Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

****

Trường học Đại Uy tổ chức lễ tốt nghiệp cho học sinh cuối cấp và như vậy Bích Trân chuẩn bị lên lớp 12. Tuy nhiên nhìn nữ sinh này thật giống hệt như một cô bé tiểu học, ai nhìn vào cũng chỉ buồn cười.

Uy Vũ được xứng tên với vinh danh là người tốt nghiệp loại xuất sắc nhất trường. Bích Trân nhìn anh bước lên nhận khen thưởng lền trè môi mà nói: “ Cái gì, anh ta là chuyên gì cúp học mà được loại xuất sắc ư… thật không biết xấu hổ.”

Mọi ánh mắt khó chịu nhìn về cô, khi chê bai thần tượng của trường.

- Nghe nói học xong cấp 3 cậu sẽ kết hôn phải không? - Cẩm Nhung cố tình nói lớn.

Mọi người lại bắt đầu nhìn chằm chằm Bích Trân, tự hỏi ai lại lấy đứa trẻ đó về nuôi.

- Chuyện của tôi, cậu quản làm gì. - Bích Trân đáp, vẫn còn cay cú chuyện cô ta mang mình ra làm trò cười cho thiên hạ.

- Chỉ là lần đó đi ăn trưa cùng Uy Vũ… nhìn thấy chồng sắp cưới của cậu, phải nói chính là rất xứng đôi nha. Mắt kính của anh ta có lẽ mang ra đập đá uống nước. - Cẩm Nhung cười lớn.

Bích Trân xấu hổ đến mức chui xuống đất, rõ ràng là tên bác sĩ đó xấu đến quá mức giới hạn…

Tiếng hát của Uy Vũ khiến mọi người không còn để mắt đến cô nữa, họ chăm chú lắng nghe tiếng hát du dương cùng vẻ đẹp thuần túy không một chút điểm yếu.

- Không ngờ anh ta hát hay như vậy. - Bích Trân thầm ngưỡng mộ.

- Ngày trước ở Mỹ, tôi đã từng nghe anh ấy hát rất nhiều, cũng không có gì đáng kinh ngạc. - Cẩm Nhung nói.

- Cô và anh ấy quen nhau ở Mỹ ư? - Bích Trân hỏi.

- Tình cảm chúng tôi rất khắng khít, cô đừng nghĩ có thể xen vào.

Bích Trân bĩu môi nói: “ Nếu thật sự khắng khít như cô nói, thì cô cần gì phải lo lắng mà nói với tôi.”

Nói rồi Bích Trân rời vị trí ngồi mà bỏ đi, mái tóc được cột đuôi gà lủng lẳng phía sau theo nhịp bước chân của cô quay về phía lớp học. Phía sau mọi người vẫn lắng nghe giọng hát của Uy Vũ… chỉ một mình cô quay mặt mà đi.

Khi Uy Vũ vừa hát xong, một cô gái xinh đẹp mặc thường phục từ bên dưới mang một bó hoa tiến về sân khấu cười ngọt ngào đi tới phía Uy Vũ mà nói: “ Chúc mừng cậu, đã tốt nghiệp rồi.”

- Minh Minh, cảm ơn cậu. - Uy Vũ mỉm cười, nụ cười hiếm thấy từ trước đến nay lại dành cho cô gái xa lạ kia.

Bên dưới rộn ràng bàn tán, có một vài người khối 12 nhận ra Minh Minh nhưng vẫn không chắc nên im lặng… Toàn trường thắc mắc cô gái kia là ai lại khiến Uy Vũ cười ngọt ngào như vậy.

Buổi tổng kết kết thúc, Bích Trân một mình đeo chiếc balo mèo kitty bước ra khỏi cổng liền nhìn thấy Minh Minh đang khoát lên tay Uy Vũ vừa cười vừa nói. Cô chợt cảm thấy không vui, trước nay đều nhìn Cẩm Nhung đi chung thân mật cùng Uy Vũ trong lòng không suy nghĩ gì, nay lại thấy Uy Vũ cùng Minh Minh, lại là một cảm giác khác.

Cô đi về phía trước một nước, ánh mắt lướt nhìn qua hai con người đang thân mật. Tự mình tức giận bản thân vì sao tự tạo ra cảm giác bức bối trong lòng như vậy, chưa bao giờ nhìn thấy nét mặt anh ta thoải mái như vậy. Trước khi lên xe cô vẫn đưa mắt nhìn về phía Uy Vũ, tất nhiên ánh mắt anh ta chỉ hướng mắt vào cô gái kia, không hề nhìn thấy cô trong mắt anh ta.

Về tới nhà, Bích Trân nằm trong phòng… hết chơi game thì đọc truyện tranh. Tiếng chuông tin nhắn tít tít trên giường, Bích Trân lại nói nhàm chán: “ Tổng đài lại nhắn tin nữa rồi, đúng là chỉ có tổng đại nhớ đến sự tồn tại của mình.”

Bích Trân nhàm chán lôi chiếc điện thoại lại gần phía mình, sau đó nhảy dựng đứng lên khỏi chiếc nệm êm ấm với dòng tin nhắn bên trong: “ Cột đuôi gà rất hợp.”

- Anh ta… có nhìn về phía mình ư? - Bích Trân hét lên trong căn phòng màu hồng của mình.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương