Sát Thủ Tái Sinh Là Kiếm Sĩ Thiên Tài
-
Chapter 1176.2
Chương 1176.2
[Dịch giả: Khoi]
[Hiệu đính: Trà sữa thạch đào kem cheese béo ngậy thơm ngon]
Xoẹt t t t t!
Raon dùng Vạn Hỏa Tu Luyện – Hồi Thiên chém tan pháp thuật của Long Tổ rồi giáng một đòn nặng nề vào bụng hắn.
Oàng g g g g g!
Long Tổ đã dùng kết giới mana để ngăn không cho da thịt bị xẻ rách, nhưng dư chấn cực đại vẫn khiến hắn rơi xuống đáy của chiều không gian đen kịt.
Thân hình đồ sộ đó dường như lại phải chịu thêm một cú sốc nữa, máu tươi từ những vết thương trên khắp cơ thể phun ra xối xả.
"Chịu đòn giỏi đấy."
Raon nở một nụ cười lạnh lùng rồi vòng ra phía sau Long Tổ, ngay khi hắn định dang cánh bay lên.
[Tên ranh con này!]
Long Tổ triệu hồi hàng chục bức tường ánh sáng. Hắn định chồng chất các bức tường lại để giam cầm rồi ép nát cậu bên trong.
Chát t t t t!
Raon dùng thần kiếm thi triển Tam Thập Lục Xích Liệt Trảm, nhanh chóng đập tan những màng chắn ánh sáng đang ập tới, sau đó dùng ma kiếm đâm ra một chiêu Hồng Thích.
Lưỡi kiếm xanh biếc lao đi như một điểm đỏ duy nhất, xuyên thủng lồng ngực của Long Tổ
Phập p p p p p!
Ngực Long Tổ toác ra, dòng máu đỏ thẫm phun trào mãnh liệt. Một vết thương bị đóng băng bởi hàn khí trắng xóa đã được tạo ra, khiến hắn thậm chí không thể tự hồi phục.
[Khừ ư ư ư ư!]
Long Tổ dường như đã phát điên vì vết thương mới phát sinh, hắn quất mạnh cái đuôi bao phủ mana xuống đầu Raon.
"Cuối cùng cũng bắt đầu hành xử như một con thú vật rồi đấy."
Raon nhếch mép, đồng thời vung cả thần kiếm và ma kiếm lên chống trả. Nanh Cuồng Loạn và Tuyết Phong Kiếm Pháp như đang tranh đua nhau, cuồng bạo lao lên va chạm với cái đuôi của Long Tổ.
Oàng g g g g g g!
Thần kiếm và ma kiếm rực cháy hỏa diễm và băng giá đã dùng sức mạnh thuần túy đẩy lùi cái đuôi khổng lồ của Long Tổ, khiến hắn ngã nhào và đập mạnh vào vách ngăn không gian.
– Tuyệt lắm!
Thịnh Nộ thốt lên tán thưởng khi thấy Long Tổ bị đánh văng nằm bẹp dưới đất.
– Cảm giác như ngươi vừa dùng hai cây tăm xỉa răng để đánh gãy cả cột trụ của một tòa nhà vậy!
Hắn gật đầu lia lịa, vẻ mặt lộ rõ sự tán thưởng vì cậu đang làm tốt hơn mong đợi rất nhiều.
"Thế à..."
Raon khẽ phả ra một luồng hơi trắng, đôi bàn tay đang nắm chặt thần kiếm và ma kiếm hơi run rẩy.
– Hừm...
Thịnh Nộ xoa cằm đăm chiêu.
– Đúng là ngươi đã mạnh hơn trước, nhưng khả năng duy trì vẫn còn thiếu sót lắm.
Hắn tặc lưỡi, dường như đã thấu triệt tình trạng của cậu chỉ trong nháy mắt.
‘Quả không hổ danh Quỷ Vương. Chuẩn xác đấy.’
Raon khẽ cười khẩy, nhìn vào đôi bàn tay đang run rẩy của mình.
‘Đã gần chạm đến giới hạn rồi.’
Quyền Năng Thịnh Nộ cho phép cậu sở hữu vũ lực tối thượng nhờ bao phủ toàn thân trong phẫn nộ, nhưng đổi lại, thể lực và tinh thần lực cũng bị bào mòn cực nhanh.
Dù đã trưởng thành và có lượng tích lũy lớn hơn trước, nhưng vì lượng phẫn nộ cậu lôi ra cũng đồ sộ hơn nên vấn đề duy trì vẫn chưa được cải thiện là bao.
– Ngươi cần phải trưởng thành hơn nữa.
Thịnh Nộ khịt mũi đầy vẻ chê bai.
‘Đúng thế. Vẫn còn thiếu sót nhiều lắm. Tuy nhiên...’
Raon một lần nữa dồn lực vào hai thanh kiếm.
‘Con thằn lằn đó phải được kết liễu dưới tay ta.’
Dù đã vận dụng đến Trường Kiếm và Quyền Năng Thịnh Nộ khiến sức lực gần như cạn kiệt, nhưng cậu vẫn có thể cử động. Long Tổ cũng đã bị dồn đến bờ vực cái chết nên lúc này phải dứt điểm thật dứt khoát.
‘Giết hắn thật nhanh, rồi còn phải dọn dẹp tàn cuộc phía sau nữa.’
Toàn bộ Long tộc đang đổ dồn về đây để giải cứu Long Tổ. Cậu phải xử lý hắn càng sớm càng tốt để quay lại hỗ trợ những người phía sau.
"Hàaaaa..."
Raon một lần nữa khai mở đẳng cấp linh hồn để bổ sung luồng phẫn nộ đang dần lụi tàn.
Vù u u u u!
Cậu triệu gọi cả quyền năng của những Quỷ Vương khác vốn đang trầm lắng sâu hơn cả phẫn nộ để bao phủ toàn thân.
Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh!
Một lần nữa, thời gian chậm lại. Không, dường như thời gian đã ngưng đọng. Cảm giác toàn năng như thể có thể nhào nặn cả thế giới lấp đầy tâm trí cậu.
‘Không thể duy trì lâu được.’
Cậu đã nhồi nhét thêm gánh nặng lên cơ thể và tinh thần vốn đã chạm ngưỡng giới hạn. Bằng mọi giá, phải giết chết Long Tổ ngay tại đây.
"Kết thúc bằng chiêu này..."
Raon đạp mạnh vào hư không, lao thẳng về phía Long Tổ. Cậu tiến tới với tốc độ mà ngay cả ánh sáng và âm thanh cũng không thể theo kịp, vung thần kiếm và ma kiếm xuống.
"Hết rồi."
* * *
(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL28, đăng tải độc quyền tại INOVEL28.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL28.COM)
* * *
Vút t t t t!
Long Tổ nuốt khan khi cảm nhận được sự hiện diện của Raon đang tiếp cận mà không hề có một chút khí tức hay âm thanh nào. Hắn cảm nhận được hai lưỡi kiếm sắc lẹm đang rạch sâu vào cổ mình.
‘Nguy hiểm rồi!’
Bản năng sinh tồn tích lũy suốt vạn năm mách bảo hắn rằng: Khoảnh khắc trúng đòn tấn công đó, nhục thân của hắn sẽ hoàn toàn tan biến.
‘Cũng không thể ngăn chặn.’
Để chuẩn bị một pháp thuật có thể chặn đứng đường kiếm đó, hắn cần ít nhất một nhịp thở, nhưng Raon Zieghart quá nhanh khiến hắn không có lấy một kẽ hở. Lúc này, kết cục lưỡi kiếm của đối phương xuyên thấu da thịt đã hiện rõ mồn một trước mắt hắn.
‘Cách duy nhất là...’
Chỉ còn một cách thôi sao? Để sống sót, chỉ tồn tại duy nhất một phương án. Nhưng nước đi đó cũng không hề hoàn hảo, thậm chí nếu sơ sẩy, nó có thể trở thành một hành động tự sát.
‘Phải làm sao đây...’
[.......]
‘À!’
Long Tổ chợt nhớ ra điều mình đã lãng quên khi cảm nhận được cái lạnh lẽo của lưỡi kiếm đang cứa vào da thịt. Không, chính một "giọng nói ấm áp" đã nhắc nhở hắn về điều mà hắn đã quên bẵng đi.
‘Quyền Năng Pháp Thuật Tuyệt Đối!’
Pháp thuật tuyệt đối mà hắn chuẩn bị để diệt chủng nhân loại vẫn còn lưu lại trong chiều không gian này.
‘Dù khó kiểm soát, nhưng không còn cách nào khác!’
Long Tổ trừng mắt nhìn vào đôi đồng tử đỏ rực của Raon, giải phóng phong ấn của Quyền Năng Pháp Thuật Tuyệt Đối mà hắn đã chuẩn bị suốt bao năm qua.
[Raon Zieghart!]
Hắn lồng ghép pháp thuật tuyệt đối vào trong Long Ngôn, gào lên lời nói nguy hiểm nhất trên thế gian này.
[CHẾT ĐI!]
* * *
(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL28, đăng tải độc quyền tại INOVEL28.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL28.COM)
* * *
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook