Sẵn sàng

Chương 1071

.

.

.

“Bám chắc vào!”

 

Tốc độ chuyển động của Grid đạt tới tối đa lúc anh thoát khỏi Vực thẳm. Tình trạng của các công tước là vô cùng nghiêm trọng, và anh đã dùng mọi phương tiện lẫn cách thức để trốn thoát. Grid muốn trở về Reinhardt và nhờ Ruby chữa trị cho họ.

 

“Biến đi!” 

 

Grid giết đám lính canh chặn đường mình. Lần thức tỉnh chỉ số thứ tư của anh đồng nghĩa với việc sức tấn công của anh đã tăng trưởng nhảy vọt. Lần nào thời gian hồi kết thúc là anh lại dùng Chuyển động Nhanh để áp đảo đám lính canh trong khi ôm lấy Basara trong tay.

 

“Quả thực là một thanh tuyệt kiếm!” Ke vừa kêu vừa theo sau Grid leo lên Bắp ngô Vượt hạng vũ trang. Nước dãi cứ bắn ra từ miệng ông ta, làm sự khó chịu của Bắp ngô Vượt hạng vũ trang lên tới đỉnh điểm. Nó phải chở một gã đàn ông trên lưng, và cái con đực này thậm chí còn văng nước dãi bẩn thỉu tùm lum ư? Cuối cùng, Bắp ngô Vượt hạng vũ trang không chịu đựng được cơn tức giận của mình và phi nước đại, khiến Ke phải tái mặt.

 

H-Hik! Ta chết mất! Ta sắp chết vì cái thứ phát dục này!”

 

Những nhũ đá treo lơ lửng từ trên trần bắt đầu vỡ ra. Đó là hậu quả của một va chạm với bộ mặt rộng của Ke.

 

A-Aigoo, cái tên này...”

 

Ke ‘đã chết’ cuối cùng cũng bẹp dúm. Mặt ông ta sưng vù khi bám vào lưng Bắp ngô Vượt hạng vũ trang và nín thở. Chỉ khi đó, Bắp ngô Vượt hạng vũ trang đang rối bời mới đi theo Grid trên con đường an toàn. Đó là một bước tiến ngoạn mục.

 

“Hộc... Hộc...”

 

Sau đó, cả nhóm đã thoát khỏi Vực thẳm thành công.

 

“Anh hẳn đã phải chịu đựng rất nhiều. Tôi sẽ đi tìm kỵ sĩ tiền bối của mình và kết thúc nhiệm vụ. Xin đừng lo lắng về phần thưởng mà hãy nhanh chóng rời đi.”

 

“Cảm ơn anh vì công việc này về nhiều mặt nhé.”

 

“Anh đang nói gì vậy chứ? Tôi mới là người biết ơn. Nhờ Grid mà tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi đã mang ơn anh rất nhiều”. Chẳng có chút cường điệu nào trong lời nói của Resh.

 

Đây là một nhiệm vụ mà anh ta chia sẻ với Grid và Côcacôla, nhưng anh ta sẽ không bao giờ có thể hoàn thành được nó nếu không có họ. Quỷ tộc Biplonz thì canh gác nhà tù, còn Công tước Kiếm Limit thì đã xuất hiện sau khi Biplonz bị đánh bại. Sẽ không thể nào đánh bại họ với năng lực của ba người chơi xếp hạng cấp cao. Không, anh ta thậm chí sẽ chẳng tới được nhà tù. Khi có một con đường hẹp mà mỗi lần chỉ có một người đi qua được, thì đột phá đám lính canh sẽ là chuyện rất khó. Đây thực sự là một điều may mắn. Mối quan hệ mà anh ta đã phát triển với Côcacôla trên cộng đồng Tinh thần hiệp sĩ...

 

“Tôi chắc chắn sẽ báo đáp ân huệ của anh.”

 

“Trước tiên thì đãi bọn tôi một bữa nhé. Dù thế nào thì gặp gỡ người sống trong cùng quốc gia cũng không khó”. Côcacôla cười với Resh.

 

Anh muốn thân thiết hơn với Resh. Ở trong cùng một cộng đồng nghĩa là họ có cùng sở thích. Rốt cuộc, Resh cũng có sức mạnh lớn, vì vậy sẽ rất tốt khi họ trở nên thân thiết hơn. Resh vui vẻ chấp nhận. “Tôi sẽ đãi các anh vài lần. Thật là vinh dự khi có thể gặp các anh.”

 

“Nếu anh gặp bọn tôi và bị Tuyệt đỉnh Kiếm bắt quả tang thì sẽ rắc rối lớn đấy. Anh ấy sẽ chửi anh ngay khi biết anh là người Hàn.”

 

Haha... Tôi sẽ phải chịu thôi.”

 

“Thế thì tốt. Vậy tôi sẽ gặp anh vào lần tới.”

 

Grid cũng quý Resh. Anh ta là một người chơi giỏi, tỏa ra một ấn tượng tuyệt vời và có một tính cách khiêm tốn. Grid muốn tiếp tục mối quan hệ với Resh và mời anh ta gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội. Tuy nhiên, lúc này thì chưa được. Resh cũng có con đường riêng của mình.

 

Grid để những tiếc nuối này lại phía sau và giục Côcacôla, “Mau lên nào, Côcacôla.”

 

Tình hình sẽ càng trở nên khó khăn hơn nếu đội quân của Edan tiến tới. Họ không thể lãng phí thêm thời gian nữa. Ấy vậy mà ngay khi Grid quay lưng lại với Resh... Bất chợt có một tiếng động chói tai, và mặt đất rung chuyển dữ dội. Không lâu sau, một đội hình ngựa xuất hiện, bao phủ cả đường chân trời. Đó không phải hàng ngàn mà là hàng vạn con ngựa.

 

Họ là kỵ binh. Cân nhắc chi phí nuôi 1 kỵ binh bằng chi phí nuôi 30 bộ binh thì đó là một cảnh tượng khó tin. Hàng ngũ kỵ binh - chật cứng đến mức ngay cả một cây kim cũng không thể lọt qua - đang tiếp cận nhóm của Grid.

 

“Một đội quân của đế chế!”

 

“Ta biết chuyện sẽ thành ra thế này mà.”

 

Côcacôla sửng sốt còn Ke thì phản ứng gay gắt. Ke vươn tay về phía Grid đang có bộ mặt căng thẳng. “Ngươi không biết đế chế là một đế chế là có lý do cả à? Sự tàn bạo của đế chế bắt nguồn từ sự triệt để của nó. Ngay từ đầu việc trốn thoát khỏi Vực thẳm đã là không thể. Giờ thì cho ta xem thanh kiếm đó. Ta muốn thấy thanh kiếm trước khi ta bị bắt lại lần nữa.”

 

“Đột phá”, Grid chỉ mặc kệ Ke và ra lệnh cho Côcacôla. Thế mà anh đã dừng lại khi sắp triệu hồi Noe cùng các thú nuôi khác.

 

“Chúa công Grenhal!”

 

“Công nương Basara!”

 

“Morse, tên ngốc này!”

 

Hàng vạn kỵ binh đang tiếp cận tổ đội Grid là các binh sĩ của 3 công tước. Nói cách khác, các lực lượng vũ trang của một quý tộc đã tiến vào thủ phủ nơi hoàng đế sinh sống. Đó là một điều cấm kỵ. Riêng chuyện này thôi đã là một tội lỗi. Đó là lý do họ tới muộn. Những người hầu cận của Grenhal, Basara, và Morse lao tới và quỳ xuống trước các công tước cùng đôi mắt đẫm nước.

 

“Thuộc hạ cảm nhận được điều gì đó, nhưng đã không thể chạy tới ngay lập tức!”

 

“Hãy tha thứ cho sự kém cỏi của chúng thuộc hạ!”

 

“Các lính canh hoàng gia đang đuổi theo chúng thuộc hạ! Chúng ta cần trốn thoát ngay!”

 

“Morse, tên dở người này! Tôi đã bảo ngài trở về địa hạt trước rồi! Ngài trải qua mớ hỗn độn này là vì ngài không nghe lời tôi đấy!!”

 

“...”

 

Cái người phụ nữ liên tục chửi bới Morse này là ai? Liệu một người hầu cận có thể tỏ thái độ như vậy trước một công tước của đế chế sao? Grid quay đi khỏi người phụ nữ có vẻ tức giận và đặt Basara xuống một cách cẩn thận.

 

“Ta là Vượt hạng vũ trang Vương.”

 

“Ta biết”. Một ông già tên là Lanford bước tới. Trang bị áo giáp cũ kỹ, ông ta đại diện cho quân đội của gia tộc Basara, và tên ông ta lóe sáng một màu vàng óng. Không chỉ thế, dường như trong mỗi nội gia công tước đều có một NPC danh tiếng. “Vào ngày Công tước Basara trở về từ Phế tích của Võ Thần, bà ấy đã kể cho ta về Điện Hạ qua phép thuật giao tiếp.”

 

Những người hậu cận của các công tước kia cũng đã biết về Grid. Tất cả họ đều kính cẩn cúi đầu trước Grid.

 

“Lần này, Điện Hạ đã giải cứu tất cả mọi người. Bọn ta vô cùng biết ơn.”

 

Họ đâu có ngu, nên đối với họ, đoán được tình hình là chuyện rất dễ. Các tình tiết khác nhau đã giải thích cho tình hình.

 

“Đội ơn ngài rất nhiều! Công quốc Grenhal sẽ không bao giờ quên ân huệ của ngày hôm nay!”

 

“Đội ơn ngài rất nhiều! Công quốc Basara sẽ không bao giờ quên ân huệ của ngày hôm nay!”

 

“Đội ơn ngài rất nhiều! Điều này cũng đúng với Công quốc Morse.

 

Hàng vạn binh sĩ kêu lên lúc hầu cận của các công tước cúi đầu trước Quốc vương Grid. Chúng là những tiếng la hét chứa đầy những cung bậc cảm xúc khác nhau. Đồng bằng rung chuyển, và âm thanh vang vọng qua lối vào của Vực thẳm.

 

“Ta chỉ giúp đỡ bạn bè của ta thôi”, Grid đáp lại khiêm tốn nhất có thể. Trên thực tế, anh muốn bày tỏ lòng mình, nhưng giờ không phải lúc. Anh nên kiên nhẫn để có một tác phẩm kịch tính hơn.

 

“Quốc vương Grid...” Grenhal cảm động trước những lời của Grid mà không biết tình hình và run rẩy. Edan đã làm ông ấy bị mù, nhưng Grenhal có thể tưởng tượng phong thái trang nghiêm của Grid trong đầu. Đây là vị vua của nhân cách vĩ đại. Hiển nhiên là người dân của Vương quốc Vượt hạng vũ trang sẽ yêu quý Grid nhiều đến mức nào.

 

“Kh... Khốn nạn...” Morse không thể chịu nổi cơn đau từ tay chân bị cắt lìa, và đôi mắt ông ấy đỏ hoe. Đây không phải vị hoàng đế mà gia tộc họ đã trung thành phục vụ trong nhiều thế hệ. Một người mà họ chỉ biết có vài ngày đã cứu lấy họ... Suy nghĩ của Morse đang rất phức tạp và rối ren theo nhiều cách.

 

Trong khi đó, Basara vẫn còn mê mụ. Giống như ở trong tù,bà ấy nhìn chăm chăm về phía bầu trời xa với khuôn miệng mở ra. Giữa bầu không khí này, các kỵ sĩ đã thúc giục họ, “Chúng ta phải mau chóng quay trở về địa hạt.”

 

Họ phải rời khỏi đây thật nhanh. Họ không thể lường được mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào nếu có một cuộc đụng độ với lực lượng đế chế.

 

“Hãy gửi một bức thư tới Giáo hội Rebecca ngay lập tức. Nếu các bô lão của giáo hội ra tay, ngọc thể của các công tước có lẽ sẽ phục hồi được một chút.”

 

Rồi khi những hầu cận đang hối thúc binh sĩ chăm sóc các công tước...

 

“Hãy cùng tới Reinhardt”, Grid lên tiếng.

 

“Tại sao lại là Reinhardt?”

 

Reinhardt là kinh đô của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Tại sao họ lại lên tới đó? Trước mặt những hầu cận đang lúng túng, Grid vô tình tỏ vẻ tự hào lúc anh giải thích, “Em gái ta là Thánh nữ.”

 

“...!!”

 

“Em gái ta sẽ có thể chữa trị cho họ.”

 

“...!!”

 

“Tất nhiên, sẽ rất vất vả cho em gái ta, nhưng nó nhất định sẽ hy sinh vì bạn bè của ta. Chuyện này sẽ rất vất vả, nhưng nó chắc chắn sẽ làm.”

 

Cuối cùng đã tới lúc khoe khoang rồi.

 

Grid đưa ra một câu trả lời cho những hậu cận đang hết sức kinh ngạc, “Các ngài sẽ tin ở ta chứ?”

 

“D-Dĩ nhiên ạ!”

 

Đó là một tình huống mà mọi cọng rơm đều phải được nắm lấy. Chưa kể, họ có thể tin tưởng Vượt hạng vũ trang Vương. Nên, những người hầu cận gật đầu ngay tức khắc.

 

Côcacôla tặc lưỡi trong lòng. ‘Mọi người sẽ lại hoảng sợ cho mà xem...’

 

Resh và Ke kinh hãi.

 

‘Các binh sĩ của những người có thể bị khép tội phản quốc như 3 công tước đang sẵn sàng đến Vương quốc Vượt hạng vũ trang... Chiều hướng thật là bất thường.’

 

‘Các quý tộc của đế chế lại dễ dàng bị lay chuyển bởi vua của một quốc gia khác như vậy ư? Thế giới đã trở nên điên rồ sau hàng thập kỷ à?’

 

***

 

“Khó chịu thật sự đấy”, Đệ Tứ Hoàng tử Đế chế Edan lẩm bẩm. Mặt anh ta đã biến dạng từ lâu. “Tại sao ngươi lại dính líu vào việc của đế chế?”

 

Ở hạ lưu Sông Ballua, Edan—người vẫn đang theo dấu Rachel về địa hạt của bà ấy—đã rất vui vẻ. Nếu anh ta bắt được Rachel thành công thì mọi yếu tố lo lắng của anh ta sẽ bị loại bỏ. Tuy nhiên, kế hoạch đã thất bại vì sự can thiệp của bên thứ ba.

 

Thánh Kiếm—người đàn ông tóc đen thậm chí còn không ở cùng đẳng cấp với Piaro—đã xuất hiện để giúp đỡ Rachel. Hắn biết những điểm yếu của cỗ máy phép thuật và tỏa ra kiếm năng của mình như những đám mây, làm gián đoạn chúng và kéo dài thời gian. Các cỗ máy phép thuật đã tới giới hạn thời gian vận hành từ lâu rồi và đã dừng hoạt động.

 

Edan phải rút kiếm và tự đối phó với Rachel. Anh ta tự tin vào chiến thắng cuộc đấu 1 chọi 1, nhưng kiếm thuật của Kraugel—thứ chứa đựng một ‘năng lực bí ẩn mặc dù yếu ớt’—đã khiến Edan gặp bất lợi.

 

‘Mình đáng lẽ không nên cử Limit đi.’

 

Ngay trước khi tới đây, phép thuật dò tìm kẻ xâm nhập trong Vực thẳm đã kích hoạt. Edan buộc phải cử Limit - người di chuyển nhanh nhất - tới đó. Đó chính là vấn đề. Chuyện này hẳn đã tốt đẹp hơn nhiều nếu quay trở lại sau khi lo liệu Rachel cùng nhau. Bất luận thế nào, Vực thẳm cũng đang được Biplonz canh giữ, và anh ta nghĩ thế là đủ rồi.

 

‘Mình nghĩ vấn đề này đã trở nên méo mó nghiêm trọng’. Edan tặc lưỡi và phóng năng lượng đỏ của mình.

 

Mục tiêu là Kraugel. Kraugel lùi lại, nhưng chỉ có vậy. Anh không buông thanh kiếm trong tay mình ra.

 

Edan phán xét rất nhanh. “Ta phải đi dọn dẹp đống rác rưởi.”

 

Ngay bây giờ, mạng sống của Rachel không quan trọng. Mỗi phút đều rất quý giá, vì vậy sẽ rất lãng phí thời gian khi trừng phạt Thánh Kiếm đang cản trở anh ta. Edan thu hồi thanh kiếm của mình và nói lời tạm biệt với Rachel, “Ngươi may đấy. Hãy gặp lại nhau vào lần tới.”

 

“Lần gặp tiếp theo của chúng ta, ngài sẽ là một kẻ phản bội, không phải một hoàng tử.”

 

Khưkhưk, ta không nghĩ vậy đâu.”

 

Từ khi nào mà mọi chuyện đã trở nên vặn vẹo đến vậy? Ai là kẻ đứng đằng sau anh ta?

 

‘Cái thứ đần độn...’ Edan kìm nén cơn giận trong khó khăn và rời đi. Trước hết, anh ta có kế hoạch gặp đại sư. 

 

Ngay sau đó, chỉ còn lại 2 người. Rachel hỏi Kraugel, “Sao ngươi biết mà tới giúp ta?”

 

“Sư phụ đã cho tôi một gợi ý trên đường về sau khi đánh bại Berith.”

 

Kirinus nói rằng ông ấy cảm thấy một năng lượng đỏ mạnh mẽ. Không biết tại sao, nhưng Kirinus vô cùng nhạy cảm với huyết thống hoàng tộc đế chế và biết được tình hình đang xảy ra bên trong hoàng thất. Trong trường hợp xấu nhất, các công tước có thể sẽ chịu thiệt hại vì ai đó chứng kiến các công tước ở cùng với Piaro. Thế nên, anh phải đến thủ phủ và giúp đỡ họ. Đây là nội dung của nhiệm vụ ẩn mà Kraugel nhận được. Anh không thể bảo vệ 3 công tước kia, nhưng anh mừng là mình đã có thể bảo vệ Rachel.

 

‘...Những người còn lại.’

 

Kraugel không biết tại sao mình lại có ý tưởng rằng Grid đã giải cứu các công tước còn lại rồi. Lý do cho cảm giác này là sự gia tăng cấp độ của Grid, vốn chưa hề tăng lên ngay cả sau trận tập kích Berith.

 

‘Tôi sẽ đạt cấp độ 500 và 600 nhanh hơn.’

 

Kraugel là người chơi đầu tiên đạt cấp độ 100, và anh đã có được danh hiệu Người tiên phong. Anh cũng là người đầu tiên đạt được cấp độ 200 và 300. Bây giờ nhiều thứ đã thay đổi. Anh đã mất đi những lợi ích mình từng có trong một thời gian dài. Ngay cả vậy, tại sao...?

 

Kraugel còn cảm thấy hài lòng hơn là thiếu thốn. Nói chính xác hơn thì niềm đam mê của anh đã được khơi dậy.

 

[★ Nhiệm vụ Ẩn ★ Hỗ trợ các Công tước đã hoàn thành.]

 

[Bạn đã giúp đỡ 1 công tước.] 

 

[Bạn đã tăng 1 cấp độ từ phần thưởng nhiệm vụ.]

 

[Phần thưởng nhiệm vụ...]

 

....

...

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...