Say Mộng Giang Sơn
-
Chương 1044-2: Khéo léo lợi dụng (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
****
Xe ngựa chở một lão nhân và một người chết, chậm rãi rời khỏi phường Long Khánh.
Lúc xe ngựa đi rồi, một con khoái mã cũng đang cùng hướng họ mà đến, thoáng sát qua. Võ Tắc Thiên phái tới người đưa tin, mật sứ trực tiếp tìm Dương Phàm, Dương Phàm xem qua mật thư của Võ Tắc Thiên xong, lập tức đi gặp Uyển Nhi, Uyển Nhi xem xong mật thư, thở dài sâu kín, chán nản nói:
- Thánh nhân vẫn khám phá ra dụng ý của thiếp.
Dương Phàm nắm bờ vai của nàng nói:
- Không sao, tóm lại là Đại Nhi vẫn phải nhận tổ quy tông đấy. Kể từ đó lại giảm đi chút rắc rối. Hiện giờ Hoàng đế lại có an bài như vậy, ta và nàng sau này lại có đầy đủ lý do để gặp nhau rồi, nàng muốn gặp con gái chẳng phải dễ dàng hơn sao? Về phần rửa sạch tội danh cho gia tộc Thượng Quan, cuối cùng sẽ có cơ hội đấy.
Uyển Nhi gật gật đầu, lại lo lắng hỏi han:
- Lang quân tính toán đưa con về Dương gia thế nào, trong nhà sẽ không hiểu tự dưng lại có thêm một đứa bé nữa, nếu không....nếu không cứ lấy danh nghĩa là thu dưỡng được không?
Dương Phàm nói:
- Không ổn, đang yên lành, sao ta phải thu dưỡng một đứa bé chứ?
Hắn chậm rãi bước đi thong thả trong phòng, bỗng ngẩng lên nói với Uyển Nhi:
- Nàng không cần lo lắng, ta có biện pháp rồi!
Dương Phàm vội vàng trở lại chỗ của mình, thấy Cổ Trúc Đình tay chống má, đang ngồi ngẩn ngơ trong rừng trúc, sóng mắt duyên dáng lưu chuyển, cũng không biết đang suy nghĩ gì, dường như có một chút hưng phấn và vui sướng ở trong mắt.
Dương Phàm khẽ khàng đến bên nàng, nàng vẫn không hề phát hiện ra, hắn ngồi xuống quơ tay trước mặt nàng, lúc này nàng mới “a” một tiếng, tỉnh táo lại, ngượng ngùng nói:
- A Lang.
Dương Phàm hỏi:
- Nàng đang suy nghĩ gì?
Cổ Trúc Đình đỏ mặt lắc đầu, thấp giọng nói:
- Không có gì, không có gì.
Dương Phàm thở dài, nói với Cổ Trúc Đình:
- Đình Nhi, giờ có chuyện, chỉ có thể nàng làm được thôi.
Cổ Trúc Đình thẳng lưng lên:
- Chuyện gì?
Dương Phàm thấp giọng nói:
- Mang thai! Nàng hãy giả bộ có bầu!
Trên mặt Cổ Trúc Đình đỏ bừng, lộ ra vẻ kỳ quái, do dự nói:
- Mang thai?
Dương Phàm biết nàng thật sự không biết tại sao phải làm như vậy, đang định giải thích với nàng, nàng lai nói tiếp:
- Người ta...hiện tại người ta thật sự có thai đấy...
Lúc này đến lượt Dương Phàm ngẩn người:
-Thật sao? Nàng đã có thai, nàng xác định rồi?
Cổ Trúc Đình cắn môi, xấu hổ gật đầu, thấp giọng nói:
- Người ta..người ta đến tháng mà không thấy gì, bèn tìm Mộc thần y bắt mạch, Mộc thần y kết luận thiếp có thai rồi.
Dương Phàm run rẩy hồi lâu, không kìm nổi bật cười:
- Tốt quá! Dù sao Tiểu Man chúng ta đã từng song sinh rồi, giờ nàng mang song thai cũng không có gì kỳ lạ cả. Dương mỗ thiên phú dị bẩm nha, ha ha ha...
Xe ngựa chở một lão nhân và một người chết, chậm rãi rời khỏi phường Long Khánh.
Lúc xe ngựa đi rồi, một con khoái mã cũng đang cùng hướng họ mà đến, thoáng sát qua. Võ Tắc Thiên phái tới người đưa tin, mật sứ trực tiếp tìm Dương Phàm, Dương Phàm xem qua mật thư của Võ Tắc Thiên xong, lập tức đi gặp Uyển Nhi, Uyển Nhi xem xong mật thư, thở dài sâu kín, chán nản nói:
- Thánh nhân vẫn khám phá ra dụng ý của thiếp.
Dương Phàm nắm bờ vai của nàng nói:
- Không sao, tóm lại là Đại Nhi vẫn phải nhận tổ quy tông đấy. Kể từ đó lại giảm đi chút rắc rối. Hiện giờ Hoàng đế lại có an bài như vậy, ta và nàng sau này lại có đầy đủ lý do để gặp nhau rồi, nàng muốn gặp con gái chẳng phải dễ dàng hơn sao? Về phần rửa sạch tội danh cho gia tộc Thượng Quan, cuối cùng sẽ có cơ hội đấy.
Uyển Nhi gật gật đầu, lại lo lắng hỏi han:
- Lang quân tính toán đưa con về Dương gia thế nào, trong nhà sẽ không hiểu tự dưng lại có thêm một đứa bé nữa, nếu không....nếu không cứ lấy danh nghĩa là thu dưỡng được không?
Dương Phàm nói:
- Không ổn, đang yên lành, sao ta phải thu dưỡng một đứa bé chứ?
Hắn chậm rãi bước đi thong thả trong phòng, bỗng ngẩng lên nói với Uyển Nhi:
- Nàng không cần lo lắng, ta có biện pháp rồi!
Dương Phàm vội vàng trở lại chỗ của mình, thấy Cổ Trúc Đình tay chống má, đang ngồi ngẩn ngơ trong rừng trúc, sóng mắt duyên dáng lưu chuyển, cũng không biết đang suy nghĩ gì, dường như có một chút hưng phấn và vui sướng ở trong mắt.
Dương Phàm khẽ khàng đến bên nàng, nàng vẫn không hề phát hiện ra, hắn ngồi xuống quơ tay trước mặt nàng, lúc này nàng mới “a” một tiếng, tỉnh táo lại, ngượng ngùng nói:
- A Lang.
Dương Phàm hỏi:
- Nàng đang suy nghĩ gì?
Cổ Trúc Đình đỏ mặt lắc đầu, thấp giọng nói:
- Không có gì, không có gì.
Dương Phàm thở dài, nói với Cổ Trúc Đình:
- Đình Nhi, giờ có chuyện, chỉ có thể nàng làm được thôi.
Cổ Trúc Đình thẳng lưng lên:
- Chuyện gì?
Dương Phàm thấp giọng nói:
- Mang thai! Nàng hãy giả bộ có bầu!
Trên mặt Cổ Trúc Đình đỏ bừng, lộ ra vẻ kỳ quái, do dự nói:
- Mang thai?
Dương Phàm biết nàng thật sự không biết tại sao phải làm như vậy, đang định giải thích với nàng, nàng lai nói tiếp:
- Người ta...hiện tại người ta thật sự có thai đấy...
Lúc này đến lượt Dương Phàm ngẩn người:
-Thật sao? Nàng đã có thai, nàng xác định rồi?
Cổ Trúc Đình cắn môi, xấu hổ gật đầu, thấp giọng nói:
- Người ta..người ta đến tháng mà không thấy gì, bèn tìm Mộc thần y bắt mạch, Mộc thần y kết luận thiếp có thai rồi.
Dương Phàm run rẩy hồi lâu, không kìm nổi bật cười:
- Tốt quá! Dù sao Tiểu Man chúng ta đã từng song sinh rồi, giờ nàng mang song thai cũng không có gì kỳ lạ cả. Dương mỗ thiên phú dị bẩm nha, ha ha ha...
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook