Say Mộng Giang Sơn
Chương 1027-2: Mại tiếu hành gian (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

***

Sau khi Dương Phàm rời khỏi hồ Long Khánh, cũng không lập tức đánh xe ngựa về Hồ Tâm Đảo, mà lập tức đi đến đại doanh Thiên kỵ tại bên ngoài Huyền Vũ môn. Tuy nói thương thế của hắn vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn chỉ là một cái cớ, nhưng mục đích thật sự của hắn là muốn ở bên Uyển Nhi trên đảo nhiều hơn, Thiên Kỵ là căn cơ của hắn, hắn cũng không thể lâu không đến đó được.

Tuy nhiên, hắn đến Thiên kỵ doanh cũng chỉ là xem một chút, gặp chư lang tướng, lữ soái thậm chí đội trưởng hỏa trưởng và các tướng tá cấp cao, Hoàng đế còn chưa rời đô đến Lạc Dương, Thiên kỵ doanh ngoại trừ hàng ngày thao luyện ra thì xác thực là không có việc gì làm. Nhưng như vậy hắn vẫn phải đến, lâu không xuất hiện sẽ làm lực ảnh hưởng của hắn trong quân bị giảm xuống, hành động này của hắn để tỏ rõ với mọi người, hắn mới là Thống soái cao nhất trong Thiên kỵ doanh.

Dương Phàm ở Thiên Kỵ doanh hơn một canh giờ mới đánh xe trở về Trường An, khi đến đầu đường thì thấy quá đông người chật chội, bên trong câu lan vọng ra những tiếng hoan hô khen ngợi nhiệt liệt, hắn nhìn lướt qua, nhưng không thấy người quen nào trên đài. Trong Câu Lan đài cao hơn nửa người đang biểu diễn ảo thuật, người biểu diễn ảo thuật lại chính là lão ban chủ Mạc Quan.

Mạc lão nhân là Huyễn thuật đại sư nổi tiếng, lúc trước Dương Phàm từng mời được ông ta từ Trường An tới Lạc Dương, vốn định để ông ta vạch trần ba tên giả thần giả thánh mánh khoé bịp người là Thập Phương đạo nhân, Hà Nội lão ni và người Hồ Ma Lặc, không ngờ một mồi lửa của Tiết Hoài Nghĩa đốt Minh Đường và Thiên Đường, Võ Tắc Thiên bởi vậy giận lây sang Hà Nội lão ni tự xưng cũng biết quá khứ tương lai, bởi vậy vị huyễn thuật đại sư này không phát huy được tác dụng.

Sau khi Dương Phàm phụng mệnh đi Phòng Châu tiếp Lư Lăng Vương hồi kinh, còn từng dựa vào đoàn ảo thuật của Mạc lão nhân này để yểm hộ, sau đó song phương ở Phòng Châu chia tay, không nghĩ hiện giờ bọn họ lại đến Trường An.

Mạc lão nhân không hề phát hiện ra Dương Phàm, lão đang ở trên đài biểu diễn "Tứ phương kê đản”, trứng gà được giấu trong mũ, trong nháy mắt đáy mũ đầy ngập trứng gà, hơn nữa từng quả trứng gà đều chằn chặn, khiến người xem tấm tắc.

Đây không phải là một trò ảo thuật có độ khó cao, bởi vì biết Dương Phàm chính là đại thần triều đình, sẽ không đoạt lấy nghiệp kinh doanh của mình, cho nên Mạc Quan từng đem thủ pháp đổi trứng gà và bí quyết dùng dấm chua ngâm khiến võ trứng biến hình nói cho Dương Phàm biết. Dương Phàm từng dùng trò ảo thuật này trêu đùa với con trai, chọc cho ranh con kia phải sửng sốt đấy, quả thật đã coi cha cậu trở thành thần nhân rồi.

Hiện giờ thấy Mạc Quan biểu diễn trò ảo thuật này, Dương Phàm không khỏi nhớ đến đứa con trai và con gái đã lâu chưa gặp đang ở Lạc Dương xa xôi, cảm xúc bỗng dâng trào lên, nghĩ muốn gặp họ phải mất mấy tháng nữa, hắn nghĩ đến đây, không khỏi thở dài thật sâu.

Lúc này, trên Hồ Tâm Đảo đang có người đến tìm, thấy xa giá của Dương Phàm đỗ ở bên đường, liền đuổi tới gần, khẽ bẩm báo với hắn:

- A lang, năm vị quận Vương của Tương Vương phủ vừa mới đến Hồ Tâm Đảo thăm hỏi, vì a Lang không ở đó nên họ đã đi rồi.

Quận Vương thân phận tôn quý, năm vị quận Vương cùng nhau đến thăm hỏi dĩ nhiên không phải là chuyện nhỏ, cho nên người trên đảo không dám trì hoãn, lập tức phái người đi đưa tin cho hắn. Cổ Trúc Đình nhìn sắc trời còn sớm, liền xin chỉ thị của hắn:

- A Lang muốn đi phủ của năm vị quận vương không?

Dương Phàm vừa nghe người tới báo cáo tin tức, trên mặt liền lộ ra một tia cười ý vị sâu xa, hắn mỉm cười rung đầu, nhẹ nhàng vỗ lên đùi của Cổ Trúc Đình, nói:

- Đình Nhi, a Lang nhà nàng tuy rằng không phải Gia Cát Lượng, nhưng ba lần đến mời vẫn cần đến đấy, ha hả, chúng ta quay về phường Long Khánh.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...