Quan Môn
Chương 1062: Ám Sát

Sẵn sàng
********

- Phổ Giang chảy về đông, sóng lớn cuồn cuộn, từ biệt ra đi thoáng chốc đã nửa thế kỷ, nhớ tới thật khiến người cảm thấy có chút thổn thức.

Nam Cung Kinh Hồng đứng trước cửa sổ, nhìn hết phong cảnh, có chút cảm khái nói.

Năm đó tiền triều thua chạy, Nam Cung Kinh Hồng xem thời cơ rất nhanh, đã sớm trải tốt đường lui cho mình, chuyển cả nhà đi Châu Âu, xem như điển hình toàn thân trở ra, lúc ấy rất nhiều người xem thường ông ta.

Nhưng bây giờ thoạt nhìn, Nam Cung Kinh Hồng không thể nghi ngờ là người thông minh nhất. Điểm lại những người còn lưu lại trong vòng mười năm trên cơ bản đều chôn vùi, dù số chạy tới bên Đài đảo thì sau này cũng không có mấy người thoải mái, rất nhiều người đã thành quỷ dưới đao.

Đám chư hầu một phương như Nam Cung Kinh Hồng khó có thể chịu kiếp ăn nhờ ở đậu, nhưng một khi có động tác, cũng rất dễ dàng bị thượng cấp nghi kỵ, đưa tới mầm tai vạ.

Ngược lại Nam Cung Kinh Hồng cuốn tài sản đi Châu Âu về sau trôi qua phong sinh thủy khởi, chẳng những đánh ra một mảnh cơ nghiệp, phương diện kinh tế cũng có được thành tựu rất lớn, cái này cũng đủ thấy ánh mắt nhạy cảm, kinh nghiệm chu đáo của Nam Cung Kinh Hồng, nhìn thấu tình thế, hơn nữa làm ra quyết định hợp lý nhất.

Nam Cung Kinh Hồng đứng ở chỗ này, ngóng về chân trời xa xăm trước biển, không khỏi nhớ tới đám bằng hữu cũ, sinh ra vô hạn cảm khái, khó tránh khỏi trầm mê.

- Năm đó lúc rời đi thì con đại khái vừa lên trung học... 

Nam Cung Thủ Chuyết ở một bên nghe xong, cũng cảm thấy hoài niệm. Chỉ là đối với ông ta mà nói, những đồng học của ông ta đa số vẫn còn sống, lần này trở về chắc sẽ tới trường học cũ một lần, biết đâu lại tìm được.

Chẳng qua là những đồng học năm đó lúc này có thể thế nào thì khó mà nói, đoán chừng thấy cũng chưa chắc nhận ra.

Đúng lúc này, điện thoại Nam Cung Thủ Chuyết vang lên nên ông ta đi sang một bên để nghe.

Đức thúc đã đi tới, đưa cho Nam Cung Kinh Hồng một cái ống nhòm để ông ta có thể nhìn kỹ sơn thủy đã xa cách nhiều năm.

Nam Cung Kinh Hồng một tay giơ ống nhòm, vừa nói với Đức thúc:

- Mấy ngày nữa chúng ta đi kinh thành đã có thể nhìn xem Hồng Diệp, lại có thể leo lên Trường Thành, được mấy ngày thoải mái.

- Tôi còn tưởng rằng đầu tiên là ngài đi bái yết lăng mộ thủ tướng.....

Đức thúc nói.

- Ha ha, Nam Cung thế gia cho tới bây giờ đều là làm theo ý mình, dù làm tay sai cho tiền triều cũng là tự bảo vệ mình mà thôi, cho tới bây giờ chưa hề xem là người trong đảng, tự nhiên không cần phải làm trò. Nam Cung Kinh Hồng cười cười nói.

Nam Cung thế gia hơn một ngàn năm truyền thừa, vẫn là chấp pháp giả ẩn náu trong bóng tối dưới mặt đất, thế lực của bọn họ đã từng phi thường khổng lồ, chỉ thiếu chút nữa kiến quốc, đương nhiên sẽ không giống những người khác cần phải có niềm tin nào đó, cho nên Nam Cung Kinh Hồng cũng chưa từng thực sự xem mình là người trong đảng.

Đức thúc gật gật đầu, mấy năm nay lão binh bên Đài đảo về nước thì rất nhiều người muốn đi bên Kim Lăng bái yết lăng mộ thủ tướng đời trước, ở đó giờ cũng coi như một di tích.

Nhưng Nam Cung Kinh Hồng là nhân vật bậc nào, đương nhiên khinh thường hòa đồng với những người này.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Đức thúc nghe xong liền ra mở.

Chỉ thấy bên ngoài có một nam nhân viên phục vụ chừng ba mươi tuổi, đẩy xe ăn vào, tươi cười nói:

- Tiên sinh, đây là món ăn của khách sạn. 

- Còn chưa tới thời gian ăn cơm a? Hơn nữa chúng tôi cũng không có thói quen ăn cơm trong phòng.... 

Đức thúc nhíu mày nói.

Phòng của Nam Cung Kinh Hồng là 'phòng cho tổng thống', diện tích vượt qua 400 mét vuông, đương nhiên cũng có thể ăn cơm ở đây, chỉ là ông ta yêu cầu nghiêm khắc, thích ăn chỗ riêng biệt, không muốn trong phòng ở có mùi đồ ăn nên chưa bao giờ ăn cơm trong phòng của mình.

- Chỉ là một chút hoa quả cùng đồ uống khai vị mà thôi, còn có mấy món ăn nguội điểm tâm đặc sản của Minh Châu, mời quý khách nếm thử. 

Nhân viên phục vụ cười giải thích.

- Đã như vậy, ân, đẩy vào đi.

Đức thúc nghe xong, do dự một chút rồi nói.

Nhân viên phục vụ đảy xe ăn vào, nhìn lướt qua Nam Cung Thủ Chuyết đang cau mày nghe điện thoại, lại nhìn thoáng qua Nam Cung Kinh Hồng đang đứng quay lưng, tựa hồ đang phán đoán cái gì.

Hắn đứng ở đầu xe ăn, khéo léo để xe chắn ngang bản thân và Đức thúc rồi đột nhiên rút từ trong xe ra một con dao găm sáng lóe, nhào tới đâm về phía Nam Cung Kinh Hồng.

- À?! ở vào đằng sau 

Đức thúc đằng sau thấy vậy, không khỏi chấn động, tròn mắt tận liệt.

Chỉ là ông bị ngăn với nhân viên phục vụ một toa xe nên dù muốn phi thân tới cứu cũng đã không kịp, mắt thấy Nam Cung Kinh Hồng sẽ chết tại đây dưới đao của sát thủ vô danh.

Giờ phút này Nam Cung Kinh Hồng tựa hồ cũng có chỗ phát giác, quay mặt lại nhìn về con dao ăn bằng đôi mắt tinh nhanh không hề giống của người già.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...