại dựng tượng của một kẻ hư cấu chắc?”
Khi Rigal chạm vào bức tượng theo một cách nhạo báng, một trong các tù nhân gầm lên, “Tay. Bỏ ra. Ngay!”
Đó là một hiệp sĩ Vượt hạng vũ trang bị xiềng xích trói lại. Tên anh là Jude. Anh rất xuất sắc trong trận chiến, và bắt giữ anh là một trong những thách thức khó khăn nhất trong trận chiến này.
“Hrmm”. Một nụ cười nở ra trên mặt Rigal. Ông ta trông thật bảnh bao trong đồng phục không quân với mái tóc bạc mờ cùng đôi mắt đỏ như máu. Rigal ưu ái nhìn Jude. “Nếu ta lắng nghe yêu cầu của ngươi, ngươi sẽ trở thành thuộc hạ của ta chứ?”
Rigal thèm muốn Jude, một hiệp sĩ với khả năng thể chất vượt trội, bất chấp trí tuệ thấp của anh.
Jude là một kẻ vĩ đại để có với tư cách thuộc hạ còn gì? Một con chó đầu đàn sẽ không cắn chủ dù có chuyện gì đi nữa...
Jude lắc đầu. “Jude. Chủ nhân duy nhất. Vượt hạng vũ trang Vương. Một phút.”
Thấy chưa, như thế này này.
“Ta sẽ cho ngươi đối đãi tốt hơn. Nó sẽ tốt hơn nhiều so với Vượt hạng vũ trang Vương.”
Đưa ra đối đãi tốt hơn Vượt hạng vũ trang Vương là chuyện bất khả thi. Jude có thể trở nên mạnh mẽ là nhờ vào những nỗ lực và sự quan tâm của Grid. Chính Grid là người đã phát hiện và đào tạo tài năng của anh. Nếu Grid không làm ra các vật phẩm phù hợp với những đặc điểm của Jude, Jude đương thời đã chẳng tồn tại.
Jude tồn tại vì có Grid. Nếu không có Grid, Jude giống như một cái bánh bao hấp xẹp lép, một tài khoản không có số dư. Tuy nhiên, Rigal không biết tình hình. Sau tất cả, ông ta là một trong những thế lực mạnh nhất của Đế chế Saharan. Nên, ông ta tin mình có tài nguyên và quyền lực tốt nhất trên lục địa và tốt hơn Vượt hạng vũ trang Vương rất nhiều.
Một trong các thành viên Vượt hạng vũ trang cười ha hả. “Ngươi không hiểu đối tượng rồi.”
Chàng thanh niên hét lớn là Ibellin. Cậu ấy phụ trách Bairan thay mặt cho Jishuka, người đang ở Reidan. Ibellin đã liều lĩnh chiến đấu trong suốt cuộc chiến nhưng cuối cùng vẫn bị bắt. Cậu đã hy sinh mạng sống của mình để chém giết kẻ thù, mất mạng, hồi sinh, và lại chiến đấu. Thế nhưng, Bairan vẫn bị chiếm đóng.
Ibellin không thể tha thứ cho bản thân. Cậu nguyền rủa Rigal vì đã chà đạp lên vùng đất của Bairan.
“Ngươi sẽ đưa ra nhiều hơn Grid á? Dù ngươi có chặt đầu ngươi xuống và dâng nó lên thì cũng không được đâu...”
Lời của Ibellin không kéo dài. Là bởi Rigal đã tới gần và chặt đầu Ibellin. Các cửa sổ thông báo bật ra lúc thị giác Ibellin chuyển sang màu xám.
|
[Bạn đã chết.] [Bạn đã mất 35,6% kinh nghiệm.] [Bạn đã mất thêm 10% kinh nghiệm từ mức phạt chiến tranh.] [Người giết bạn đã áp dụng hiệu ứng ‘Chất độc cho Bất tử nhân’. Bạn đã mất thêm 10% kinh nghiệm.] |
|
[Bạn đã chết 2 lần trong vòng 24 giờ, dẫn đến một mức phạt hạn chế truy cập.] |
Mức phạt chiến tranh thì đã được đoán trước và có tính thuyết phục. Chẳng có gì vô lý khi mất kinh nghiệm vì họ có thể nhận được kinh nghiệm trong chiến tranh. Thế nhưng, Chất độc cho Bất tử nhân thì là thứ không ngờ tới và là chất độc tồi tệ nhất. Mất tổng cộng tới 20% điểm kinh nghiệm. Nó có khác gì địa ngục đâu.
‘Nó nguy hiểm lắm. Thực sự nguy hiểm. Mọi người, cẩn thận đấy...’
Ibellin tan thành bụi xám. Nỗi tức giận hiện rõ trên khuôn mặt của các thành viên Vượt hạng vũ trang trong khi các binh sĩ và cư dân thì khiếp sợ. Jude gầm rú, “Giết ngươi!”
Đó là một cuộc đấu tranh vô nghĩa. Sự vật lộn của Jude chỉ khiến xiềng xích trở nên chặt hơn. Rigal gạt anh ra và trực tiếp đọc những dòng chữ trên bức tượng.
|
[Tượng Đồng của Khan, Thợ rèn Huyền thoại] Một thợ rèn vĩ đại, người đã dành cả cuộc đời mình để tạo ra vô số vũ khí và áo giáp cho Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Người thầy, người bạn, và gia đình ta. -Vượt hạng vũ trang Vương Grid- |
“Hờ? Kẻ được đồn đại...”
Mạng lưới tình báo của đế chế rất tuyệt vời. Không thể nào họ không biết về Khan, người thân thiết nhất với Grid.
‘Sẽ chả có gì lạ ngay cả khi các bức tượng về ông ta được đặt khắp vương quốc.’
Người được gọi là Khan có ý nghĩa vô cùng lớn lao đối với Vượt hạng vũ trang Vương và thần dân của hắn. Rigal biết sự thật này và ra lệnh, “Đập bức tượng và vứt nó xuống sông.”
“Không! Đừng làm vậy!” Jude ngày càng trở nên cuồng nộ. Làn da đang chạm vào dây xích đã đỏ lên, máu chảy trên sắt, và mái tóc anh trở nên bù xù. Bây giờ đến cả các binh sĩ và cư dân cũng cảm thấy giận dữ thay vì sợ hãi. Ai đó cầu xin ông ta không làm vậy, nhưng Rigal không rút lại mệnh lệnh.
Khi bức tượng vỡ vụn, Rigal tuyên bố, “Đế chế sẽ tái cấu trúc nơi này triệt để. Toàn bộ các biểu tượng của Vương quốc Vượt hạng vũ trang sẽ bị đốt cháy, và tinh thần của các ngươi sẽ bị chà đạp. Sự oán giận được sinh ra trong một quốc gia bất lực và tuân theo ý chí của quyền lực.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook