Phòng Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!
-
Chapter 50: Cẩu Đản bị ốm
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tô Tiểu Tiểu không bị cảm, người bị cảm lại là người khác. Là Cẩu Đản đứa tráng kiện nhất trong đám trẻ con đã bị cảm, nước mũi cứ thò lò hít ra hít vào. Còn hơi sốt, không nghiêm trọng lắm. Tô Tiểu Tiểu là chiều hôm sau đi tìm cậu bé chơi mới biết được.
“Tiểu Tiểu tới tìm Cẩu Đản chơi hả? Thằng bé ốm rồi, hơi ho, còn sốt một chút.” Bà Tiền thấy cô bé tới cửa thì không cho vào buồng trong, hai người nói chuyện ở nhà chính: “Cháu đừng vào trong đó, lát nữa lại lây cho cháu.”
“Cẩu Đản ốm rồi ạ? Có nghiêm trọng không bà?”
“Không nghiêm trọng lắm, chỉ là hơi sốt, đã đi chỗ thầy thuốc chân đất bốc thuốc rồi, đã cho nó uống một bữa, chắc là hai ngày nữa sẽ khỏi. Mấy đứa các cháu cũng chú ý một chút, mùa đông khắc nghiệt thế này đừng cứ chạy ra ngoài chơi bời, ốm vào thì không phải chuyện đùa đâu.”
Trong lúc hai người nói chuyện còn luôn nghe thấy tiếng ho của Cẩu Đản, nghe thế này không giống như là “ổn” lắm đâu. Tô Tiểu Tiểu vẫn khá lo lắng, bám vào cửa sổ nhìn thoáng qua. Sắc mặt Cẩu Đản hơi đỏ, nằm liệt trên giường đất không nhúc nhích, chỉ có lúc ho mới ngồi dậy một chút, sợ nước miếng sặc vào khí quản càng khó chịu hơn.
Thấy em gái đi chơi không bao lâu lại quay về, Tô Tiến vội vàng hỏi xảy ra chuyện gì:
“Sao thế? Sao về nhanh vậy?”
“Cẩu Đản phát sốt rồi, em nhìn thấy cũng khá nghiêm trọng. Chỗ thầy thuốc chân đất từ lâu đã hết thuốc tây, chỉ có thảo dược ông ấy tự lên núi đào thôi.”
Tô Tiểu Tiểu vẫn hơi lo lắng, dù sao đó cũng là bạn cùng chơi với cô bé.
Buổi chiều không ra ngoài chơi, cô bé ở nhà giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa đơn giản một chút. Cái nào cần giặt thì giặt, cái nào cần lau thì lau, cũng coi như là sáng sủa hơn không ít. Trong nhà dùng giấy dán cửa sổ, là mới dán sau khi dọn tới bên này, vẫn rất sáng sủa.
Giường đất trong phòng đốt cực ấm, thậm chí có chút nóng toát mồ hôi. Tô Tiến và Tô Tiểu Tiểu trước tiên lột sạch hai đứa nhỏ, dùng nước ấm lau người một chút. Sợ làm chúng bị cảm nên thao tác rất nhanh. Trong phòng cũng rất ấm áp, giường đất đốt hừng hực, ngồi ở trên giường đều nóng mông, lò sưởi nhỏ cũng đều đã nhóm lên.
Tắm rửa xong mặc quần áo vào, bởi vì trên người thoải mái, hai tên nhóc rõ ràng rất cao hứng, tay chân múa may. Hai đứa nhỏ tắm xong bị hai đứa lớn đuổi sang phòng bếp chơi, Lý Quế Vân cũng tự mình lau người một chút.
Quần áo thay ra được ngâm vào nước tắm còn ấm hòa với vụn xà phòng cạo nhỏ. Ngâm mười mấy phút, lại nhanh tay vò sạch sẽ. Hai người mỗi người một đầu dùng sức vắt khô quần áo. Quần áo mỏng thì trực tiếp để trong phòng dùng cái giá chống lên. Quần áo dày trực tiếp để ở bên ngoài, đông cứng ngắc.
Lấy về để trên giường đất ủ một chút, lại mang ra ngoài trời vỗ cho vụn băng rơi xuống, thao tác qua lại vài lần là có thể nửa khô nửa ướt, sau đó treo ở trong phòng là được, đợi vài ngày là khô hẳn.
Bận rộn một hồi, trời cũng dần dần tối đen. Cơm trưa ăn muộn, buổi tối đơn giản ăn chút, mỗi người một bát mì sợi, ăn xong rồi ngủ. Không ngủ cũng chẳng có việc gì làm, chi bằng ngủ sớm dậy sớm.
Trời vừa sáng, Tô Tiểu Tiểu đã bò dậy.
“Anh, em đi xem Cẩu Đản chút.”
Có vết xe đổ của Cẩu Đản, Tô Tiểu Tiểu còn mặc thêm một cái áo nữa. Gần như có thể mặc cái gì đều tròng hết lên người.
Chạy chậm tới nhà Cẩu Đản.
“Bà Tiền ơi, Cẩu Đản đỡ chưa ạ?”
Bà cụ cách cửa sổ trả lời cô bé, không đi ra:
“Vẫn chưa, nhìn còn nghiêm trọng hơn hôm qua, bà đang định đi chỗ thầy thuốc chân đất xin thêm chút thảo dược.”
Tô Tiểu Tiểu nhíu mày:
“Vậy ạ, thế cháu về trước đây.”
Về đến nhà liền bưng cái ghế nhỏ ngồi sau bếp lò châm lửa, mặt mày ủ dột.
“Sao thế? Cẩu Đản vẫn chưa khỏi à?”
Tô Tiểu Tiểu gật đầu:
“Vâng, vẫn chưa khỏi, nghe bà Tiền nói còn nghiêm trọng hơn. Hôm qua bà Tiền còn khá thoải mái, hôm nay mặt ủ mày chau, chắc là nghiêm trọng lắm, em chỉ nói hai câu qua cửa sổ, không vào xem.”
Tô Tiến gật đầu:
“Vậy thì đúng là nghiêm trọng thật rồi.”
“Anh còn nhớ Nhị Thạch Đầu không?” Tô Tiểu Tiểu gãi mặt: “Cậu ấy chính là phát sốt mà mất đấy.”
Nhị Thạch Đầu là một người bạn không tính là quá thân của Tô Tiểu Tiểu, nhưng rảnh rỗi cũng chơi cùng nhau. Chính là năm ngoái vừa vào đông, sông còn chưa đóng băng thì ngã xuống sông, lúc ấy có người bên bờ sông trực tiếp kéo lên, về nhà xong liền phát sốt. Cầm cự mấy ngày vẫn không qua khỏi, cứ thế mà đi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook