Phong Khí Quan Trường
-
Chương 375: Cứu người dưới hố phân
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*****
Hùng Đại Linh hoàn toàn không muốn, nhưng bị Tân Kỳ lôi kéo cuối cùng đành phải cùng đi xuống Mai Khê.
Lần này Tân Kỳ và Hùng Đại Linh tới Đông Hoa, còn phải tiếp tục viết luận văn về hình thức kinh tế ở thị trấn Mai Khê.
Chử Cường điều đến công ty Đầu tư Bắc Kinh, trong khoảng thời gian này đang bận bịu công việc ở Bắc Kinh, không thể tùy tiện trở về, tuy cậu ra đã giúp Tân Kỳ liên hệ với người ở thị trấn, nhưng Tân Kỳ cứ muốn kéo Hùng Đại Linh cùng đi với mình.
Thời tiết nóng bức như thế, Hùng Đại Linh chờ đến tận buổi chiều, hơi râm mát một chút mới bất đắc dĩ cùng Tân Kỳ ra khỏi nhà, ngồi xe buýt chạy tới Mai Khê; lúc đi qua trạm xe trường tiểu học Tam Lý Nhai, thấy có rất nhiều người từ trong trường học tuôn ra.
Tài xế xe buýt cũng là người thích xem náo nhiệt, liền dừng xe lại, quay kính xe xuống hỏi người đi đường đã xảy ra chuyện gì, nghe đám đông chung quanh vừa đi vừa vội vàng đáp:
- WC trong trường bị sập, hơn chục đứa trẻ bị rơi vào trong....
Hùng Đại Linh cùng Tân Kỳ ngồi ngay cửa xe, thấy một người ôm một đứa trẻ nhỏ từ trong căn phòng nhỏ cũ nát đi ra, hai cô không biết tình huống nghiêm trọng thế nào, lại thấy trên người đứa trẻ được ôm ra này dính đất chất bẩn từ đầu đến chân.
Trên xe có một hành khách, người thân của hắn cũng có con nhỏ học ở trường tiểu học này, vội ồn ào muốn tài xế mở cửa xe để xem tình hình, Hùng Đại Linh và Tân Kỳ cũng đi xuống theo.
Rất nhiều người vây quanh sân thể dục của trường tiểu học, có học sinh, có người đi đường, có phụ huynh ở gần đó nghe được tin tức chạy nhanh tới, khi đến gần WC đã ngửi thấy một mùi tanh thối khó mà chịu đựng nổi, ngoại trừ phụ huynh lo lắng cho tình hình con nhỏ, những người khác đều đứng ngoài xem náo nhiệt.
Thật ra, đã có thầy giáo đứng ra giải thích tình huống:
- Đều cứu lên hết rồi, mọi người không nên đến gần nữa.
Vừa giải thích vừa cản những người này, không để họ tiến gần hiện trường.
Hùng Đại Linh đang lo lắng cho tình hình của mấy đứa trẻ bị rơi xuống hố phân, lại thấy Thẩm Hoài và Thiệu Chinh từ trong WC đi ra, cả người ướt sũng, toàn là chất bẩn xanh vàng lẫn lộn.
- Còn có cả người lớn rơi vào nữa sao?
Có người không hiểu hỏi.
- Là nhảy xuống cứu người à?
Có người suy đoán.
Hùng Đại Linh thật không ngờ lại trùng hợp như thế, Tân Kỳ thì há hốc mồm định bắt chuyện với Thẩm Hoài, nhưng thấy Thẩm Hoài cũng không chịu nổi mùi tanh thối trên người, đi tới góc tường nhà vệ sinh nôn thốc tháo, vừa nôn vừa móc điện thoại trong túi ra, làm Tân Kỳ ngượng ngùng không gọi nữa.
Chờ trong WC không còn ai đi ra nữa, Hùng Đại Linh lúc này mới nhìn ra, ngoại trừ hai người Thẩm Hoài và Thiệu Chinh nhảy xuống cứu người bị dính ướt sũng chất bẩn ra, thì những người khác y phục đều sạch sẽ, đặc biệt có mấy người béo phệ, mặc áo sơmi hàng chuẩn, trên người vô cùng sạch sẽ nhìn cực kỳ ngứa mắt.
Tình huống cứu người cụ thể rất nhanh được những người chứng kiến tận mắt truyền ra, mọi người mới biết hôm nay có cán bộ khu và thành phố đến trường học thị sát, vừa lúc gặp phải tai nạn, mà người nhảy xuống hố phân cứu người trước tiên lại là Phó khu trưởng cùng lái xe của hắn.
Hùng Đại Linh sững sờ không biết nói gì, còn Tân Kỳ thì lại vô cùng hưng phấn, làm như đã dự đoán trước được mà nói:
- Tớ biết ngay mà, lãnh đạo của Chử Cường không có xấu xa như cậu nói đâu...
- Ai nói hắn xấu xa?
Hùng Đại Linh không còn sức mà tranh cãi, chỉ có cảm giác muốn khóc lên.
- Sao hai người lại ở đây? Ở đây xảy ra chuyện gì?
Hùng Đại Linh quay đầu lại, thấy Tôn Á Lâm bước xuống từ chiếc xe con màu đen vừa tiến vào trường học, đi về phía hai cô.
Hùng Đại Linh không ngờ trùng hợp như vậy, Tôn Á Lâm cũng chạy tới đây, tâm trạng cô bất giác hơi kích động, không biết nên nói với Tôn Á Lâm thế nào mới phải.
Lúc này, trong chiếc xe con màu đen lại đi ra hai người.
Môt người là Trương Lực Thăng Giám đốc Ngân hàng Thương Nghiệp, Hùng Đại Linh đã gặp anh ta hai lần nên biết; người kia là một ông già tùng nhan bạch hạch, tóc trắng phơ, nhưng nhìn qua vẫn có vẻ rất minh mẫn.
Trương Lực Thăng chạy tới muốn đỡ ông già, ông già thu tay lại, không cho anh ta đỡ, tự mình đi tới bên này.
Hùng Đại Linh hiếu kỳ với thân phận ông già này, chợt nghe Tôn Á Lâm quay lại nói với ông lão:
- Ở Khu nói Thẩm Hoài đến đây thị sát, hẳn là người còn ở đây, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì mà đông người tới xem náo nhiệt thế này?
Lúc này Hùng Đại Linh mới biết Tôn Á Lâm dẫn ông già này tới tìm Thẩm Hoài, liền đi đến, đem tình huống mà cô biết nói lại cho họ một lượt, có người bên cạnh biết nhiều hơn liền bổ sung:
- Quốc gia chúng ta, nếu có nhiều người làm quan như vậy thì tốt quá. Ván nhà xí của trường chẳng biết dùng bao nhiêu năm rồi, cũng không có tiền để thay mới, vừa rồi nghỉ giữa giờ, nhiều người ngồi lên mới bất ngờ bị gãy, sao phản ứng kịp? Mười hai người như sủi cảo rơi xuống WC cũ nát, mà hố xí cũng không được khơi móc sạch sẽ, phân người tích tụ bao năm dưới đó, người ngã xuống khuấy lên, thối không tả được, nghe nói mười hai người ngã xuống đó có khả năng bị tắc khí quản, ngụp lặn dưới hố phải hai ba phút chứ ít gì, chỉ tội đám nhỏ, có mấy đứa ngạt đến bất tỉnh. Mấy giáo viên chạy tới trước tiên chỉ nhìn lo lắng suông, không chịu được mùi tanh thối nên không dám nhảy xuống, một số còn biết đứng bên cạnh giơ tay kéo người, còn lại thì ồn ào hết bảo người này người kia đi tìm đồ vật để vớt nạn nhân lên. Hố xí vừa sâu vừa trơn, đám nhỏ vóc người được tí, tay đâu mà giơ lên cho người ta kéo? Chỉ chậm chút nữa thôi là người trong đó ngạt thở bất tỉnh hết cả, đợi tìm được đồ để móc người thì không khéo ra mạng người mất. Cũng chỉ có Thẩm khu trưởng không nói hai lời, tự mình nhảy xuống, với tay lái xe một nâng một kéo vớt nạn nhân lên. Các người xem, giáo viên và cán bộ đều ở đây hết, có mấy chục người liền, nhưng chỉ có hai cán bộ đó là dũng cảm nhảy xuống cứu người, ai cũng như Thẩm khu trưởng thì tốt quá. Các người nói xem, lãnh đạo các người có bao nhiêu người tốt như vậy? Cán bộ tốt thế, cần phải biểu dương khen ngợi thật nhiều.
Hùng Đại Linh nghe xong vừa cảm động lại hưng phấn
Tôn Á Lâm cũng không ngờ lại gặp phải chuyện này, hít một hơi thật sâu, bình ổn lại tâm trạng kích động, nhìn ông lão tóc trắng, nói:
- Sau khi Thẩm Hoài đến Đông Hoa, rốt cuộc trở thành người thế nào, cháu có giải thích thế nào cũng vô dụng. Chú hai cháu tại Pari nói Thẩm Hoài ở Đông Hoa cậy quyền cậy thế không tha ai, tính tình kiêu ngạo, ương ngạnh, hoàn toàn không khác gì hồi bên Pháp, cháu giải thích đến rã họng cũng chẳng ai tin. Thế nhưng những thay đổi của Mai Khê ông cũng nhìn thấy rồi đó, sự thật trước mắt là thế. Dù con người Thẩm Hoài cũng có rất nhiều tật xấu, nhưng bây giờ cậu ấy làm rất nhiều chuyện lại không phải hoàn toàn vì bản thân. Song hết lần này đến lần khác có những kẻ chỉ biết bới móc, chăm chăm vào sai lầm của cậu ấy, trong khi số người trong Tống gia tín nhiệm Thẩm Hoài cũng chỉ có một hai người, đôi khi không thể nói rõ được gì.
Hùng Đại Linh nhìn trên gương mặt ông lão chảy xuống hai hàng lệ, trong lòng không khỏi hiếu kỳ về thân phận của ông ta. Không biết ông ta là gì của Thẩm Hoài, sao lại quan tâm chuyện của Thẩm Hoài tại Đông Hoa đến vậy, nghe đám đông kể chuyện mà trông có vẻ còn kích động hơn cả Tôn Á Lâm nữa.
- Thẩm Hoài ở đằng kia...
Hùng Đại Linh chỉ vào bên con sông nhỏ, nói. Xuyên qua đám đông đang vây quanh, có thể thấy Thẩm Hoài đứng bên bờ, đang vùi đầu gột rửa vết bẩn trên người, không để ý tình hình bên này.
Ông lão nhìn về phía bờ sông, trầm mặc rất lâu, cuối cùng mới lau đi nước mắt trên mặt, giọng run run nói với Tôn Á Lâm:
- Bỏ đi, biết nó ở Đông Hoa tốt là đủ rồi. Cháu cũng không cần cho nó biết ông cố ý tới xem nó. Lúc nào nó trở lại, bảo nó là ông tiện đường đến thăm...
Ông lão kéo Trương Lực Thăng, vỗ vỗ tay anh ta, quay lại phía xe con, trước khi lên xe còn lưu luyến nhìn về phía con sông không nõ dời mắt đi.
Tôn Á Lâm không đi cùng họ, Hùng Đại Linh không kìm được hiếu kỳ, hỏi:
- Bọn chị đến tìm Thẩm Hoài, sao không gặp anh ấy nữa?
Tôn Á Lâm mắm môi, lắc đầu, nói:
- Người ta không muốn gặp Thẩm Hoài, lại không muốn nói cậu ta biết, tôi cũng hết cách.
Hùng Đại Linh yên lặng gật đầu, biết Tôn Á Lâm không muốn nói thân phận của ông lão kia với mình, nghĩ đến địch ý và sự bài xích của mình trước đây với Thẩm Hoài, thâm tâm cô cũng vô cùng chán nản, bèn lôi kéo Tân Kỳ đi trước.
Hùng Đại Linh hoàn toàn không muốn, nhưng bị Tân Kỳ lôi kéo cuối cùng đành phải cùng đi xuống Mai Khê.
Lần này Tân Kỳ và Hùng Đại Linh tới Đông Hoa, còn phải tiếp tục viết luận văn về hình thức kinh tế ở thị trấn Mai Khê.
Chử Cường điều đến công ty Đầu tư Bắc Kinh, trong khoảng thời gian này đang bận bịu công việc ở Bắc Kinh, không thể tùy tiện trở về, tuy cậu ra đã giúp Tân Kỳ liên hệ với người ở thị trấn, nhưng Tân Kỳ cứ muốn kéo Hùng Đại Linh cùng đi với mình.
Thời tiết nóng bức như thế, Hùng Đại Linh chờ đến tận buổi chiều, hơi râm mát một chút mới bất đắc dĩ cùng Tân Kỳ ra khỏi nhà, ngồi xe buýt chạy tới Mai Khê; lúc đi qua trạm xe trường tiểu học Tam Lý Nhai, thấy có rất nhiều người từ trong trường học tuôn ra.
Tài xế xe buýt cũng là người thích xem náo nhiệt, liền dừng xe lại, quay kính xe xuống hỏi người đi đường đã xảy ra chuyện gì, nghe đám đông chung quanh vừa đi vừa vội vàng đáp:
- WC trong trường bị sập, hơn chục đứa trẻ bị rơi vào trong....
Hùng Đại Linh cùng Tân Kỳ ngồi ngay cửa xe, thấy một người ôm một đứa trẻ nhỏ từ trong căn phòng nhỏ cũ nát đi ra, hai cô không biết tình huống nghiêm trọng thế nào, lại thấy trên người đứa trẻ được ôm ra này dính đất chất bẩn từ đầu đến chân.
Trên xe có một hành khách, người thân của hắn cũng có con nhỏ học ở trường tiểu học này, vội ồn ào muốn tài xế mở cửa xe để xem tình hình, Hùng Đại Linh và Tân Kỳ cũng đi xuống theo.
Rất nhiều người vây quanh sân thể dục của trường tiểu học, có học sinh, có người đi đường, có phụ huynh ở gần đó nghe được tin tức chạy nhanh tới, khi đến gần WC đã ngửi thấy một mùi tanh thối khó mà chịu đựng nổi, ngoại trừ phụ huynh lo lắng cho tình hình con nhỏ, những người khác đều đứng ngoài xem náo nhiệt.
Thật ra, đã có thầy giáo đứng ra giải thích tình huống:
- Đều cứu lên hết rồi, mọi người không nên đến gần nữa.
Vừa giải thích vừa cản những người này, không để họ tiến gần hiện trường.
Hùng Đại Linh đang lo lắng cho tình hình của mấy đứa trẻ bị rơi xuống hố phân, lại thấy Thẩm Hoài và Thiệu Chinh từ trong WC đi ra, cả người ướt sũng, toàn là chất bẩn xanh vàng lẫn lộn.
- Còn có cả người lớn rơi vào nữa sao?
Có người không hiểu hỏi.
- Là nhảy xuống cứu người à?
Có người suy đoán.
Hùng Đại Linh thật không ngờ lại trùng hợp như thế, Tân Kỳ thì há hốc mồm định bắt chuyện với Thẩm Hoài, nhưng thấy Thẩm Hoài cũng không chịu nổi mùi tanh thối trên người, đi tới góc tường nhà vệ sinh nôn thốc tháo, vừa nôn vừa móc điện thoại trong túi ra, làm Tân Kỳ ngượng ngùng không gọi nữa.
Chờ trong WC không còn ai đi ra nữa, Hùng Đại Linh lúc này mới nhìn ra, ngoại trừ hai người Thẩm Hoài và Thiệu Chinh nhảy xuống cứu người bị dính ướt sũng chất bẩn ra, thì những người khác y phục đều sạch sẽ, đặc biệt có mấy người béo phệ, mặc áo sơmi hàng chuẩn, trên người vô cùng sạch sẽ nhìn cực kỳ ngứa mắt.
Tình huống cứu người cụ thể rất nhanh được những người chứng kiến tận mắt truyền ra, mọi người mới biết hôm nay có cán bộ khu và thành phố đến trường học thị sát, vừa lúc gặp phải tai nạn, mà người nhảy xuống hố phân cứu người trước tiên lại là Phó khu trưởng cùng lái xe của hắn.
Hùng Đại Linh sững sờ không biết nói gì, còn Tân Kỳ thì lại vô cùng hưng phấn, làm như đã dự đoán trước được mà nói:
- Tớ biết ngay mà, lãnh đạo của Chử Cường không có xấu xa như cậu nói đâu...
- Ai nói hắn xấu xa?
Hùng Đại Linh không còn sức mà tranh cãi, chỉ có cảm giác muốn khóc lên.
- Sao hai người lại ở đây? Ở đây xảy ra chuyện gì?
Hùng Đại Linh quay đầu lại, thấy Tôn Á Lâm bước xuống từ chiếc xe con màu đen vừa tiến vào trường học, đi về phía hai cô.
Hùng Đại Linh không ngờ trùng hợp như vậy, Tôn Á Lâm cũng chạy tới đây, tâm trạng cô bất giác hơi kích động, không biết nên nói với Tôn Á Lâm thế nào mới phải.
Lúc này, trong chiếc xe con màu đen lại đi ra hai người.
Môt người là Trương Lực Thăng Giám đốc Ngân hàng Thương Nghiệp, Hùng Đại Linh đã gặp anh ta hai lần nên biết; người kia là một ông già tùng nhan bạch hạch, tóc trắng phơ, nhưng nhìn qua vẫn có vẻ rất minh mẫn.
Trương Lực Thăng chạy tới muốn đỡ ông già, ông già thu tay lại, không cho anh ta đỡ, tự mình đi tới bên này.
Hùng Đại Linh hiếu kỳ với thân phận ông già này, chợt nghe Tôn Á Lâm quay lại nói với ông lão:
- Ở Khu nói Thẩm Hoài đến đây thị sát, hẳn là người còn ở đây, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì mà đông người tới xem náo nhiệt thế này?
Lúc này Hùng Đại Linh mới biết Tôn Á Lâm dẫn ông già này tới tìm Thẩm Hoài, liền đi đến, đem tình huống mà cô biết nói lại cho họ một lượt, có người bên cạnh biết nhiều hơn liền bổ sung:
- Quốc gia chúng ta, nếu có nhiều người làm quan như vậy thì tốt quá. Ván nhà xí của trường chẳng biết dùng bao nhiêu năm rồi, cũng không có tiền để thay mới, vừa rồi nghỉ giữa giờ, nhiều người ngồi lên mới bất ngờ bị gãy, sao phản ứng kịp? Mười hai người như sủi cảo rơi xuống WC cũ nát, mà hố xí cũng không được khơi móc sạch sẽ, phân người tích tụ bao năm dưới đó, người ngã xuống khuấy lên, thối không tả được, nghe nói mười hai người ngã xuống đó có khả năng bị tắc khí quản, ngụp lặn dưới hố phải hai ba phút chứ ít gì, chỉ tội đám nhỏ, có mấy đứa ngạt đến bất tỉnh. Mấy giáo viên chạy tới trước tiên chỉ nhìn lo lắng suông, không chịu được mùi tanh thối nên không dám nhảy xuống, một số còn biết đứng bên cạnh giơ tay kéo người, còn lại thì ồn ào hết bảo người này người kia đi tìm đồ vật để vớt nạn nhân lên. Hố xí vừa sâu vừa trơn, đám nhỏ vóc người được tí, tay đâu mà giơ lên cho người ta kéo? Chỉ chậm chút nữa thôi là người trong đó ngạt thở bất tỉnh hết cả, đợi tìm được đồ để móc người thì không khéo ra mạng người mất. Cũng chỉ có Thẩm khu trưởng không nói hai lời, tự mình nhảy xuống, với tay lái xe một nâng một kéo vớt nạn nhân lên. Các người xem, giáo viên và cán bộ đều ở đây hết, có mấy chục người liền, nhưng chỉ có hai cán bộ đó là dũng cảm nhảy xuống cứu người, ai cũng như Thẩm khu trưởng thì tốt quá. Các người nói xem, lãnh đạo các người có bao nhiêu người tốt như vậy? Cán bộ tốt thế, cần phải biểu dương khen ngợi thật nhiều.
Hùng Đại Linh nghe xong vừa cảm động lại hưng phấn
Tôn Á Lâm cũng không ngờ lại gặp phải chuyện này, hít một hơi thật sâu, bình ổn lại tâm trạng kích động, nhìn ông lão tóc trắng, nói:
- Sau khi Thẩm Hoài đến Đông Hoa, rốt cuộc trở thành người thế nào, cháu có giải thích thế nào cũng vô dụng. Chú hai cháu tại Pari nói Thẩm Hoài ở Đông Hoa cậy quyền cậy thế không tha ai, tính tình kiêu ngạo, ương ngạnh, hoàn toàn không khác gì hồi bên Pháp, cháu giải thích đến rã họng cũng chẳng ai tin. Thế nhưng những thay đổi của Mai Khê ông cũng nhìn thấy rồi đó, sự thật trước mắt là thế. Dù con người Thẩm Hoài cũng có rất nhiều tật xấu, nhưng bây giờ cậu ấy làm rất nhiều chuyện lại không phải hoàn toàn vì bản thân. Song hết lần này đến lần khác có những kẻ chỉ biết bới móc, chăm chăm vào sai lầm của cậu ấy, trong khi số người trong Tống gia tín nhiệm Thẩm Hoài cũng chỉ có một hai người, đôi khi không thể nói rõ được gì.
Hùng Đại Linh nhìn trên gương mặt ông lão chảy xuống hai hàng lệ, trong lòng không khỏi hiếu kỳ về thân phận của ông ta. Không biết ông ta là gì của Thẩm Hoài, sao lại quan tâm chuyện của Thẩm Hoài tại Đông Hoa đến vậy, nghe đám đông kể chuyện mà trông có vẻ còn kích động hơn cả Tôn Á Lâm nữa.
- Thẩm Hoài ở đằng kia...
Hùng Đại Linh chỉ vào bên con sông nhỏ, nói. Xuyên qua đám đông đang vây quanh, có thể thấy Thẩm Hoài đứng bên bờ, đang vùi đầu gột rửa vết bẩn trên người, không để ý tình hình bên này.
Ông lão nhìn về phía bờ sông, trầm mặc rất lâu, cuối cùng mới lau đi nước mắt trên mặt, giọng run run nói với Tôn Á Lâm:
- Bỏ đi, biết nó ở Đông Hoa tốt là đủ rồi. Cháu cũng không cần cho nó biết ông cố ý tới xem nó. Lúc nào nó trở lại, bảo nó là ông tiện đường đến thăm...
Ông lão kéo Trương Lực Thăng, vỗ vỗ tay anh ta, quay lại phía xe con, trước khi lên xe còn lưu luyến nhìn về phía con sông không nõ dời mắt đi.
Tôn Á Lâm không đi cùng họ, Hùng Đại Linh không kìm được hiếu kỳ, hỏi:
- Bọn chị đến tìm Thẩm Hoài, sao không gặp anh ấy nữa?
Tôn Á Lâm mắm môi, lắc đầu, nói:
- Người ta không muốn gặp Thẩm Hoài, lại không muốn nói cậu ta biết, tôi cũng hết cách.
Hùng Đại Linh yên lặng gật đầu, biết Tôn Á Lâm không muốn nói thân phận của ông lão kia với mình, nghĩ đến địch ý và sự bài xích của mình trước đây với Thẩm Hoài, thâm tâm cô cũng vô cùng chán nản, bèn lôi kéo Tân Kỳ đi trước.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook