Say Mộng Giang Sơn
-
Chương 977-2: Đêm giết chóc (2)
C
anh tư, hô hấp Dương Phàm nặng nề bỗng nhiên dừng lại một chút, yếu ớt mở ra ánh mắt.
Ba huynh đệ Cổ thị và đám người Nhâm Uy vẫn thủ ở bên cạnh hắn, thủy chung vẫn duy trì hai người tỉnh táo, mọi lúc chú ý động tĩnh của hắn, Dương Phàm vừa tỉnh, Nhâm Uy lập tức mừng rỡ hô nhỏ:
- A Lang tỉnh rồi!
Trong nháy mắt mọi người liền vây đến trước giường, Dương Phàm đôi mắt vô thần nhìn chăm chú bọn họ chốc lát, mới dần dần tỉnh táo lại, trí nhớ của hắn còn giữ lại trong nháy mắt đang bị nỏ quân bắn trúng, con mắt đi lòng vòng, không thấy Cổ Trúc Đình, Dương Phàm hơi có vẻ khẩn trương hỏi:
- Cổ •••••• cô nương đâu?
Cổ Đại vội vàng nói:
- Từ lúc A Lang trúng tiễn tiểu muội vẫn ôm A Lang, chúng ta muốn thay đổi tay nó cũng không chịu, đoạn đường bôn ba, nó cũng thật sự là mệt mỏi, sau khi A Lang băng bó xong, ta bảo nó trở về phòng nghỉ ngơi...
Thần sắc của Dương Phàm vừa mới dịu xuống, Cổ Lão Tam liền tiếp lời nói:
- Nhưng sau đó ta đi xem nó, người đã không thấy.
Cổ Đại hung hăng trừng mắt nhìn lão Tam, chà xát tay, nói với Dương Phàm:
- Ặc •••••• tính tình nó thế nào A Lang cũng biết rồi, A Lang không cần lo lắng, chỉ cần a Lang không việc gì thì tốt rồi.
Dương Phàm nhắm hai mắt lại, bởi vì mất máu quá nhiều, đầu còn có chút choáng váng. Dương Phàm nhắm mắt lại, yếu ớt hỏi:
- Ta ở đâu vậy, hiện tại... tình hình thế nào?
Nhâm Uy vội vàng kể lại từ đầu tới cuối cho Dương Phàm, hắn trầm mặc thật lâu, mọi người vây quanh ở bên giường gần như cho là hắn lại hôn mê rồi, hắn lại lại từ từ mở mắt, thấp giọng nói với Nhâm Uy :
- Đưa lỗ tai lại đây!
Nhâm Uy khẽ nằm sấp bên cạnh Dương Phàm, đem lỗ tai dán vào miệng của hắn, Dương Phàm tiếng nói hơi lớn đã chấn động miệng vết thương, bởi vậy âm lượng nhẹ vô cùng, hắn nói với Nhâm Uy một hồi, Nhâm Uy trên mặt khi thì kinh ngạc, khi thì cảm phục, cũng không biết Dương Phàm đến tột cùng nói với y cái gì, chỉ thấy y liên tục gật đầu.
Dương Phàm đứt quãng nói xong, lại thấp giọng hỏi:
- Bây giờ là giờ nào?
Nhâm Uy nói:
- Vừa qua canh tư.
Dương Phàm nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, nói:
- Sau khi hừng đông, ngươi liền •••••• bắt tay vào sắp xếp đi
- Vâng!
Dương Phàm lại đưa mắt nhìn sang Cổ Đại, nói:
- Ta khát nước, lấy một ít nước đến.
- Ồ!
Cổ Đại cương quay người đi, lại vội quay lại, vội vàng nói:
- Không được không được, y sĩ nghiêm dặn bảo, đồ mặn chua, cháo loãng thủy sản A Lang cũng không thể dùng.
Dương Phàm bất đắc dĩ nói:
- Vậy ngươi ... hỏi y sĩ, ta có thể ăn cái gì, uống gì.
- Ồ!
Cổ Đại cũng không quản bây giờ là thời gian gì, nghe xong Dương Phàm chỉ bảo, nôn nôn nóng nóng chạy ra ngoài .
Dương Phàm sinh lực không khá gì hơn, mí mắt lại bắt đầu đánh nhau, hắn chống chịu mạnh mẽ tinh thần, nói với Cổ Nhị:
- Ta... liều mạng... cứu nàng, không phải là vì... làm cho nàng lại từ bỏ mệnh mình! Tìm nàng. . . trở về...
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook