[Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại
-
Chapter 1109
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 1109
.
.
.
“Ah, bẩn thỉu thật đấy.”
Là vì thời tiết quá nóng sao? Grid mau chóng ngừng dòng suy nghĩ này lại. Cỗ máy hạng kim cương của Tập đoàn Sao chổi, thứ được Grid ưa thích, đã giúp anh duy trì thân nhiệt lý tưởng. Hàn Quốc có lẽ đang trải qua một đợt nắng nóng 36°C nhưng nhiệt độ của Grid thì lại hoàn hảo lúc anh kết nối tới Satisfy và chỉ số khó chịu của anh là 0.
Dù vậy, Grid tiếp tục bực mình và cảm thấy khó ở. Những tiếng chửi cứ vô tình bật ra khỏi miệng anh. Anh đã ở trong tình trạng này từ lúc đến Vương quốc Gauss. Anh cảm thấy như có tiếng ù tai liên tục. Tại sao? Đây là thứ gì? Grid nghĩ về nó và nhận ra nguồn gốc cơn giận của anh là Euphemina.
“Khốn thật.”
Anh chẳng thể tập trung được. Grid - muốn chế tác một vật phẩm trong khi đợi Chồn hôi - cuối cùng đã rời khỏi xưởng rèn. Rồi anh gửi một tin thì thầm cho Euphemina.
-Này.
2 giờ trước—đó là trước khi anh gặp Lauel.
Grid trở lại Reinhardt và liên lạc với Euphemina đầu tiên để xem cô có ổn không. Grid đã lo lắng hỏi vài lần và Euphemina cười rồi trả lời rằng cô không sao.
-Anh vẫn còn lo à? Em thật sự ổn mà.
Như thường lệ, Euphemina đáp lại bằng một giọng nói hoạt bát hết mức có thể.
-Em không làm rơi bất kỳ vật phẩm nào và kinh nghiệm thì có thể được phục hồi nhanh chóng. So với anh, em vẫn ở cấp độ thấp nên điểm kinh nghiệm...
-Lúc nãy anh có nghe là em vẫn ổn.
Grid ngắt lời Euphemina. Giọng anh hơi run. Đó là sự run rẩy đến từ nỗi tức giận.
-Anh không chịu được nên anh phải nói cho ra nhẽ.
-...?
-Em đấy, em nói muốn trở nên mạnh hơn để giúp anh còn gì?
-...
-Là nói dối đúng không? Em thực chất chỉ cần thời gian để đuổi theo Agnus và dành mạng sống của em cho hắn, hơn là trở nên mạnh mẽ.
-Grid.
Euphemina rất ngạc nhiên. Grid đã luôn quan tâm đến các đồng sự của anh. Anh tôn trọng và thấu hiểu những lựa chọn và hành động của đồng sự một cách vô điều kiện, thế mà anh chợt trở nên mỉa mai và khó chịu.
-Agnus giỏi đến vậy chứ gì? Em bị hắn mê hoặc rồi hả?
-Chuyện không phải như thế. Em chỉ...
-Em chỉ có thể lấy cớ thương hại một hay hai lần thôi!
-...
-Hắn là con chó cưng không thể sống thiếu em à? Vì lòng trắc ẩn với người lạ mà cắt cả túi mật mình thì có phải chuyện bình thường không? Em đã giúp đỡ hắn nhiều lần rồi! Tên bỏ mẹ đó đã giúp Irene và Lord nên anh mới cố hiểu hắn nhiều lần và trả ơn hắn! Thế kết quả thì sao? Thằng chó đẻ đấy đã giết em! Em đã chết đấy!
-Kẻ giết em không phải Agnus mà là tồn tại khác đang ám anh ta...
-Im đi! Sao em luôn cố hiểu hắn khi lần nào cũng bị phản bội chứ? Em là người nhà hắn à? Hay là người yêu? Hay em muốn làm người yêu hắn?
-...
-...!
Grid đang giận dữ la hét thì sững người và ngậm miệng. Các đồng sự, bạn bè, và gia đình anh. Anh luôn cảm thấy biết ơn và yêu mến những người đã dẫn dắt anh đi tới ngày hôm nay. Euphemina là một trong số họ. Nếu không có cô ấy, anh đã chẳng thu nạp được thủy tộc hay có được nhiều chiến công như vậy trong quá trình thành lập Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Anh đã vô thức cảm kích và quan tâm Euphemina.
Vậy tại sao anh lại tỏ ra tức giận và gay gắt với cô ấy? Anh bị điên ư?
...Không, anh không điên. Đây là một cảm xúc rất hèn mọn. Nó là ghen tị. Grid không ưa chuyện đồng sự của mình quan tâm đến người khác hơn anh. Nó đủ để làm lu mờ lòng biết ơn lẫn cam kết của anh.
‘Tổ sư.’
Grid đang cảm thấy ghê tởm bản thân thì giọng nói của Euphemina cất lên bên tai.
-Em xin lỗi.
-Không, không. Anh mới là người phải xin lỗi.
-Không, đấy là lỗi của em. Em không thể hiểu được lòng anh. Em bị ám ảnh với Agnus vì anh ta tội nghiệp và đáng thương, chứ không phải vì em không quan tâm đến anh. Em ý thức được việc Agnus là kẻ thù của anh và đã nhiều dịp làm anh bị tổn hại, thế nhưng anh lại quan tâm sâu sắc đến mức em nghĩ anh sẽ hiểu cho sự ích kỷ của em.
-...
-Đã bao lần anh thất vọng và tức giận vì sự ích kỷ của em rồi? Em xin lỗi. Anh có thể tức giận mà. Không, anh phải tức giận. Thực sự... Em thực sự xin lỗi.
Giọng Euphemina run run. Đó là một chấn động đến từ nỗi buồn, không phải tức giận. Cô thực sự biết lỗi với Grid. Anh ấy đã âm thầm nuông chiều hành vi của cô trong nhiều năm qua và cố gắng hiểu cô. Không phải vì anh ấy mạnh. Mà bởi vì anh ấy có một trái tim phóng khoáng. Cô đã tin là anh ấy sẽ hiểu cô mãi mãi.
‘Anh ấy phải tức giận đến mức nào mỗi khi thấy sự ích kỷ của mình...’
Trái tim Euphemina lay động. Cô không biết mình đã đối xử hà khắc và ích kỷ như thế nào đối với Grid. Giờ cô nhận ra Grid đã phải cam chịu sự kiên nhẫn nhiều tới mức nào và anh đã hy sinh nhiều đến thế nào.
-Em xin lỗi... Ngoài ra thì, cảm ơn anh.
-...
-Cảm ơn anh vì đã hy sinh cảm xúc của anh, che giấu vết thương lòng, và luôn mỉm cười với em thay vì tỏ ra tức giận.
Thể hiện cảm xúc trung thực không phải là điều mà ai cũng có thể làm được. Euphemina hạnh phúc sau khi biết được chân lý này.
-Giờ em nghĩ rằng em đã được công nhận là bạn của anh.
-...Em biết là anh đã luôn coi em như một người bạn mà. Tuy nhiên, cảm ơn em vì đã cho anh biết điều này.
-Khưkhư... Anh biết sao không?
-Hả?
-Khi em nói chuyện với anh, lòng em ấm áp lắm. Em hạnh phúc vì anh thật biết cảm thông và nồng hậu.
-Anh không nghĩ thế. Anh chỉ trở nên tức giận hay rối trí mỗi lần gặp phải thứ gì đó anh không thích thôi.
-Dạ. Xin hãy mang theo một cây roi bên mình. Em sẽ chìa mông ra bất cứ lúc nào.
-Cái méo gì đấy? Em nghĩ ai là kẻ man rợ vậy?
Cảm giác như tuổi già của anh đang bong ra. Chẳng hề hay biết, nỗi buồn sâu thẳm trong lòng anh đã được dội sạch và cả tâm lẫn trí của anh trở nên sảng khoái. Đôi khi anh cần phải thành thật...
Nếu anh trân trọng người kia, chăm sóc họ vô điều kiện và chỉ nói những lời tốt đẹp, nó sẽ khiến anh mệt mỏi. Một nụ cười tươi tỉnh hiện lên trên mặt Grid lúc anh học được một sự thật mới. Vào lúc này...
‘Ah.’
Grid bị choáng. Một khi sự bất mãn và tâm trí ngột ngạt của anh được giải tỏa, anh nhận ra mình đã bỏ qua thứ gì đó. Anh thì thầm với Lauel.
-Lauel!!
-...Khưkhưkhư, hạ thần trả lời dưới danh nghĩa của quỷ vương. Dòng máu đỏ chạy qua màng nhĩ xuống cổ họng...
-Agnus đã lấy đi cái xác của ám tiên.
-...Hmm. Mục đích của Agnus hẳn phải là ám tiên ngay từ đầu.
-Ừa. Cậu nghĩ lý do là gì?
-Lý do hiển nhiên rồi đó thôi.
Nó đã được tiết lộ trong tình tiết về Viên đá Sinh mệnh. Chỉ có một mục đích đằng sau hành động của Agnus. Đó là phục sinh người yêu xưa của anh ta. Nói cách khác...
-Anh ta đang cố sử dụng xác của ám tiên như một ‘vật liệu chế tác’ để làm ra một con búp bê giống với người yêu xưa của mình.
-Chết thật...!
Ám tiên bị Agnus lấy đi không phải thật. Nó chỉ là giả. Nó không thể tạo ra kết quả Agnus mong muốn. Một sự sống khác chắc chắn sẽ được sinh ra. Nếu người yêu được phục sinh là một con quái vật anh ta không ngờ tới thì sao?
‘Hắn sẽ phát cuồng.’
Grid đã nhiều lần thấy sự điên loạn của Agnus. Agnus thường đủ lý trí để khiến người ta tự hỏi liệu đó có phải thật không hay là diễn, nhưng bất luận thế nào thì anh ta cũng không bình thường. Nếu Agnus phát cuồng mà nhớ lại rằng Grid với Euphemina đã ở hiện trường khi Agnus thu được ‘ám tiên giả’, thì sẽ không có gì là vô lý khi anh ta bắn những mũi tên oán hận vào Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
Grid cảm thấy đó là chuyện cấp bách.
-Lauel, anh nghĩ cậu phải tìm ra danh tính chính xác của đại quỷ đã chiếm hữu Agnus.
-Không phải là Amoract sao?
-Anh chỉ đề cập một cái tên anh biết thôi. Cậu không biết à?
-Vâng, hạ thần để ý rằng ngài cảm thấy bực mình và khó chịu khi nói về Agnus nên ngài đã không suy nghĩ nhiều.
-Anh có quá thảm hại không vậy?
-Không ạ. Đôi khi ngài bị kích động khi nói về những người ngài không ưa. Giống như con mèo nhà hàng xóm thường bị mất kiềm chế.
-Con mèo nhà hàng xóm...?
-Mỗi lần ra ngoài đi dạo, nó luôn ị vào vườn của hạ thần. Ban đầu, mùi hay thay đổi nhưng nó phong phú và gắt đến mức khiến hạ thần bị căng thẳng. Dù có xịt cả lọ nước hoa nhưng cũng vô dụng.
-A-Anh hiểu rồi.
-Ah, đại quỷ đã chiếm hữu Agnus quả thật là Baal.
-Ớ?
-Hạ thần đã tới nói chuyện với Sticks vì Điện Hạ dường như đang ở trong tình trạng xấu. Sticks tin chắc rằng danh tính của đại quỷ là Baal.
-Tin chắc á?
-Vâng, nó không phải là suy đoán dựa trên dấu hiệu hoàn cảnh mà là một phán quyết dựa trên bằng chứng rõ ràng. Trong cuốn Genesis, Baal là kẻ duy nhất giữa các đại quỷ có thể tự xưng là kẻ thống trị địa ngục.
-...Tuyệt ghê. Baal lại chả có tí sức nào...
-Lần sau gặp nhau, có lẽ Baal sẽ khác. Baal đã hạ mình vào cơ thể con người chẳng qua chỉ là một mảnh bản ngã của hắn.
-Một mảnh bản ngã của hắn?
-Đúng, Baal hạ mình vào trong Agnus không hề bị hạn chế sức mạnh. Hắn chỉ là phần nhỏ của Baal. Tùy thuộc vào phần kế tiếp sẽ hạ xuống của Baal, giọng điệu và tính cách của hắn có thể thay đổi hoàn toàn.
-...
-Trong bất kỳ trường hợp nào, Agnus cũng có một năng lực đáng sợ. Có lẽ chúng ta sẽ phải giúp anh ta làm ra con búp bê phù hợp.
Lauel vốn đã đi đến kết luận rằng cậu phải ngăn Agnus phát rồ. Cậu trấn an Grid.
-Hạ thần sẽ lo liệu việc đó nên ngài không phải lo lắng đâu. Điện Hạ nên tập trung vào Điện Hạ. Giờ hẹn đang tới gần rồi.
Grid gật đầu lúc anh nhìn thấy một gương mặt thân quen từ đằng xa.
-Cảm ơn cậu nhé, Lauel.
***
Ai cũng biết Hắc sắc Kỵ sĩ đoàn và Xích sắc Kỵ sĩ đoàn là những sư đoàn hiệp sĩ mạnh nhất của đế chế. Tuy nhiên, không phải tất cả mọi thứ đều được tiết lộ với thế giới. Trong hàng trăm kỵ sĩ tồn tại ở đế chế, 99% có thể được xếp vào hàng các Hắc sắc Kỵ sĩ nhưng có những ngoại lệ hiếm hoi. Một ngoại lệ là các Hắc sắc Kỵ sĩ của Dulandal.
Họ là sư đoàn hiệp sĩ giỏi nhất được nuôi nấng bằng số tiền và công sức khổng lồ. Đó là một tổ chức mà Dulandal, người thích khoe mẽ, gọi là ‘cận vệ hoàng gia’. Đứng giữa họ, người chơi xếp hạng cấp cao Resh chỉ là tên lính quèn.
‘...Rất dễ để kiếm được huân chương.’
Resh và các Hắc sắc Kỵ sĩ đã khám phá 7 khu rừng. Anh ta nhận được một huân chương mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ ‘Giành lại Các khu rừng’ và anh ta đang làm nhiệm vụ liên kết thứ 3 rồi. Điều này tức là tiến trình giành lại các khu rừng cực dễ. Canh giữ mỗi khu rừng chỉ là xấp xỉ 10 tiên tộc cùng hàng trăm dã thú, nên họ không phải là đối thủ của các Hắc sắc Kỵ sĩ.
“...”
Resh lần theo dấu vết của tiên tộc cùng với các kỵ sĩ tiền bối và thở dài ngao ngán khi họ biến thành tro. Anh ta không vui chút nào khi nhận được 2 huân chương giúp tăng toàn bộ chỉ số lên +2. Anh ta không thể vui được. Tiên tộc đã tin vào lời tuyên bố giải phóng của đế chế và tiến vào các khu rừng của nhiều vương quốc khác nhau.
Sau hàng trăm năm chịu đựng vì con người và cuối cùng có thể bảo vệ quyền lợi của thiên nhiên, họ lại bị các kỵ sĩ đế chế tàn sát mà không biết tại sao. Đối với họ, họ đã bị phản bội lần nữa. Resh đau đớn vì anh ta biết lịch sử của tiên tộc thông qua nhiều nhiệm vụ của mình. Anh ta cảm thấy như một kẻ phản diện khủng khiếp và đôi bàn tay anh ta vấy bẩn những thứ rác rưởi.
“Đó là một cuộc thánh chiến cho nhân loại.”
Một kỵ sĩ tiền bối nhìn thấy khuôn mặt âm u của Resh và vỗ vai anh ta, nhưng Resh chả cảm thấy chút thoải mái nào. Cuộc thảm sát này không phải một cuộc thánh chiến. Anh ta biết nó là một bi kịch chỉ để thỏa mãn tham vọng của Dulandal.
‘Dĩ nhiên, hành động của tiên tộc khi tiếp quản các khu rừng là sai. Nhưng mà, không thể có một cuộc nói chuyện sao?’
Nếu họ muốn biết tại sao tiên tộc lại chiếm giữ các khu rừng. Nếu họ muốn biết cách giải phóng những khu rừng, hãy đề nghị một cuộc trò chuyện với tiên tộc. Tiên tộc đâu phải lũ ngu và hành động của họ rõ ràng chứa đựng ý nghĩa này. Tuy nhiên, những vương quốc đã bị tước đoạt các khu rừng của họ không cố giao tiếp với tiên tộc. Họ bị một chủng loài khác tước đoạt rừng là chưa đủ sao? Giờ họ phải có một cuộc trò chuyện để giành lại nó á? Họ nghĩ điều đó thật hổ thẹn.
“...?”
Resh đang tu nước trong tâm trạng tự hủy thì bỗng nghi ngờ tai mình.
Một trong Ngũ Trụ, Kyle. Hắn được Dulandal mệnh danh là ‘lôi thần’ vì hắn cứ liên tục phát ra tia sét sau khi đến thăm Phế tích của Võ Thần. “Cuộc chiến tiêu hao này sẽ không kết thúc. Trong mọi trường hợp, tiên tộc đều đã phân tán ra khắp lục địa. Tốt hơn hết là tiếp quản khu rừng của cây thế giới hiện sẽ trống rỗng.”
‘Hắn điên rồi chắc?’
Kỵ sĩ tiền bối phản đối thay mặt cho Resh, người bị sốc tới mức quên nuốt ngụm nước. “Thưa Ngài Kyle, khu rừng của cây thế giới là thánh đường của cây thế giới. Vào đó với vũ khí có thể bị coi là hành động báng bổ ạ... Khợ.”
Vị kỵ sĩ tiền bối mà Resh hằng ao ước trở thành. Ông ấy là một kỵ sĩ rất trung thành bất chấp sự thất vọng của mình. Đó là lý do Resh bị ông ấy thu hút và coi ông ấy như một lý tưởng. Ông ấy đã chết vì bị rạch họng.
“...?”
Chỉ như vậy ư? Trong trường nhìn choáng váng của Resh, anh ta thấy Kyle đang cầm thủ cấp của kỵ sĩ tiền bối. Diện mạo hiện tại của Kyle—nơi tia chớp, thay vì máu đỏ, chảy qua các mạch máu của mắt hắn—khiến hắn trông chẳng phải con người. Nói hay thì nó giống như một vị thần trên trời đã giáng phàm. Nói dở thì nó như một ác quỷ đã trèo lên khỏi địa ngục.
“Ta không biết là có một kẻ dị giáo trong số các kỵ sĩ của hoàng tử đấy.”
“...?”
“Những vị thần duy nhất mà đế chế thừa nhận là các vị thần của Asgard, như Nữ thần Ánh sáng Rebecca và Võ Thần Zeratul. Cây thế giới cái gì? Thể loại dị giáo nào lại đi thánh hóa một cái cây?”
“...”
“Hoàng tử Dulandal đã trao cho ta quyền dẫn dắt các ngươi. Đừng nói gì hết và chỉ việc làm theo ta. Đi thôi. Ta biết vị trí của cây thế giới.”
Vào giây phút này, Resh đã tin chắc. Chuyện này không thể được phép xảy ra. Nếu Dulandal lên ngôi, sẽ chẳng có ai đủ sức đối phó với sự bạo ngược từ cánh tay phải của hắn, Kyle.
‘Mình phải thu hình chuyện này để đảm bảo không người chơi nào ủng hộ Dulandal...’
Thị lực của Resh mờ đi vì nước mắt lúc anh ta bắt đầu quay video.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook