Quan Môn
Chương 1102: Vấn Đề Lực Ảnh Hưởng

Sẵn sàng
****

Hoặc là có chút nóng vội mà Nam Cung Kinh Hồng vào buổi chiều liền muốn đi bái yết lăng mộ thủ tướng đời trước.

Diệp Khai đối với chuyện này không có s tứ phản đối. Dù sao người giống như Nam Cung Kinh Hồng rất coi trọng chuyện lễ nghi, nếu như ông khỏe mạnh thì đi sớm một chút bái yết cũng là tốt.

Vì thế Diệp Khai mang theo cảnh vệ của mình, Nam Cung Kinh Hồng cũng dẫn theo hai cận vệ đi thăm viếng lăng mộ thủ tướng trước.

Lăng mộ của người kết thúc triều đại Mãn Thanh nằm ở khu Chung sơn thuộc danh thắng Kim Lăng.

Chung sơn xưa gọi là Kim Lăng sơn, từ đời Hán gọi là Chung sơn, Đông Tấn thì gọi là Tử Kim Sơn, có tất cả ba ngọn núi nằm song song.

Ngọn núi cao nhất nằm phía bắc, phía tây và phía đông phân biệt là Thiên bảo sơn và Mao sơn. Lăng mộ thủ tướng trước nằm ở phía đông.

Toàn bộ khu mộ theo hình cái mõ, theo ý “Mộc đạc cảnh thế” (ý nói khai sáng).

Đỉnh Chung đỉnh có một quảng trường hình bán nguyệt quảng trường. Toàn bộ quảng trường hình cái mõ, chuôi mõ chính là mộ thất.

“Đỉnh” ở cổ đại là tượng trưng quyền lực, vì thế mà chuôi mõ hàm ý lấy dân làm gốc.

Lăng trải từ bắc sang nam, cuộn dần dần lên cao, theo thứ tự là quảng trường, thạch phường, mộ đạo, lăng môn, bia đình, tế đường, mộ thất.

Toàn bộ lăng mộ đều dùng ngói lưu ly màu xanh, màu xanh tượng trưng thanh thiên, cũng phù hợp quốc kỳ tiền triều, “thanh thiên bạch nhật mãn địa hồng”.

Lối vào lăng mộ có ba cổng lớn bằng đá hoa cương, trước có hai chữ vàng “Bác ái” do chính tay thủ tướng viết.

Thạch phường sau dài đến ba trăm bảy mươi năm thước, rộng bốn mươi thước. Sau đó là cổng lăng lợp ngói lưu ly xanh, có bút tích “Thiên hạ vi công” của thủ tướng.

Ở bậc thang có đặt các đỉnh đồng, trong đó có mấy cái bị đạn pháp quân Nhật xâm lược Kim Lăng ngày đó bắn trúng.

Tế đường nằm trên đỉnh núi, có ba cái cổng vòm, bên trên có khắc “Dân tộc”,“Dân quyền”,“Dân sinh”, giữa tế đường có một bức tượng bằng đá cẩm thạch cao sáu thước tư trông rất sinh động.

“Hơn bốn mươi năm rồi......” Nam Cung Kinh Hồng nhìn bức tượng thủ tướng trước, cảm khái một câu.

Tựa hồ tiếc nuối bốn mươi năm qua không tới thăm viếng, Nam Cung Kinh Hồng cúi đầu hành đại lễ.

Chung quanh cũng có không ít du khách đi thăm, bỗng nhiên nhìn đến một vị lão giả bái yết cùng mọi người cùng đi liền có vài phần hiểu được .

“Xem tư thế này, sợ lại là quan lớn tiền triều đã trở lại......” Có người đoán.

Trên thực tế đại lục sau khi mở cửa đã bỏ đi rất nhiều hạn chế với nhân sĩ hải ngoại, cũng đồng ý cho lão binh Đài đảo trở về thăm thân nhân. Dân chúng hai bên eo biển ngày càng giao lưu sâu rộng, hoạt động thăm viếng lăng mộ thủ tướng trước cũng trở nên thường xuyên.

Nhưng bình thường đều là lão binh tổ chức thành đoàn, Nam Cung Kinh Hồng một người thăm viếng, mọi người cùng đi ở bên, hiển nhiên coi như phái đoàn. Cho nên du khách chung quanh liền cho rằng, vị này tuyệt đối không phải người bình thường.

Sau khi hoàn thành đại lễ, Nam Cung Kinh Hồng mới hồi đầu nói với Diệp Khai,“Chúng ta đi thôi, đến hậu sơn.”

“Phía sau núi?” Diệp Khai nghe xong, nhất thời sửng sốt, nhưng cũng không hỏi gì.

Về địa hình địa mạo chỗ này, Diệp Khai cũng không phải phi thường quen thuộc. Nhưng hắn cũng biết là chung quanh lăng tẩm có rất nhiều chỗ thuộc quân khu, canh gác nghiêm ngặt không cho người ngoài vào.

Nhưng đối với Diệp Khai mà nói là việc nhỏ, chỉ cần bảo với Khâu Hành Văn là được.

Nam Cung Kinh Hồng tuy rằng tuổi tác đã cao, nhưng dọc theo đường cũng không thua người trẻ tuổi, cũng may đám Diệp Khai vốn quen rèn luyện nên mọi người đi rất nhanh.

“Hơn mười năm chưa từng trở về, thế núi vẫn như trước, biến hóa thật ra cũng không lớn.” Nam Cung Kinh Hồng vừa đi vừa nói với Diệp Khai.

“Bên này có ý nghĩa chính trị đặc thù nên bảo tồn khá tốt. Nếu đổi lại là địa phương khác đã sớm bị khiến cho rối tinh rối mù .” Diệp Khai hồi đáp, bất quá trong lòng lại suy nghĩ, hai mươi năm sau, cho dù là bên này cũng không ngăn được cơn sốt bất động sản.

Ở trước mặt lợi ích thật lớn, cho dù nhân vật chính trị vĩ đại đến đâu cũng sẽ trở nên không đáng giá một đồng tiền.

Nam Cung Kinh Hồng gật đầu không nói, điểm nhẹ cây gậy xuống núi, một đường dẫn đầu bước vào.

Diệp Khai tò mò, thầm nói lão gia tử này đến tột cùng muốn đi đâu?

Theo động tác Nam Cung Kinh Hồng thì không giống như đi ngắm cảnh, dường như đã có trù tính đến chỗ nào đó. Chỉ là không biết ông đã rời đi đại lục bốn mươi năm, vì sao còn quen thuộc địa hình nơi này như vậy?

Tuy rằng không nghĩ ra tâm tư của Nam Cung Kinh Hồng nhưng Diệp Khai cũng không cảm thấy có cái gì không ổn. Chỉ cần không cho Nam Cung Kinh Hồng thoát ly khỏi tầm mắt vậy sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Hơn nữa, hiện giờ chuyện Nam Cung Kinh Hồng cùng Nam Cung thế gia trở về đã định. Hành động cản trở bên Đài đảo cũng nhiều lần bị nhục, bọn họ không khả năng lãng phí nhân lực vật lực vào chuyện này.

Mọi người đi chừng nửa giờ liền đến một rừng cây rậm rạp chỗ, xuyên qua rừng cây, liền thấy được một mộ bia rất khí thế.

Nam Cung Kinh Hồng dừng lại trước tòa lăng mộ, ánh mắt chăm chú nhìn vào tấm bia cẩm thạch cao tới ba thước, thật lâu sau mới gật gật đầu nói,“Hoàn hảo, không có tổn hại.”

“Đây là cái gì?” Diệp Khai thấy tò mò liền hỏi, bởi vì chữ trên mặt bia đã sớm bị mờ, căn bản nhìn không rõ.

“Lăng mộ vợ của ông.” Nam Cung Kinh Hồng bình thản hồi đáp.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...