Quan Môn
Chương 1094: Vấn Đề Cá Tính

Sẵn sàng
******

“Kỳ thật, đêm nay cũng không phải vô ích.” Diệp Khai nói với Lăng Tiếu,“Em biết được dạ trường ở kinh thành, thấy được mặt thật của đám thiếu gia, thiếu chút nữa chứng kiến đấu súng, thậm chí còn thấy chơi cửa hậu, thu hoạch như vậy còn không tính nhiều? Nếu em không trải nghiệm như vậy thì hiểu biết về kinh thành tự nhiên sẽ không khắc sâu.”

“Loại chuyện như vậy vẫn nên ít trải qua, em giờ vẫn hết hồn.” Lăng Tiếu lấy một tay che ngực, sợ hãi nói.

Bình tĩnh mà xem xét, Lăng Tiếu tuy rằng hướng tới cuộc sống kinh thành, cũng thích khung cảnh náo nhiệt nhưng những điều chứng kiến đêm nay vượt quá tưởng tượng của cô. Chuyện xảy ra không khác một cơn ác mộng, nếu không phải có Diệp Khai vậy rất khó tưởng tượng sẽ xảy ra chuyện gì.

Đám con cháu cao quan sa đọa ở kinh thành trong mắt căn bản không có pháp luật. Vì tồn tại của bản thân, bọn chúng giẫm đạp lên

hết thảy công lý cùng chính nghĩa.

“Kỳ thật ở kinh thành, nếu không phải những chỗ như vậy thì vẫn tương đối an toàn .” Diệp Khai nói với Lăng Tiếu,“Đều nói ruồi bọ không sinh ra nơi sặc sẽ, nghe có vẻ cực đoan nhưng không phải không có đạo lý. Phàm là chỗ giải trí chính quy thì tỷ lệ sinh ra loại chuyện này sẽ nhỏ nhất .”

Có đôi khi, Diệp Khai nói có vẻ khó nghe nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút cũng thấy có đạo lý.

Giống như chuyện đêm nay phải có điều kiện nhất định mới thành.

Dạ trường mà Hà thiếu gia và Từ thiếu gia tổ chức nhìn như là một hoạt động riêng bình thường nhưng người nhận được thiếp mời đều rõ nó là gì. Cũng giống như đám nữ ngôi sao lúc nhận được lời mời đã biết lúc tối sẽ xảy ra những gì.

Nhưng bọn họ vẫn đi, điều này nói rõ trong lòng bọn họ mặc nhận điểm này.

Bởi vậy nói theo tình lý thì dù chuyện gì xảy ra thì trách nhiệm cũng đều không phải là đơn phương .

Về phần nói đám Diệp Khai, lúc nhận được thiếp mời cũng sẽ suy nghĩ tiến vào đó là không thích hợp, câu tiện nghi đừng tham vẫn là phi thường có đạo lý .

Nếu người đi vào không phải Diệp Khai vậy đêm nay khẳng định phải chịu thiệt.

Lăng Tiếu nghe Diệp Khai nói vậy cũng gật đầu,“Anh nói đúng, có một số người luôn thích đem trách nhiệm đổ lên đầu người khác mà không tự trách mình. Thật ra em thấy rất nhiều chuyện đều lo sợ không đâu, nếu chính mình ngay thẳng thì phiền toái như vậy sẽ ít hơn.”

Hai người chầm chậm rảo bước, hai cái bóng đổ dài dưới ánh đèn đường.

Một trận gió thổi qua, Lăng Tiếu siết chặt áo khoác, cảm thấy hơi lạnh.

“Để anh ôm em một chút nhé?” Diệp Khai cười nói.

Hắn đưa tay, mỉm cười với Lăng Tiếu rồi choàng qua vai cô.

Lăng Tiếu cũng không kháng cự gì, rất tự nhiên nép người vào ngực Diệp Khai, dựa đầu vào vai hắn, sâu kín nói,“Người ta nghĩ anh không chú ý đến một cô gái xuất thân thấp như em chứ.”

“Vậy cũng không nhất định, không có gì quy định anh không được thích em .” Diệp Khai cười nói.

“Anh thích cô gái như thế nào?” Lăng Tiếu nép vào lòng Diệp Khai, cảm thấy có chút ấm áp, tràn ngập cảm giác an toàn, cảm giác khó chịu vì chuyện đêm nay, nhất thời tan thành mây khói, đột nhiên có chút tò mò hỏi Diệp Khai.

“Vậy không dễ nói, có lẽ là cô gái có cá tính.” Diệp Khai cân nhắc, cảm thấy đề tài này quá rộng, nhưng đáp án của hắn đồng dạng khiến Lăng Tiếu cảm thấy quá rộng.

“Cá tính?” Lăng Tiếu nghe xong, có chút đăm chiêu,“Về phương diện gì? Quần áo, sở thích hay thói quen ẩm thực, thậm chí là khuynh hướng đối với hoàn cảnh? Nội dung của nó thật sự quá rộng.”

“Ha ha.” Diệp Khai bỗng nhiên nở nụ cười.

“Anh cười cái gì vậy?” Lăng Tiếu hỏi, cảm thấy Diệp Khai cười không có lý do.

“Kỳ thật, để biết cá tính của một cô gái không phải quần áo, sở thích hay cô ấy thích đọc cái gì, ăn cái gì!?

“Nghe có chút đặc biệt, nhưng là vì cái gì?” Lăng Tiếu cân nhắc một chút, lại hỏi.

“Bởi vì những thứ đó có thể bỏ tiền để học, duy có tình yêu là tối chân thật, là toàn bộ cá tính của cô ấy. Nếu cô ấy yêu một chàng trai kém cỏi vậy thì cá tính của cô ấy cũng không mạnh mẽ.” Diệp Khai nói.

“Ha ha, tựa hồ có đạo lý......” Lăng Tiếu nghe xong, gật gật đầu, nhưng vừa cười nói,“Nhưng em cảm thấy như vậy cực đoan, trên thực tế, lúc anh thích một người thì thấy mọi thứ của người đó đều là ưu điểm .”

“Tình yêu thôi, đại đa số đều là mù quáng .” Diệp Khai gật đầu hồi đáp.

Hai người còn đang đàm luận về tình yêu thì điện thoại di động của Diệp Khai liền vang lên. Hắn nhìn số máy thì là do Đàm Thắng Kiệt gọi tới, không khỏi sửng sốt.

“Đã trễ thế này, sao lão Đàm còn gọi điện thoại cho mình?” Diệp Khai nghi ngờ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...