Sẵn sàng

Chương 997

.

.

.

Thất ác thánh đã phản bội các vị thần và lừa dối mọi người. Đức tin đã suy giảm, và các đại quỷ xuất hiện trên mặt đất. Đó là kỷ nguyên của sự đau buồn. Những người phải hứng chịu từ chiến tranh và nạn đói đã oán giận các vị thần trong khi một vị thánh tội nghiệp bước đi trên con đường sám hối—đây là câu chuyện về sự ra đời của Giáo hội Rebecca.

 

Vị thánh đang được nói ở đây là giáo hoàng đệ nhất. Kiếm thánh của ánh sáng đã được trao cho vị thánh hoàn thành con đường sám hối. Vị thánh đã đánh bại các đại quỷ bằng quyền năng của kiếm thánh và hát lên lời ngợi ca nữ thần. Những anh hùng chính nghĩa được kéo vào bài hát. Họ đã xây dựng những đền thờ và các bức tượng cho nữ thần.

 

Vị thánh đã được các anh hùng đưa lên ngôi và đã trở thành giáo hoàng. Giáo hoàng đứng trên cả các anh hùng. Đây là chương cuối cùng của câu chuyện. Như có thể thấy từ bức tranh toàn cảnh, giáo hoàng đệ nhất là một con người rất đặc biệt. Ông ấy đã tiêu diệt các đại quỷ và gây dựng niềm tin. Ông ấy là vĩ nhân đã cứu toàn bộ nhân loại. So với các huyền thoại khác, đó là sự đánh giá cao hơn hẳn.

 

Các thành viên Rebecca tôn kính ông ấy như một sự sống cấp thần. Một người vĩ đại như vậy lại chọn bất kỳ ai làm người kế nhiệm mình ư? Tuyệt đối không. Giáo hoàng đệ nhất đã tìm kiếm ai đó tài năng hơn mình để làm người kế vị, và người ấy là Chreshler. Hàng trăm năm sau, ông ấy trở thành một người không thể rời khỏi một cỗ quan tài nhưng coi thường ông ấy thì không hay ho gì đâu.

 

“Nói dối? Nhưng tôi thực sự không nói dối mà”. Grid cố gắng giải quyết hiểu lầm của Chreshler. “Quan tài của Đức Thánh Cha vốn đã trống rỗng khi tôi tới đây rồi. Marie Roseđã đi khỏi. Thật sự đấy.”

 

-Ngươi đúng là một kẻ xấu.

 

“Hơ?”

 

-Bản ngã của ta bị phong ấn trong quan tài làm từ gỗ thiêng và được thiết kế để thức dậy khi một kẻ xâm nhập tiến vào. Đây là lần thứ hai mà ta thức dậy.

 

“...?”

 

-Lần đầu tiên ta tỉnh giấc, Marie Rose vẫn còn ngủ trong ta. Còn giờ thì không.

 

“...Thì sao ạ?”

 

-Thì sao hả? 

 

Thì sao ấy hả? Ông ấy không hiểu nổi…? Sự ngây thơ giả vờ của Hậu duệ Pagma thật đáng ghê tởm. Nếu hắn không thả Marie Rose đi thì ai đã làm? Cỗ quan tài tự nhảy lên. Đó là một cảnh tượng phi lý! Grid cố né đòn tấn công của cỗ quan tài nhưng không được. Cỗ quan tài nhanh như Faker dùng phương thức Lantier vậy.

 

[Bạn đã hứng chịu 33.780 sát thương!]

 

Keok! K-Kinh thế trời!”

 

Cái quái gì đang xảy ra đây? Trận đòn khó chịu này đau quá là đau. Grid sẽ chết chỉ với 1 hay 2 cú đánh nữa. Giọng của Chreshler lọt vào tai của Grid đang ngơ ngác,

 

-Ngươi vẫn sống cơ à? Ta không biết mình đã trở nên yếu đến thế đấy. Có giới hạn ngay cả khi ta đã tiếp quản gỗ thiêng sao?

 

“T-Tôi không hiểu ngài đang nói gì cả, nhưng nó là một sự hiểu lầm.

 

-Hiểu lầm? Hiểu lầm hả~?

 

‘Đ-Đây là một con người (?) ư?’ 

 

Grid cảm nhận được. Chreshler từng được coi là giáo hoàng mạnh nhất từng có, và ông ấy là một vĩ nhân đã để lại tên tuổi của mình trong lịch sử. Một cuộc trò chuyện không có tác dụng với ông ấy.

 

‘Hãy bỏ chạy thôi.’

 

Grid nhận định rằng anh thật sự có thể chết ở đây. Anh muốn thông tin của Chreshler về Pagma và các khoáng chất, nhưng anh quyết định bỏ cuộc. Anh không muốn chết vì một cỗ quan tài!

 

“Chuyển động Nhanh! Hắc hóa!” Grid sử dụng các kỹ năng của mình để trốn thoát khỏi nơi này.

 

-...Hmm, sao đây nhỉ? Nó có vẻ đúng là một sự hiểu lầm. 

 

Chreshler làm dịu cơn kích động của ông ấy và lùi lại.

 

Grid ước gì thái độ của Chreshler thay đổi nhanh hơn 1 giây. “...?!” 

 

Đó là một quyền năng và bản năng cao hơn, vượt trên cả các kỹ năng lẫn khái niệm của phép thuật. Sự tồn tại của Chreshler phủ nhận mọi năng lượng tà ác. Hắc hóa của Grid bị loại bỏ, và làn khói mù quỷ năng tan biến đi như tuyết dưới ánh mặt trời.

 

[Hắc hóa đã bị cưỡng chế gỡ bỏ!]

 

[Thánh năng tối cao đang phủ nhận quỷ năng của bạn!]

 

[Có một sự dội lại nghiêm trọng trong cơ thể của bạn!]

 

[Bạn đã hứng chịu 2.265.320 sát thương!]

 

[Một huyền thoại không chết đi một cách dễ dàng. Bạn có thể kháng...]

 

“Khụ! Khụ, khụ!”

 

Chuyện gì đây? Grid vô cùng kinh ngạc bởi tác động mạnh này. Máu tuôn ra từ một cái lỗ trên cơ thể, và anh run rẩy. Chreshler sửng sốt.

 

-Ngươi tỏa ra quỷ năng trước mặt ta sao? Nguơi định tự sát hả? Ta ngạc nhiên đấy.

 

“Hộc... Hộc...”

 

Kỹ năng này là gì? Chreshler đến chỗ Grid đang ho ra máu. Anh kinh hoàng trước cảnh tượng cỗ quan tài rỗng lơ lửng trên không trung.

 

-Chà, ngươi đã sống sót. Đây là lý do tại sao một huyền thoại lại cừ khôi. Mà kiểu gì thì một con gián vẫn là một con gián.

 

Kuoock... Ngài vừa mới làm chuyện gì vậy?”

 

-Ta chả làm gì cả. Hiện diện của ta với tư cách giáo hoàng đã phát hiện và dập tắt năng lượng tà ác của ngươi.

 

“...”

 

-Không cần phải nhìn ta như kiểu ta là một con quái vật thế. Hiện diện của giáo hoàng không có tác dụng với Marie Rose. Ưh, ta phải tóm cô ta và phong ấn cô ta lại...

 

“...”

 

-Ta đoán tuổi thọ của gỗ thiêng ngắn hơn ta tưởng. Ta nghĩ ngươi không hề giải phóng Marie Rose khỏi phong ấn. Chính bởi thánh năng của quan tài đã yếu đi nên Marie Rose đã tự thức dậy khỏi phong ấn.

 

Đúng là vậy. Có lẽ Grid đã kích thích Marie Rose, nhưng anh không phải người đã giải phong ấn của Marie Rose. Cô ta tự mình thức dậy và tự rời khỏi nơi này. Grid chỉ cho cô ta mùi máu mà thôi.

 

‘...Rốt cuộc thì mình là một kẻ đóng góp.’

 

Tuy nhiên, anh không đủ ngu để giải thích. Grid uống một lọ pháp dược và hỏi Chreshler, “Ngài bị giết khi phong ấn Marie Rose sao ạ?”

 

-Làm gì có? Ta phong ấn Marie Rose và sống khỏe mấy chục năm trời, bao lâu sau mới chết. Ta sống tới tận 110 tuổi cơ mà.

 

“Thế thì ngài làm cách nào để phong ấn Marie Rose trước khi trở thành quan tài?”

 

-Ta đương nhiên là đã phong ấn cô ta với sức mạnh thần thánh của mình. Tuy nhiên, giáo hoàng đệ tam thì chết yểu, còn thế hệ đệ tứ và đệ ngũ lại yếu đến mức không thể chống đỡ được ảnh hưởng tà ác của Marie Rose. Ta cảm thấy rằng Marie Rose sắp thức tỉnh, nên ta buộc phải chết và trở thành một chiếc quan tài. Ta đặt bản ngã của mình vào trong quan tài làm bằng gỗ thiêng. 

 

“Có phải Pagma là người đã giúp đỡ ngài vào thời điểm đó không?”

 

-Đúng. Tên láo xược đó... Hắn lòe ta.

 

“...?”

 

-Hắn bảo rằng các giác quan của ta sẽ vẫn còn, nên ta có thể cảm thấy Marie Rose trong ta mãi mãi ngay cả khi ta ngủ. Toàn là xạo chó hết.

 

“...?”

 

-Ta mất hết giác quan của mình khi chìm vào giấc ngủ. Thế nên, ta không bao giờ cảm thấy cô ta. Hầy. Ta đang mong đợi được thức dậy và cảm nhận cô ta một lần nữa...

 

“...”

 

Cảm giác như Grid đang có một cuộc trò chuyện mất tập trung. Grid tự đánh thức bằng cách tát vào má và sửa hướng của cuộc nói chuyện.

 

“Ngài có thể kể cho tôi về Pagma không? Ngoài ra, kẻ đột nhập đầu t...”

 

-Ngươi định làm gì nếu ta kể cho ngươi? Ngươi tính đưa Marie Rose quay trở lại hả?

 

“...”

 

Ông ấy muốn Grid bắt Marie Rose sao? Grid nghĩ chuyện đó thật lố bịch, và Chreshler phá lên cười.

 

-Ngươi có một phần dễ thương đấy, không như Pagma. Phản ứng của ngươi rất thẳng thắn và không tệ. Được. Ta sẽ trả lời câu hỏi của ngươi. Dường như ngươi đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều vì ngươi nhận được phước lành của nữ thần ánh sáng cùng 3 giáo hội.

 

Giáo hoàng đệ nhị lập tức nhận ra phước lành của nữ thần và phước lành của các Giáo hội Rebecca, Judar, với Dominion.

 

‘Quả thực, mọi người nên sống một cuộc đời tốt đẹp.’

 

Câu nói ‘gieo nhân nào gặt quả nấy’ chẳng có gì sai cả. Chreshler lên tiếng trước sự mong đợi của Grid,

 

-Nằm vào trong ta đi.

 

“...Trong quan tài của ngài ấy ạ?”

 

-Một lần thấy thì tốt hơn ngàn lần nghe còn gì? Ta sẽ cho ngươi thấy những ký ức khi xưa của ta.

 

Dù là vậy, chẳng phải nằm trong quan tài thì hơi quá đáng à? Grid đối mặt với cỗ quan tài mở rộng và buộc phải do dự. Là một người còn sống, nằm xuống nơi dành cho người chết thì không thoải mái chút nào. Tuy nhiên, Điều này chỉ kéo dài trong giây lát. Grid gật đầu và nằm xuống quan tài. Sau đó...

 

[Quan tài Gỗ Thiêng đã chấp nhận bạn.]

 

[Thánh năng đã ngấm vào bạn với một lượng rất nhỏ.]

 

[Tinh linh ánh sáng cao cấp đã hưởng ứng một cách dễ chịu.]

 

[Ánh sáng của tinh linh ánh sáng cao cấp đã trở nên rực rỡ hơn một chút.]

 

[Kháng bóng tối đã vĩnh viễn tăng 5%.]

 

[Trong tương lai, có cơ hội rất thấp bổ sung 5% sát thương thuộc tính thần thánh vào các đòn tấn công cơ bản.]

 

[Hảo cảm với Chreshler đã tăng 3.]

 

“...!”

 

Anh nhận được một phúc lợi không ngờ! Grid vui mừng trong khi tầm nhìn của anh tối sầm lại. Khi anh mở mắt trở lại, anh thấy một người đàn ông tóc dài đang đứng trước mặt mình. Đó là một người đàn ông đẹp đẽ, trông như bức tranh vẽ về Hoa lang từ Triều đại Tân La được treo trong một phòng trưng bày nghệ thuật.

 

‘Pagma!’ Grid vô tình kêu lên, nhưng không thể phát âm được.

 

[Bạn đang ở trạng thái đóng băng trong quá khứ của Chreshler.]

 

[Bạn đang trải qua quá khứ từ góc nhìn của Chreshler.]

 

[Bạn đang ở trạng thái quan sát. Bạn không thể xen vào quá khứ.]

 

Chreshler mở miệng thay mặt cho Grid, “Ngươi có thể làm ra một chiếc quan tài từ gỗ thiêng không?”

 

Giọng nói trong quá khứ của Chreshler khác với giọng mà Grid đã nghe vừa nãy. Nó già nua và nứt nẻ hơn nhiều. Đây chắc hẳn là những năm cuối đời của Chreshler.

 

“Ngươi không sợ gỗ thiêng sao?”

 

“Tôi biết đủ và đã vài lần xử lý những cành cây của cây thế giới. Tôi tin rằng kinh nghiệm sẽ có ích”. Vẻ mặt của Pagma rất tự tin khi trả lời.

 

Chreshler gật đầu lúc ông ấy ngồi xuống và nhìn chằm chằm vào Pagma. “Được. Ta sẽ tin ngươi vì ngươi là một kẻ mà thế hệ đệ ngũ đã đề xuất.”

 

Một khi được cho phép, Pagma bắt đầu làm việc ngay lập tức. Các động tác để trấn áp sức mạnh thần thánh của gỗ thiêng là hết sức cẩn thận và tinh tế nhưng không quá chậm. Grid thán phục điều đó.

 

‘Tay nghề của ông ấy rất tuyệt.’

 

Đây là người đã phát triển các kỹ năng trong Grid chỉ với kiến thức. Quá trình biến một cái cây to thành quan tài dường như thật đẹp đẽ.

 

[Đã nhận được phương pháp sản xuất Quan tài Gỗ Thiêng.]

 

[Bạn đã học được kỹ thuật để xử lý gỗ thiêng.]

 

‘...!’

 

Anh không biết liệu nó có hữu dụng hay không, nhưng đó là một lợi ích bất ngờ. Khi Grid còn đang mừng thì thời gian trong quá khứ đã vụt qua, và Pagma đã hoàn thiện cỗ quan tài trắng tuyệt đẹp. Chreshler ngưỡng mộ. “Đẹp lắm. Nó sẽ rất xứng đôi với Marie Rose.”

 

“Thưa Đức Thánh Cha.”

 

“Cái danh hiệu đó là thói quen hả? Ta là một giáo hoàng về hưu rồi đấy.”

 

“Tôi đã hoàn thành ước nguyện của Đức Thánh Cha và muốn cầu xin hai điều.”

 

“Ngươi là một người đàn ông can đảm. Được thôi. Nói ta nghe đi.”

 

“Tôi nghe nói Đức Thánh Cha đã tổ chức tang lễ cho các huyền thoại.”

 

“Thì sao?”

 

“Tôi muốn biết nơi họ được chôn cất.”

 

“Vì lý do gì?”

 

“Tôi cũng muốn tôn vinh linh hồn của họ.”

 

‘...!’ Trái tim Grid chùng xuống. Anh biết ý định của Pagma đằng sau việc tìm kiếm những ngôi mộ của các huyền thoại. Diện mạo đáng thương của Bất bại Vương và các huyền thoại đã phải chịu đựng hàng trăm năm trôi qua trong tâm trí Grid. 

 

‘...Không, không. Mình đi đến kết luận sớm quá rồi.’

 

Lúc này, Pagma đâu phải là Kẻ khế ước với Baal. Ông ấy không có khả năng để tạo nên các xác sống. Ý định của Pagma có lẽ cũng trong sạch như ông ấy đã nói. Một cảm giác ớn lạnh chạy trên da Grid lúc anh cố gắng tin vào điều đó. Thế nhưng, anh cảm thấy không thoải mái vì biểu hiện của Pagma. Pagma đã dự đoán tương lai và đang chuẩn bị sẵn rồi.

 

“Còn nữa…”

 

Pagma rút ra một thanh kiếm. Thanh trường kiếm phương Đông toát lên một phong thái trang nhã.

 

“Hãy dạy tôi cách để mạnh mẽ.”

 

Để vận dụng kiếm thuật của Bất bại Vương, một tài nguyên phải được học hỏi cho đúng cách. Kiếm năng hiện lên ở mũi kiếm của Pagma.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...