[Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại
-
Chapter 970
Chương 970
.
.
.
Hít... Hà...
Xì xụp. Haaah...
“Món này thực sự...” Gương mặt nhễ nhại mồ hôi của Yura tràn ngập niềm vui sướng. “Nó thực sự là quá ngon.”
Yura hút sợi mì cuối cùng. Cô không biết là mì ăn liền có thể ngon đến vậy. Yura chưa từng có cơ hội trải nghiệm nó trước đây, nên cô không biết mì gói có thể ngon tới mức này cho dù đã đọc về nó. Giờ cô đã thử nó, cô thấy nó sánh ngang với sợi mì dai dai và nước dùng thanh mát được làm bởi đầu bếp của một khách sạn 5 sao. Hương vị hơi xa lạ của gia vị đã kích thích đầu lưỡi cô, và sống lưng cô ớn lạnh.
“Ngoài ra thì em không cần rửa nguyên liệu và có thể nấu nó luôn... Nó đơn giản lắm...”
Cảm thấy ấn tượng, Yura lấy khăn ra lau miệng. Đó là một cử chỉ yêu kiều. Trông chẳng giống như cô đang ăn món Tàu kiểu Hàn trong một khách sạn mà đúng hơn là một nhà hàng hoa mỹ tại Pháp. Mặt khác, Grid thì lại có bầu không khí của một nhà hàng địa phương của Hàn Quốc. Anh úp mặt vào bát và húp nước sùm sụp. “Kyah~ phê.”
Grid thật sự ngưỡng mộ hương vị của món mì gói anh làm. Lượng nước vừa phải, cho trứng vào trước khi tắt bếp đúng 1 phút 45 giây, và hành lá là 8 giây. Bộ ba hoàn hảo đã được hoàn thành, và đây là hương vị mì gói lý tưởng.
‘Chẳng phải đây là sự tiến bộ ổn định sao?’
Chắc chắn là, anh đã trưởng thành. Anh tự tin mình sẽ không thua trong cuộc thi nấu mì gói với đầu bếp 3 sao Michelin. Grid hết sức đau khổ.
‘Một khi mình về Hàn Quốc, mình nên làm mì hải sản cay không nhỉ?’
Nó sẽ ngon hơn mì hải sản cay đặt từ một nhà hàng Trung Quốc chứ?
‘Umm....’
Chuẩn bị nguyên liệu thực phẩm và đầu tư thời gian dẫn năng lượng vào việc nấu nướng—Grid nguyên bản sẽ miễn cưỡng làm điều đó. Bây giờ, Grid quan sát gương mặt Yura lúc cô ngồi đối diện anh. Anh ngắm nhìn một người quý giá với anh ăn món anh nấu (?) và nghĩ là sẽ không tồi nếu coi nấu ăn như một sở thích trong tương lai.
“Đợi một chút”. Yura lấy một chiếc khăn ăn mới và lau miệng cho Grid. Một hương hoa phả vào đầu mũi Grid.
“...” Grid lo lắng đến đỏ mặt. Anh không thể làm dịu trái tim hoang dã của mình và bật dậy có chỗ ngồi. “Yura...!”
“Dạ...? Dạ!” Yura giật mình vì Grid đột ngột đứng dậy và gọi tên cô. Cô thấy Grid đỏ mặt đang xì hơi ra từ đường mũi.
Ực. Yura nuốt nước bọt. Đây là Hiệu ứng Mì ăn liền mà cô thường nghe về chuyện hẹn hò. Cô đã hy vọng cái giây phút này, nhưng cô lại không có kinh nghiệm hẹn hò. Thế nên, cô không khỏi e sợ. Khoảnh khắc Yura đang cố gắng thực hiện một nỗ lực kiên quyết—
“A-Anh vào nhà tắm đây.”
“...”
Grid vội vã bỏ lại Yura một mình và đi vào phòng tắm, rồi anh kiểm tra gương ngay lập tức. Anh lo lắng mình bị dính bột ớt vào răng. Tuy nhiên, hàm răng Grid khỏe mạnh và không có kẽ hở. Do đó, vật chất lạ không dễ gì mắc vào. Hàm răng trắng của anh đang sáng long lanh.
‘Mình ẹp zai mà nhỉ?’ Grid súc miệng và cẩn thận soi mình trong gương.
Dường như không có khác biệt nào giữa vẻ ngoài hiện tại của anh và vẻ ngoài của anh trong bức tranh vô cùng danh giá. Anh đã coi bức tranh như một tấm ảnh đã qua xử lý hậu kỳ trong khi Lauel, các thành viên Vượt hạng vũ trang, Irene, và Lord đều vô cùng kinh ngạc trước nó mà không có bất kỳ phản kháng nào.
‘Chắc chắn rồi, mình thường nghĩ mình trông khá hơn trước.’
Anh đã tập thể dụng đều đặn trong 4 năm. So với cái thời anh không tập thể dục, những đường nét khuôn mặt của anh đã đầy đặn hơn và anh trông rất ổn. Thay đổi lớn nhất là làn da mịn màng không có dấu hiệu của mụn. Anh đã đổ mồ hôi suốt 4 năm trời mà không bỏ sót một ngày nào, và da anh đã được cải thiện nhờ bài tiết tất cả chất thải. Dĩ nhiên, chỉ đổ mồ hôi thì không đủ để mọi người có làn da đẹp hơn.
“Um...” Grid thử đủ kiểu tư thế. Anh thử một tư thế khoe bờ vai rộng, eo, và sườn của anh.
‘...Mình trông ngon đấy’. Grid cười ngoác miệng. Lòng tự trọng của anh tăng mạnh khi anh tự tin vào ngoại hình của mình.
“Hum hum”. Grid rửa tay và chạm vào mái tóc mình một cách thô bạo. Anh đang thật sự mạnh tay theo đúng nghĩa. Anh vuốt qua mái tóc 3 hay 4 lần. Dù làm vậy, kiểu tóc của Grid vẫn tuyệt vời như thể các thợ làm tóc của một thẩm mỹ viện ở Cheongdamdong đã đụng vào vậy. Nó làm vẻ ngoài của anh càng thêm rực rỡ. Đó cũng là lý do tại sao anh giỏi đun mì gói. Đây là năng lực từ sự khéo tay của anh. Từ khoảnh khắc anh kết nối vào trò chơi, anh đã làm việc không ngừng nghỉ, và những cử động ngón tay tinh tế đã khắc sâu vào ‘trí nhớ cơ bắp’ của anh. Những thói quen này đã phần nào được thể hiện ngoài đời.
Grid bước ra khỏi phòng tắm và tới phòng khách, chỉ để thốt lên một tiếng ấn tượng, “Wao...”
Đó là vì cảnh Yura ngồi dưới ánh nắng trong phòng khách đẹp như tranh vẽ. Đã vài năm trôi qua rồi, nhưng anh vẫn không thể thích ứng được với vẻ đẹp của cô và mất hồn trong chốc lát.
‘Cô ấy đã trở nên xinh xắn hơn.’
Nhân tiện thì... Hình như cô ấy thay quần áo mới rồi thì phải? Anh nhớ là ban đầu cô ấy đang mặc quần jean với một cái áo len mà, nhưng giờ cô ấy lại đang mặc một chiếc váy một mảnh. Trông như nhân vật chính trong một bộ phim, đôi chân dài trắng nõn của Yura đã lọt vào mắt Grid.
“Em sắp ra ngoài à?” Grid hỏi lúc anh ngồi xuống đối diện cô.
Yura lắc đầu với khuôn mặt đỏ ửng. “Không ạ.”
“Ra là vậy.”
Có lẽ cô ấy chỉ muốn thư giãn trong một bộ trang phục thoải mái. Grid nghĩ đó không phải là vấn đề lớn và kiểm tra lịch trình của cô, “Khi nào thì em về Hàn Quốc?”
“Em muốn khớp với lịch trình của Youngwoo-ssi. Đi máy bay của em đi.”
“Ồ, hay đấy. Một chiếc máy bay riêng sẽ rất thoải mái.”
“Cứ việc nói với em, em sẽ cho anh mượn lúc nào cũng được.”
“Thật á?”
Trên thực tế, Grid đã lo về việc liệu anh có nên mua một chiếc máy bay riêng hay không. Anh nghĩ là có một chiếc thì tốt hơn nếu xét về lợi ích của sự thuận tiện cho gia đình anh. Nhưng mà, giá của máy bay thay đổi tùy thuộc vào kiểu mẫu, năm sản xuất, và thiết kế nội thất. Chiếc mà Grid muốn có giá hơn 100 tỷ won. Dĩ nhiên, anh có thể mua nó nếu anh muốn, nhưng nó lại là gánh nặng về tâm lý khi bỏ ra một số tiền lớn như vậy cùng một lúc.
“Thế thì anh cảm tạ. Anh không cần nó thường xuyên đâu, nhưng anh sẽ hỏi nếu anh phải đưa bố mẹ ra nước ngoài.”
“Vâng! Em sẽ lo chuyện ấy!” Mắt Yura sáng lên ngay khi Grid đề cập tới bố mẹ anh.
Grid nhìn vào dáng vẻ đầy tham vọng một cách kỳ lạ của cô và cẩn thận đưa ra một chủ đề, “Ông nội em có gọi điện không?”
“...Có ạ. Ông em hứa sẽ không bàn về vấn đề thừa kế công ty nữa. Tất cả là nhờ có anh.”
Yura đã nghe thông tin chi tiết từ ông của mình. Một khi biết được rằng Grid đã rất cố gắng vì cô, cô đã rất hạnh phúc và biết ơn đến mức phát khóc. Rồi một cuộc nói chuyện dài diễn ra sau đó. Yura tâm sự với Grid về những gì đã xảy ra giữa bố mẹ cô và ông nội cô. Cô nói với anh về việc cô muốn thực hiện mong ước của bố và cô sẽ làm điều đó thông qua Satisfy.
“Youngwoo-ssi đã bảo vệ giấc mơ của em. Em sẽ trả ơn anh, ngay cả khi phải dành cả phần đời còn lại.”
“Chỉ cần ở bên cạnh anh thôi, và thế là đủ rồi.”
“Bên cạnh anh...”
“Hãy làm việc chăm chỉ cùng nhau để phát triển Vượt hạng vũ trang Hội.”
“...”
Đúng như dự đoán, sẽ rất khó để nghe được câu trả lời vào hôm nay. Yura hiểu lòng anh, nhưng cô vẫn cảm thấy thất vọng rất nhiều khi nghe câu trả lời của Grid. Tuy nhiên, cô không thể thúc giục trái tim của mọi người. Cô hoàn toàn hiểu vị trí của Grid và thề sẽ đợi. Đúng lúc này...
“Ai thế nhỉ?”
Đáng ra phải không có khách chứ, nhưng Yura đã đứng dậy lúc tiếng chuông vang lên. Đó là lúc cô mắc sai lầm. Ông nội cô đã thừa nhận quyền làm chủ cuộc sống của cô, và cô đã thổ lộ tấm lòng mình với Grid. Hôm nay cô không làm được gì nhiều, mà tại sao cô lại tiêu hao nhiều năng lượng vậy? Giây phút cô đứng dậy khỏi đi-văng, Yura cảm thấy chóng mặt và ngã về một bên.
“Em không sao chứ?” Grid vội vàng đến và đỡ cô dậy. Đôi bàn tay lớn của anh ôm lấy eo và cổ của cô, và biểu cảm trong mắt Yura thay đổi. “Youngwoo-ssi...”
Ực.
Thịch! Thịch! Thịch! Tim Grid đập rộn. Anh cảm thấy như mình sắp phát điên vì khuôn mặt của Yura đang ở ngay trước mắt. Grid không thể kìm nén ham muốn đang sôi sục của mình, và anh cảm thấy như sợi dây kéo căng đang đứt dần. Vẻ ngoài của Irene đã mờ đi trong giây lát. Grid mát kiểm soát, và mắt anh tập trung vào đôi môi Yura.
“...?!”
“...?”
Rồi cửa trước đột ngột mở ra. Cảm thấy giật mình, Grid với Yura vội vàng tách ra và quay về phía cửa. Grid nhận ra ngay vị khách không mời. Mắt anh dính cứng vào một bộ phận nhất định nào đấy của vị khách không mời, và anh thậm chí còn chưa nhìn vào mặt. Grid hết sức kinh ngạc lúc anh muộn màng xác nhận danh tính của vị khách không mời. “Jishuka?”
“Hello? Hai người đang làm cái gì vậy?”
“Uh... Ch-chuyện đấy...” Grid cố gắng giải thích.
Trong khi đó, Yura—người vẫn đang thở dốc—mở miệng và hỏi, “Tiện thể thì cô vào đây bằng cách nào?”
Jishuka mỉm cười là rút một thứ gì đó ra từ trong túi của mình. Nó là một con dao.
“...”
“...Hơ, cái này không phải”. Cô cất con dao đi và rút ra một chiếc chìa khóa từ túi bên kia của mình. “Nơi này là một phần trong chuỗi khách sạn bố tôi sở hữu. Tôi đã sử dụng một số liên hệ của mình. Làm gì có ai không biết mối quan hệ giữa Yura và tôi đâu? Tôi lo lắng vì không thể liên lạc với bạn của mình. Thế nên, anh ta đã đưa chìa khóa cho tôi.”
“...”
“Thế thì, hai người đang làm cái gì vậy hả?”
Có thể thiêu cháy người ta chỉ bằng một ánh mắt không? Khi anh đối mặt với đôi mắt đại bàng của Jishuka, Grid nghĩ chắc chắn là có thể. Có một sự im lặng khó xử trước khi Jishuka bất ngờ đưa ra một số tin tức, “Oh, hôm nay tôi sẽ chuyển tới Hàn Quốc đấy. Có một con chuột rất chướng mắt.”
Jishuka nhìn Yura chằm chằm như thể sắp ăn thịt cô. Tinh thần giống như một con báo vươn dài ra, song Yura không hề chùn bước. Thay vào đó, cô nói, “Chào mừng đến với Hàn Quốc. Tôi rất mong đợi Giải đấu Quốc gia năm sau.”
“Không có gì để kỳ vọng đâu. Tôi sẽ tham dự vào cùng các bộ môn với cô, nên tổng số huy chương sẽ không thay đổi.”
“Cô đang bị ảnh hưởng bởi cảm xúc cá nhân đấy hả? Đó là một thái độ thiếu chuyên nghiệp.”
“Thiếu chuyên nghiệp? Tôi không được trả tiền để chơi game. Ai là kẻ chuyên nghiệp chứ? Tôi chỉ làm những gì mình muốn.”
“Đó là về trách nhiệm cơ bản. Với tư cách là đại diện của đất nước chúng ta, chúng ta phải phân biệt giữa những vấn đề công và tư.”
“Cô đang nói về trách nhiệm mặc dù hành động thì thật đáng hổ thẹn.”
Những tia lửa bắn ra khi Yura và Jishuka lườm nhau. Grid ở giữa và không thể lấy lại được lý trí của mình.
‘Quan hệ của họ trở nên tồi tệ đến vậy từ khi nào chứ?’
***
“Cũng đã được một thời gian rồi.”
Sau kết thúc của Giải đấu Quốc gia Năm thứ tư. Kraugel đi thẳng tới chỗ của thương sĩ giỏi nhất lục địa, Kirinus. Ông ấy là người Kraugel đã gặp trong quá trình làm nhiệm vụ nghề của anh. Kirinus - người đang chặt củi - nhận ra Kraugel và nói, “Nếu cậu đuổi theo cái bóng của Muller thì sẽ trở nên mạnh hơn vừa nhanh vừa dễ thay vì bước theo con đường ngoan cố và chậm chạp này.”
Kraugel quỳ xuống. “Thánh Kiếm Muller đã nói từng có lúc ông ấy thậm chí phải dựa vào một cây thương.”
“Ta nghe bảo vũ khí mạnh nhất là kiếm chứ không phải thương.”
“Tôi vẫn muốn học hỏi về thương.”
Lớp nghề Thánh Kiếm của Kraugel đã không còn hiệu lực chỉ vì đúng một vật phẩm—Thanh Long Phá Kiếm. Giờ Kraugel mới nhận ra là không chỉ có một con đường. Cũng như Grid sử dụng đa dạng vũ khí tùy theo tình huống, Kraugel tin rằng anh cũng nên có khả năng dùng nhiều vũ khí khác nhau. Anh cũng đủ tiêu chuẩn mà.
“Cuối cùng thì cậu cũng đã nhận được sự giác ngộ. Đúng vậy, quá trình rèn luyện có khác biệt, nhưng chiến đấu thì rồi cũng thu gọn lại thành một chuyện thôi. Quá trình cũng quan trọng như kết quả. Ta sẽ tôn vinh tiếng tăm của Thánh Kiếm và tôn trọng ý chí của cậu.”
|
[Một nhiệm vụ ẩn đã được tạo ra!] |
3 năm... Nó là một nhiệm vụ đòi hỏi anh phải ở một nơi trong suốt 3 năm. Nhiệm vụ này đồng nghĩa với việc cấp độ của anh có thể bị trì trệ. Nhưng mà, Kraugel chấp nhận nhiệm vụ không chút do dự.
“Cảm ơn ông rất nhiều.”
Kraugel không muốn thua đối thủ cạnh tranh duy nhất của mình, Grid. Anh muốn duy trì mối quan hệ của mình với Grid mãi mãi bằng cách không ngừng thăng tiến và thao diễn những kỹ năng của anh.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook