Soán Đường
Quyển 6 - Chương 90: Ngu Nhu ra tay

Sẵn sàng


Một đêm vô sự, song phương đều không có xung đột.

Dương Tích Thiện hôm nay xây dựng cơ sở đồng thời đối với việc phòng giữ cũng không hề buông lỏng, hắn cũng biết Lý Ngôn Khánh giỏi dùng kỳ binh nên cũng phải lưu ý.

Mà Tô Liệt sau khi rời khỏi Củng huyện không có chút tin tức.

Trong lòng Lý Ngôn Khánh tin tưởng Tô Liệt nhất định không đào tẩu, giờ khắc này hắn nhất định trốn trong chỗ tối nào đó mà kiên nhẫn chờ đợi để Dương Tích Thiện lộ ra sơ hở. Hắn đối với Tô Liệt rất có lòng tin, như với Từ Thế Tích vậy, hiện tại hắn đang tính làm sao để ngày mai ứng đối.

Lúc này mọi người ở Củng huyện sĩ khĩ đã rất cao, phản quân tuy nhân số nhiều nhưng không có được sĩ khí như vậy.

Hừng đông về sau, Lý Ngôn Khánh một lần nữa leo lên trên thành sai Hùng Khoát Hải và Hám Lăng xuống dò xét.

Đang lúc bọn họ dò xét thì nghe thấy ở trong doanh trại đối diện của phản quân truyền tới từng tiếng kèn, một lộ binh mã xuất độ, từng đội từng đội bày ra trận thế. Từng tòa vọng lâu xuất hiện, ngăn cản mũi tên, máy ném đá công kềnh cũng xuất hiện... thế trận này khai mở bộc lộ ra một sĩ khí vô cùng hùng tráng.

Đám quân quây thành một trận thế vòng tròn, một đại kỳ cắm xuống, mơ hồ có thể nhìn thấy một viên đại tướng cùng vô số chiến tướng tụm lại nhìn về phía xa xa.

Dương Tích Thiện tự mình tọa trấn quân.

Đám hương dũng ở trên đầu thành nhìn mảng đông nghịt phía trước nhịn không được thầm giật mình

- Dương Tích Thiện muốn làm gì vậy?

Ngôn Khánh kinh ngạc hỏi:

- Hắn công không ra công thủ không ra thủ, hắn muốn hướng về phí ta biểu hiện, người của hắn nhiều hơn ta sao?

- Công tử người của bọn chúng đúng là nhiều hơn chúng ta.

Thẩm Quang cười ha hả trả lời.

Ngôn Khánh nhịn không được mà cười lên:

- Nói nhảm nhiều hơn thật sao người Củng huyện ta đứng ở đầu tường đi tiểu cũng có thể khiến bọn chúng toàn bộ chết đuối.

Loại ngôn ngữ thô bỉ này nói ra từ miệng của Lý Ngôn Khánh có phần bất nhã.

Thế nhưng mà những quân tốt kia nghe được vô cùng lọt tai, mọi người liền cười to, hào khí lo lắng lúc này hoàn toàn không còn.

Đúng lúc này, trong đám quân chạy ra một đội nhân mã.

Ngu Nhu ở trong đám thân binh hộ vệ đi ra, tới bên ngoài Củng huyện, tuy nhiên hắn cũng nghe nói Lý Ngôn Khánh được truyền thừa của Trưởng Tôn Thịnh, luyện được một thân tiễn thuật xuất thần nhập hóa, ngày hôm qua hắn bắn chết một người, lá gan của Ngu Nhu cho dù lớn cũng không dám tiếp cận Củng huyện quá gần.

Nhưng mà khoảng cách xa quá thì hắn phải hô lớn, bất lợi cho sự nho nhã của mình.

Cho nên Ngu Nhu mệnh cho thân binh tiến lên trước, tuy vẫn ở trong tầm bắn của Lý Ngôn Khánh nhưng đủ để hắn có phản ứng. Phía trước có khiên thịt ngăn cản, Lý Ngôn Khánh muốn bắn chết hắn cũng không phải là chuyện dễ dàng.

- Tại hạ là Ngu Nhu, mong Bán Duyến Quân, Lý công tử ra nói chuyện.

Ngu Nhu? Ngư Nhục(thịt cá)?

Ngôn Khánh nghe được thì nhịn không được mà cười ầm lên.

- Ngu Nhu là người nào?

Hàn Trọng tiến lên một bước khẽ nói:

- Đây là thứ tử của Ngu Thế Cơ, Bái Tuyên Nghĩa Lang.

Ngu Thế Cơ? ca ca của Ngu Thế Nam? Tên đại gian thần kia sao?

Ngôn Khánh đã nghe qua danh tự của Ngu Thế Cơ tuy nhiên hắn đối với Ngu Thế Nam, em của hắn thì quen thuộc hơn một chút, Ngu Nhu hiện tại xuất hiện là có ý gì?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...