Sẵn sàng

Chương 931

.

.

.

Mộ Kiếm là một vùng đồng bằng rộng mở với 4.179 thanh kiếm cắm xuống đất. Trong số chúng, 3.580 thanh vô giá trị trong khi 599 thanh còn lại rất quan trọng. 599 thanh kiếm xoay sang trái hoặc phải, thay đổi hướng và độ dốc của đồng bằng tùy thuộc vào cách chúng được xoay. Hãy coi nó như một ổ khóa với hàng chục ngàn hình mẫu. Khi câu đố tiến triển, đồng bằng biến thành một ngọn đồi với hình dạng thích hợp cho cái gọi là ‘ngôi mộ’.

 

“Chó thật. Hình mẫu lại thay đổi rồi.”

 

Họ xoay thanh kiếm thứ 423 sang trái, và vị trí của các thanh kiếm từ 1 đến 422 đã trở về như cũ. Ngọn đồi trồi lên đã lại chìm xuống và trở thành đồng bằng. Chồn hôi vỗ tay và trấn an các đồng sự, “Hãy nghỉ ngơi trước khi thử lại nào. Đừng lo lắng vì chỉ còn vài bước nữa thôi.”

 

“Được rồi~ Đăng xuất và đi ăn thôi.”

 

Nhóm Thám hiểm Chồn hôi đã điều tra Mộ Kiếm hơn 1 năm 4 tháng. Họ đã cố tìm vị trí của Mộ Kiếm trong 1 năm, sau đó dành 4 tháng để tìm ra phương thức mở mộ. Bất chấp việc lặp đi lặp lại cả ngàn lần, phạm sai lầm và thất bại, Nhóm Thám hiểm Chồn hôi vẫn tràn đầy động lực. 

 

Đào xới những điều huyền bí và lịch sử bí ẩn là niềm vui tối thượng mà họ theo đuổi. Đúng, mấy cái khái niệm như cấp độ và xếp hạng là những câu chuyện họ đếch hứng thú.

 

“Chẳng phải có hơi lạ sao?” Ai đó hỏi Chồn hôi lúc anh ta ngồi trong doanh trại và nhìn vào hình mẫu của các thanh kiếm. Cô là phó phụ trách của Nhóm Thám hiểm Chồn hôi và là nhà thám hiểm hạng 9, Cẩu Nữ. “Nơi này có liên quan đến Pagma. Nó là nơi mà đáng ra Hậu duệ Pagma phải đến.”

 

Trên thế giới chả có ai không biết Hậu duệ Pagma là ai. Đó là Grid.

 

“Grid có giải nổi hình mẫu phức tạp này không? Mất tới vài tháng cùng với 80 chuyên gia như chúng ta đấy. Dù tôi có nghĩ về nó thế nào thì chuyện đó vẫn quá lạ lùng. Mộ Kiếm vốn là một thử nghiệm dành cho một cá nhân, nhưng độ khó thì quá cao.”

 

Grid không có bất kỳ kỹ năng nào liên quan đến khám phá. Liệu một mình anh có thể nắm bắt cả vạn hình mẫu và hé lộ bí mật của ngôi mộ không? Chuyện ấy về mặt vật lý là không thể.

 

“Dĩ nhiên, Grid là một vị vua và có thể điều động nhiều người... Nhưng nếu Hậu duệ Pagma là ai đó khác ngoài Grid thì sao? Nếu họ không phải vua thì sao? Hậu duệ Pagma sẽ phải giải quyết vấn đề này một mình thì có lý không cơ chứ?”

 

“Thế cô muốn nói điều gì?” Chồn hôi tò mò, quay ánh mắt sang Cẩu Nữ. 

 

Cẩu Nữ trông có vẻ lo lắng. “Phải có một cách dễ hơn để mở ngôi mộ. Chúng ta hiện đang dùng cách khó nhất.”

 

“Hrmm.” Đó là một tranh luận hợp lý. Trên thực tế, Chồn hôi cũng có suy nghĩ y hệt Cẩu Nữ, nhưng anh ta nhận ra nó quá muộn. Chồn hôi lắc đầu. “Kể cả nếu suy nghĩ của cô là đúng thì nó cũng đã quá muộn rồi. Chúng ta đã tìm ra một số quy tắc của hình mẫu và chìa khóa tới thanh kiếm thứ 422. Chúng ta không thể tốn thời gian và nhân lực để tìm kiếm một phương pháp mới.”

 

Không còn bao lâu nữa. Nhóm Thám hiểm Chồn hôi dự kiến sẽ mở ngôi mộ trong vòng hai tháng tới. Việc tìm ra một phương pháp mới và nghiên cứu nó là vô cùng kém hiệu quả. Chưa kể, Nó sẽ ảnh hưởng xấu đến nhuệ khí của các thành viên. Cẩu Nữ gật đầu. “Tôi biết. Tôi không bảo anh nghĩ ra cách mới. Tôi chỉ nói rằng khi khám phá những địa điểm mới trong tương lai, làm theo nhiều cách đa dạng thì sẽ tốt hơn thôi.”

 

“Tôi sẽ làm thế. Chúng ta sẽ coi chuyến thám hiểm này như một cuộc nghiên cứu.”

 

“Ừ. Nhân tiện, Tôi thực sự mong chờ được thấy điều gì ẩn trong ngôi mộ. Nếu có bất kỳ vật phẩm hoặc nhiệm vụ nào liên quan đến Hậu duệ Pagma, chúng ta có thể bán chúng cho Grid với giá cao...”

 

“Cuộc thương lượng sẽ diễn ra một cách thong thả. Sau tất cả thì Grid là người ở vị trí bất lợi.”

 

Một vài tháng hay một vài năm sau, Grid cũng sẽ tìm ra nơi này. Rồi anh ta sẽ lo lắng khi nhìn thấy ngôi mộ trống rỗng. Một khi sự lo lắng của anh ta đạt đến đỉnh điểm, đó sẽ là thời khắc thích hợp nhất để giao dịch. Chồn hôi tin rằng những kho báu bên trong Mộ Kiếm đã thuộc về mình.

 

*** 

 

Một con bạch mã chạy qua mê cung, và người đàn ông trên nó nhìn ra đằng sau. Một thây ma mặc quần áo thối rữa đang đuổi theo con ngựa. 

 

“Mẹ nó. Tại sao tên khốn này lại ra đây?” Người đàn ông trên ngựa, Pon, run rẩy. Đó là ‘môn đồ của võ thần đã thoát khỏi nấm mộ’—con quái vật khó chịu nhất đối với một tổ đội không có người chịu đòn hay các pháp sư để đương đầu. Pon chưa từng giao chiến 1 chọi 1 với chúng. Anh đi săn ở những nơi cách xa cầu thang để không gặp lũ môn đồ. Tuy nhiên, phạm vi hoạt động của lũ môn đồ đã mở rộng, và Pon trở thành một con chuột bị truy đuổi.

 

‘Tên Regas đầu đất đó, nó đã làm chuyện gì à?’

 

Pon nhớ đến các đồng sự đang đi săn trong Đền thờ Galgunos và buộc phải nghi ngờ Regas. Dựa trên bản tính của Regas là theo đuổi một trận chiến khó khăn hơn là một trận chiến có thể thắng, khả năng cao Regas đã khiêu khích lũ môn đồ của võ thần.

 

‘Hắn chính là kẻ thù!’

 

Gần đến điểm cuối của đoạn đường thẳng, Pon nhận ra mình không thể trốn thoát được nữa. Khoảnh khắc con ngựa đổi hướng, Pon cho rằng môn đồ của võ thần sẽ đuổi kịp.

 

‘Đẩy qua chúng bằng một kỹ năng tiến công.’

 

Có ngu mới đối đầu trực diện với lũ môn đồ. Chiến đấu với các quái vật phản công 100% sát thương cận chiến sẽ chỉ là một tổn thất. Pon có ngu đến mức tự đào mồ chôn mình không? Lúc con bạch mã chạm tới điểm cuối của lối đi, nó đối mặt với bức tường và rẽ sang lối đi bên trái.

 

Môn đồ của võ thần không bỏ lỡ sơ hở này. Nó nhảy chéo qua khoảng cách và đâm kiếm. Tuy nhiên, Pon đã đoán trước tình huống này và bình tĩnh đáp trả. Anh vặn eo để tránh lưỡi kiếm và vung thương. Cơ thể của môn đồ võ thần bị đập mạnh vào ngực, và nó bay qua không trung.

 

Con bạch mã rẽ sang trái, Pon vung thương, và tên môn đồ bay trong không trung—3 giây này mở tung ra cùng một lúc, mang tới ảo giác thời gian đã dừng lại. Rồi môn đồ của võ thần lăn lộn trên mặt đất. Con bạch mã tiến vào lối đi bên trái và bắt đầu chạy hết tốc lực.

 

“Phù.” Pon đã xoay sở để chuồn đi. Tầm này, anh chỉ cần nới rộng khoảng cách nhiều nhất có thể là trốn thoát an toàn được rồi. Ấy thế mà giây phút Pon nghĩ vậy...

 

“Aaaaaaack!” 

 

Anh nghe thấy một tiếng hét từ đầu kia của lối đi tối tăm, và một tên môn đồ mới xuất hiện. Pon nhăn mặt. “Nó đã tới r...”

 

Môn đồ mới đang bám đuổi Regas, người đang chạy về phía Pon.

 

“Này, này! Tổ sư! Đừng có vào đường đi của tôi!” Pon hoảng hốt và hét lên mấy tiếng chửi. Tuy nhiên, điều đó không can ngăn được Regas. Sau cùng thì, đầu anh sẽ sẽ bay luôn nếu dừng lại bây giờ.

 

“C-Cứu tôi...! Uwah!” Trên thực tế, Regas cảm thấy như mình đã tìm được một sợi dây giải cứu. Anh cảm thấy có hy vọng rằng sau khi kết hợp sức mạnh với Pon, họ sẽ có thể chiến đấu chống lại lũ môn đồ của võ thần. Rồi anh để ý thấy tên môn đồ đằng sau Pon. Thị lực của Regas mờ đi khi hiểu ra, cũng giống như mình, Pon đang bị truy đuổi. Những giọt nước mắt làm mờ đi tầm nhìn của Regas.

 

“Cậu bình thường lại đi có được không?” Giọng Pon lọt vào tai Regas và đánh thức tinh thần anh. Cây thương của Pon đâm vào mặt tên môn đồ đang đuổi theo Regas.

 

“Hụa!” Pon ho ra máu từ đòn phản công. Trong khi đó, Regas đang đánh vào ngực của tên môn đồ theo sau Pon. Tên môn đồ của võ thần bị đá ra xa do tính năng của cú đá. Regas không tiếp tục chiến đấu. Thay vào đó, anh leo lên con bạch mã, ngồi đằng sau Pon và kêu, “Anh đang làm gì vậy, Pon? Đáng ra anh nên dùng một kỹ năng đẩy như tôi này! Chả lẽ anh không biết mình sẽ bị đánh trả à?”

 

“Nếu không muốn ăn đòn thì im mồm đi”. Pon thấy thật rắc rối khi phải giải thích kỹ năng đẩy của anh đang trong thời gian hồi. Anh gần như không kìm được sát khí đang sôi lên của mình và lên kế hoạch thoát khỏi mê cung này. Lúc ấy...

 

Kuaaaaaaah-!

 

“....!?”

 

Một môn đồ khác của võ thần đã xuất hiện trước mắt họ, chặn mất lối đi. Con bạch mã giật mình, đột ngột dừng lại, và Regas ngã xuống.

 

“Ái...”

 

[Tay trái của bạn đã gãy.]

 

Một pha gãy xương nghiêm trọng, có lẽ sẽ kéo dài trong 20 giây. Regas nắm lấy cánh tay trái của mình và nhìn quanh. Anh bị bao vây bởi 3 môn đồ của võ thần. “Ngạc nhiên chưa...” 

 

Pon đáp lại Regas với vẻ mặt sửng sốt, “Đây không phải là tác phẩm của cậu à? Tôi tưởng vụ này là do cậu chứ.”

 

“Không thể nào. Tôi đâu thể đánh bại được chúng, nên tôi tránh xa cầu thang...”

 

“Thế thì ai đã làm chuyện này? Tác phẩm của Chris sao?”

 

Tên khốn nào lại đi chọc giận lũ môn đồ của võ thần nhỉ? Pon muốn biết sự thật. Sẽ quá bất công khi chết mà không biết lý do. Có ai đó để chửi thì sẽ bớt bất công đi. Các môn đồ của võ thần không chạy nữa. Chúng không vội vì con mồi của chúng đã bị bao vây trong lối đi một chiều. Bây giờ, chúng chỉ việc ăn thôi.

 

“Núi... chiến cụ... ở đâu...”

 

“...Núi... chiến cụ... ở đâu...”  

 

Các môn đồ xung quanh Pon và Regas giơ những con dao lên.

 

“Không được. Nếu mấy người có câu hỏi thì nên chờ câu trả lời trước khi tấn công chứ.”

 

“Đúng đấy! Hỡi các môn đồ của võ thần! Hãy đặt dao xuống cho tới khi chúng ta nghe được câu trả lời!”

 

Làm thế không có tác dụng. Các môn đồ của võ thần đã di chuyển đao kiếm của chúng. Và rồi chính lúc này...

 

“Con đường của Bạo chúa.”

 

Cả mê cung rung chuyển với một âm thanh lớn đến nỗi tạo ra ảo giác của những con trâu nước đang lao tới. Pon, Regas, cùng các môn đồ quay đầu về hướng phát ra âm thanh và chứng kiến một người đang cầm một thanh đại kiếm. Đó là sự xuất hiện của người chơi xếp hạng nhất, Chris.

 

“Kiếm 1.000 Tấn!”

 

Đây là lực vật lý nguyên chất. Thanh đại kiếm nặng nề bổ vào hộp sọ của một môn đồ, và tên môn đồ bị nhúng sâu vào mặt đất. Môn đồ của võ thần bị sức nặng đè bẹp và gào thét mà không thể hiện ra được đặc tính ‘phản công’. Chris dùng bổ trợ của một bạo chúa và không cho phép kẻ thù kháng cự.

 

“Wao...”

 

“Chris đúng là...”

 

Pon và Regas bị quyến rũ lúc tên môn đồ mất nửa lượng máu chỉ vì một đòn. Không có nhiều người trên thế giới có thể chịu được sức lực đáng kinh ngạc của Chris. Chris hét vào mặt họ, “Còn làm cái gì nữa? Chạy mau!”

 

“Chạy á? Không phải chúng ta sẽ chiến đấu à?”

 

“Chiến cái gì? Chúng là những con quái vật phản công được cả Kiếm 10 Tấn đấy! Không có gì đối phó được với chúng trong khi Kiếm 100 Tấn và Kiếm 1.000 Tấn đang trong thời gian hồi cả!”

 

Các đồng sự mới tiếp tục tham gia, nhưng tình hình không khá hơn tí nào hết. Rồi trong lúc Pon với Regas đang chạy qua lỗ hổng mà Chris vừa tạo ra.

 

“Đưa bản đồ cho ta”, một giọng nói mới vang lên đằng sau họ. Giọng nói còn đáng sợ hơn tiếng nói đứt quãng của lũ môn đồ võ thần. Hàng chục ánh sáng trắng bắn phá lũ môn đồ võ thần. Đó là một trận oanh tạch phép thuật hùng mạnh khiến lũ môn đồ cảm thấy đau khổ, mặc dù chúng được biết đến với khả năng kháng sát thương phép và vật l.

 

Một đội quân pháp sư đã xuất hiện rồi ư? Chris, Pon, và Regas ngạc nhiên, đưa ánh mắt về hướng phép thuật. Ở nơi đó...

 

“Nôn bản đồ ra đây.”

 

Chỉ có một người. Đó là Grid đang được bao quanh bởi những ngọn lửa. Anh cầm một quyền trượng thay vì một thanh kiếm trong tay.

 

“Ngọn lửa Địa ngục của Hoàng hậu.”

 

Phép thuật tối thượng từ Sức mạnh của Belial đã được mở ra. Nó tiêu thụ 90% lượng mana tối đa và gây sát thương thảm khốc cho mục tiêu. Sát thương được xác định tỉ lệ thuận với pháp lực của người dùng và lượng máu tối đa của mục tiêu. Grid khiến lũ môn đồ của võ thần không thể chiến đấu chỉ bằng một đòn duy nhất. Một tên môn đồ lăn lộn trên mặt đất lúc tay và chân hắn bắt đầu tan chảy.

 

“...” 

 

Cậu ấy đã trở nên mạnh hơn rồi sao? Chris và Pon đang lơ ngơ chợt tỉnh lại khi nghe thấy giọng của Regas, “Hai người làm gì thế? Cùng giúp Grid thôi!”

 

“Eh. Uh, huh...?”

 

Giúp á...? Ai cơ?

 

Chris, Pon, và Regas đứng lại tại chỗ. Noe, Randy, 2 Cốt binh Vượt hạng vũ trang, tinh linh ánh sáng, và ma cà rồng được triệu hồi đang ép lũ môn đồ võ thần vào thế phòng thủ. Lũ môn đồ của võ thần không thể dễ dàng xuyên thủng hàng phòng ngự của ma cà rồng với các thú nuôi do sự can thiệp của thanh kiếm ánh sáng. Grid cũng liên tục triệu hồi phép bằng các vận dụng hiệu ứng của Quyền trượng Belial.

 

“...Đó là một thợ rèn, các anh biết rồi đấy.”

 

Grid hủy diệt lũ môn đồ của võ thần mà không cần cầm kiếm... Tầm này, có gọi anh là một khiển thi-pháp sư thì người ta cũng tin sái cổ. 3 người họ tự hỏi những người chơi xếp hạng nghề khiển thi sư tự nhận là ‘đội quân một người’ sẽ nói gì nếu họ thấy Grid của lúc này.

 

Grid hét vào mặt 3 người đang mất hồn, “Hiik! Nài! Mấy người còn đang làm gì đấy? Không định giúp tôi à? Uwaahh!

 

Sức mạnh của Belial là một kỹ năng điếm thúi, nhưng nó chỉ kéo dài trong 2 phút. Grid mất ngọn lửa của mình và bỏ chạy cùng với Noe. Các kỹ năng kiếm thuật khác của anh đang trong thời gian hồi vì anh vừa mới xử lý những môn đồ khác của võ thần.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...