Say Mộng Giang Sơn
-
Chương 922: Không ngờ
Sẵn sàng
*
Các y sĩ bị người nhà Dương phủ mời tới, có người đang ở tiệm thuốc, bắt mạch cho bệnh nhân, cũng bị người nhà Dương phủ kéo lên xe.
Dương gia hiện giờ ở Lạc Dương cũng được coi là có danh có tiếng, tài lực không cần nói nhiều, quyền thế cũng là thông thiên, ai dám bất kính?
Có một vị tinh thông kỳ vàng, bị bệnh hoạn thay vì tay nắm hồi sinh, họ Triệu. Tên là Triệu Hồi Sinh; có một vị thần y họ nghiêm chỉ cần ba đầu ngón tay là bắt được mạch, tên là Nghiêm Tam Điểm; còn có một vị thần y trong bóng tối không cần ánh sáng cũng có thể định huyệt tiến châm, họ Hoàng, tên là Hồng Dạ Thần.
Những người khác như là “Bảo anh quốc thủ”, “chu Bán tiên”, “lão thần tiên”, Thần tiên sống”, Thần châm diệp”, “Tam tề lưu”, thấy Dương Phàm đều nhíu mày.
Những người này biết tài thế và quyền thế của Dương gia, không dám khinh mạn, một người từng bắt mạch cho A Nô, rõ ràng không vấn đề gì, nhưng cũng trịnh trọng đưa ra đơn thuốc, may mắn đều là y sĩ nổi danh, không dám đưa ra phương thuốc linh tinh hại người, thuốc đưa ra đều là trung tính và có công dụng giữ thai lợi mẹ, không uống cũng không có trở ngại gì lớn, uống cũng có ích mà vô hại.
Lúc này, Khương Sĩ Thuần mới khoan thai tới muộn. Đại quốc thủ này là nổi danh nhất trong số các danh y này, vừa lúc vị chủ nhân Dương Phàm này đã bị một đống danh y thêm thần y chen chúc bên ngoài phòng rồi, không có việc gì hắn liền tự mình đón tiếp.
Khương đại y sĩ đã không nhận ra Dương Phàm rồi. Hàng ngày ông ta phải gặp bao nhiêu là bệnh nhân, đâu còn nhớ được bộ dạng của Dương Phàm, huống hồ dáng vẻ của Dương Phàm tuy thay đổi không nhiều, nhưng khí chất đó lại khác nhiều so với lúc đầu, Khương đại y sĩ đâu thể liên hệ được giữa một tên tiểu phường đinh lúc đầu với cả một Dương phàm tướng quân hiện nay chứ?
Có lẽ để ông ta lột quần của Dương Phàm ra, nhìn lại vật “Nơi này hình như có gì kỳ lạ, đỏ ửng, đầu to như nấm, cao ngất, nhìn màu sắc này, ẩn như quỷ sấp, đột ngột lại như con ếch nhảy vút lên”, xuất phát từ thói quen nghề nghiệp này may ra ông ta có thể liên tưởng được, nhưng hiện giờ bệnh nhân mời ông ta xem lại không phải là Dương Phàm.
Khương đại y sĩ bình thường tới các nhà quyền quý nhiều, gặp các đại nhân vật cũng nhiều, chứ không cẩn thận chặt chẽ giống với các thần y khác, ông ta nhìn, nghe, hỏi A Nô một lần, liền nói với Dương Phàm:
- Tướng quân quá cẩn thận rồi, sức khỏe của tôn phu nhân rất tốt, bào thai trong bụng đập mạnh, cũng rất cường tráng. Hôm nay chỉ là phu nhân cười to, lại sợ bị thương tổn tới thai nhi nên cố ý kìm nén, đến nỗi hơi đau bụng, hiện giờ thì không sao rồi. Nếu tướng quân không yên tâm, có thể để phu nhân yên tĩnh một lát, tu dưỡng, không cần phải thuốc thang gì, cũng không cần dùng tới kim thạch.
May mà lúc này các thần y và danh y đã khám bệnh xong được mời tới khách đường rồi, Tiểu Man đang xem đơn thuốc, gửi lời cảm ơn, nếu không nghe lời này của Khương đại y sĩ, phương thuốc của các danh y liền khó coi rồi.
Khương đại thần y không nhận ra Dương Phàm, Dương Phàm lại nhận ra ông ta, cả đời này Dương Phàm bị đàn ông tụt quần một lần, làm sao không nhớ bộ dạng người này chứ?
Thấy Khương đại y sĩ này nói lời sảng khoái, trí tuệ bình thường, liền có chút thiện cảm với ông ta, nghe lời Khương y sĩ nói ong, Dương Phàm liền cười nói với A Nô:
- Thế nào? Lần này nàng yên tâm rồi chứ, nằm yên tĩnh dưỡng, ta tiễn Khương thần y.
Ngay trước mặt khách, A Nô sẽ không trách móc nói là cả nhà đã quá cẩn thận, chỉ khẽ gật đầu.
Khương Sĩ Thuần để Dương Phàm tiễn ra tới sân, đi lên cầu, cười dài mà nói:
- Còn nhớ mấy tháng trước quý phủ từng sai người tới mời Khương mỗ, lão phu lúc đó đang ở Thành Nam, trị bệnh cho một vị Độc Cô cô nương, sau đó về phủ mới nghe nói, chưa thể kết bạn với tướng quân, thực sự hối tiếc. Không ngờ hôm nay cuối cùng vẫn tới rồi.
Dương Phàm nghe thấy hai chữ Độc Cô, trong lòng liền khẽ động, nói:
- Độc cô? Dương mỗ có một bằng hữu là họ Độc Cô, không biết vị Độc cô cô nương này phương danh là?
Khương Sĩ Thuần trả lời nói:
- Nghe huynh trưởng của cô ta gọi, hẳn là Ninh Kha.
Dương Phàm đang đi liền dừng lại, bóng dáng phản ngược không ngừng lay động trong nước, nhưng hắn ở trên cầu lại bất động, kinh ngạc nói:
- Lão tiên sinh là nói...vị cô nương đó tên là Độc Cô Ninh Kha?
Các y sĩ bị người nhà Dương phủ mời tới, có người đang ở tiệm thuốc, bắt mạch cho bệnh nhân, cũng bị người nhà Dương phủ kéo lên xe.
Dương gia hiện giờ ở Lạc Dương cũng được coi là có danh có tiếng, tài lực không cần nói nhiều, quyền thế cũng là thông thiên, ai dám bất kính?
Có một vị tinh thông kỳ vàng, bị bệnh hoạn thay vì tay nắm hồi sinh, họ Triệu. Tên là Triệu Hồi Sinh; có một vị thần y họ nghiêm chỉ cần ba đầu ngón tay là bắt được mạch, tên là Nghiêm Tam Điểm; còn có một vị thần y trong bóng tối không cần ánh sáng cũng có thể định huyệt tiến châm, họ Hoàng, tên là Hồng Dạ Thần.
Những người khác như là “Bảo anh quốc thủ”, “chu Bán tiên”, “lão thần tiên”, Thần tiên sống”, Thần châm diệp”, “Tam tề lưu”, thấy Dương Phàm đều nhíu mày.
Những người này biết tài thế và quyền thế của Dương gia, không dám khinh mạn, một người từng bắt mạch cho A Nô, rõ ràng không vấn đề gì, nhưng cũng trịnh trọng đưa ra đơn thuốc, may mắn đều là y sĩ nổi danh, không dám đưa ra phương thuốc linh tinh hại người, thuốc đưa ra đều là trung tính và có công dụng giữ thai lợi mẹ, không uống cũng không có trở ngại gì lớn, uống cũng có ích mà vô hại.
Lúc này, Khương Sĩ Thuần mới khoan thai tới muộn. Đại quốc thủ này là nổi danh nhất trong số các danh y này, vừa lúc vị chủ nhân Dương Phàm này đã bị một đống danh y thêm thần y chen chúc bên ngoài phòng rồi, không có việc gì hắn liền tự mình đón tiếp.
Khương đại y sĩ đã không nhận ra Dương Phàm rồi. Hàng ngày ông ta phải gặp bao nhiêu là bệnh nhân, đâu còn nhớ được bộ dạng của Dương Phàm, huống hồ dáng vẻ của Dương Phàm tuy thay đổi không nhiều, nhưng khí chất đó lại khác nhiều so với lúc đầu, Khương đại y sĩ đâu thể liên hệ được giữa một tên tiểu phường đinh lúc đầu với cả một Dương phàm tướng quân hiện nay chứ?
Có lẽ để ông ta lột quần của Dương Phàm ra, nhìn lại vật “Nơi này hình như có gì kỳ lạ, đỏ ửng, đầu to như nấm, cao ngất, nhìn màu sắc này, ẩn như quỷ sấp, đột ngột lại như con ếch nhảy vút lên”, xuất phát từ thói quen nghề nghiệp này may ra ông ta có thể liên tưởng được, nhưng hiện giờ bệnh nhân mời ông ta xem lại không phải là Dương Phàm.
Khương đại y sĩ bình thường tới các nhà quyền quý nhiều, gặp các đại nhân vật cũng nhiều, chứ không cẩn thận chặt chẽ giống với các thần y khác, ông ta nhìn, nghe, hỏi A Nô một lần, liền nói với Dương Phàm:
- Tướng quân quá cẩn thận rồi, sức khỏe của tôn phu nhân rất tốt, bào thai trong bụng đập mạnh, cũng rất cường tráng. Hôm nay chỉ là phu nhân cười to, lại sợ bị thương tổn tới thai nhi nên cố ý kìm nén, đến nỗi hơi đau bụng, hiện giờ thì không sao rồi. Nếu tướng quân không yên tâm, có thể để phu nhân yên tĩnh một lát, tu dưỡng, không cần phải thuốc thang gì, cũng không cần dùng tới kim thạch.
May mà lúc này các thần y và danh y đã khám bệnh xong được mời tới khách đường rồi, Tiểu Man đang xem đơn thuốc, gửi lời cảm ơn, nếu không nghe lời này của Khương đại y sĩ, phương thuốc của các danh y liền khó coi rồi.
Khương đại thần y không nhận ra Dương Phàm, Dương Phàm lại nhận ra ông ta, cả đời này Dương Phàm bị đàn ông tụt quần một lần, làm sao không nhớ bộ dạng người này chứ?
Thấy Khương đại y sĩ này nói lời sảng khoái, trí tuệ bình thường, liền có chút thiện cảm với ông ta, nghe lời Khương y sĩ nói ong, Dương Phàm liền cười nói với A Nô:
- Thế nào? Lần này nàng yên tâm rồi chứ, nằm yên tĩnh dưỡng, ta tiễn Khương thần y.
Ngay trước mặt khách, A Nô sẽ không trách móc nói là cả nhà đã quá cẩn thận, chỉ khẽ gật đầu.
Khương Sĩ Thuần để Dương Phàm tiễn ra tới sân, đi lên cầu, cười dài mà nói:
- Còn nhớ mấy tháng trước quý phủ từng sai người tới mời Khương mỗ, lão phu lúc đó đang ở Thành Nam, trị bệnh cho một vị Độc Cô cô nương, sau đó về phủ mới nghe nói, chưa thể kết bạn với tướng quân, thực sự hối tiếc. Không ngờ hôm nay cuối cùng vẫn tới rồi.
Dương Phàm nghe thấy hai chữ Độc Cô, trong lòng liền khẽ động, nói:
- Độc cô? Dương mỗ có một bằng hữu là họ Độc Cô, không biết vị Độc cô cô nương này phương danh là?
Khương Sĩ Thuần trả lời nói:
- Nghe huynh trưởng của cô ta gọi, hẳn là Ninh Kha.
Dương Phàm đang đi liền dừng lại, bóng dáng phản ngược không ngừng lay động trong nước, nhưng hắn ở trên cầu lại bất động, kinh ngạc nói:
- Lão tiên sinh là nói...vị cô nương đó tên là Độc Cô Ninh Kha?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook