Sự Trở Lại Của Frozen Player
Chapter 129 Tới cuộc gặp gỡ (4)

Sẵn sàng

Chương 129: Tới cuộc gặp gỡ (4)


 

Ngay sau khi Shim Deok-Gu nhận được tin nhắn, anh ta vội vã chạy đến văn phòng của mình từ phòng họp. Anh đẩy cửa ra.

 

Sập!

 

“Anh, anh…” Anh ta lắp bắp khi nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa.

 

"Yo, khoẻ không anh bạn?" Seo Jun-Ho đang ăn dở món mì tương đen. Anh nhìn lên và huơ huơ đôi đũa.

 

"Chuyện gì đã xảy ra thế? Anh thậm chí còn chẳng thèm liên lạc trước với tôi.” Shim Deok-Gu nói, từ từ tiến đến gần anh ta.

 

"Có chuyện khẩn cấp xảy ra. Tôi phải xuống để gặp một người bạn."

 

"... Đồ tồi." Shim Deok-Gu xoa mũi sụt sịt và ngồi xuống phía đối diện của chiếc ghế sofa. Anh với lấy món tangsooyook phủ nước sốt. "Anh nhớ tôi, phải không?"

 

"Huh? Tôi đâu có nói đó là anh. "

 

"...Hả? Nhưng anh làm gì có bất kỳ người bạn nào khác ngoài tôi, đúng chứ?"

 

Sụp.

 

Miệng Seo Jun-Ho đầy mì. Anh ấy nhai và nuốt trước khi nói, “Có chứ sao không. Tôi xuống đây để hun chảy mấy que kem đó."

 

"...!"

 

Shim Deok-Gu mở tròn mắt khi Jun-Ho đề cập đến những tảng băng. Anh ta kiểm tra kỹ xem cửa đã đóng chưa

 

“Anh đang nói về các Anh hùng khác sao? Cuối cùng thì anh đã sẵn sàng rồi phải không?” anh ta dè chừng hỏi.

 

"Phải. Tôi có cảm giác rằng tôi sẽ thành công.”

 

“Vậy thì hẳn là sẽ...” Hai tay Shim Deok-Gu nắm lại thành nắm đấm. Bất cứ khi nào Seo Jun-Ho có "cảm giác" về điều gì đó, anh ta sẽ luôn đúng. Shim Deok-Gu nhìn lên trần nhà, vẻ mặt đầy xúc động. “Cuối cùng thì… Thời đại Anh hùng đã qua, nhưng mọi người sẽ lại đoàn tụ.” anh ta thì thầm.

 

“Chà, để xem nào...” Seo Jun-Ho cười toe toét và vỗ bụng. “Tôi no rồi. Ngoài ra, tôi cần nói với anh vài thứ khác. "

 

"Hmmm?"

 

“Tôi đã thu thập được một số thông tin mà tôi tin là hữu ích trong cuộc sống ở Biên giới.” Anh ta nói với Shim Deok-Gu về Quỷ Châu, về những con quái vật đã bị buộc phải hấp thụ nó, và sau đó là về con trai của Nam tước Vashti.

 

Lông mày của Shim Deok-Gu nhíu lại khi Seo Jun-Ho vừa dứt lời. “Quỷ Châu sao… Mấy sinh vật quái ác ấy chắc hẳn lại đang lên kế hoạch gì đó.”

 

“Nó đang được tiến hành. Tôi đã có thể ngăn chặn chúng vài lần, nhưng nếu được thực hiện ở quy mô lớn hơn... ”

 

“Vậy tức là, anh đang nói rằng chúng ta không được phép để chúng tiếp tục tạo ra những con quái vật mạnh mẽ hơn…” Shim Deok-Gu kết luận.

 

“Đó là lý do tại sao anh phải tiết lộ một số thông tin trong đó cho các Bang hội. Dù sao thì tôi cũng sẽ không thể ngăn chặn lũ Quỷ đó một mình và tôi muốn biết liệu các Bang hội đã biết chuyện gì đang xảy ra hay chưa.” Seo Jun-Ho giải thích.

 

"Tôi hiểu rồi. Nhưng nếu con trai của Lãnh chúa Thành phố Gilleon bị dính dáng vào nó…Tức nghĩa là Quỷ Châu có thể được hấp thụ bởi cả những con người bình thường ở Biên giới sao?” Shim Deok-Gu hỏi.

 

"Tôi chưa biết." Seo Jun-Ho lắc đầu. “Không có dấu hiệu nào cho thấy một viên Quỷ Châu đã bị đẩy vào ngực của Simus. Cậu ta không có vẻ gì là đã trở thành một con quái vật. Vì vậy… tôi nghĩ cậu ta đã lỡ hấp thụ phải một phiên bản nhỏ hơn của Quỷ Châu hoặc thứ gì đó giống như một mảnh vỡ.”

 

“Một mảnh Quỷ Châu hả… Đầu tôi đau quá. Nếu điều gì đó tương tự xảy ra với các Quý tộc hoặc Hoàng gia của Đế chế Ruben… ”

 

“Đó sẽ là một thảm họa. Một thảm họa toàn diện." Seo Jun-Ho kết thúc. Trong trường hợp xấu nhất, Hiệp hội Quỷ dữ có thể thống trị cả vùng Biên giới.

 

Mặt Shim Deok-Gu tái mét lại. Anh ta gật đầu. “Tôi sẽ trình bày điều này tại Hội nghị Toàn cầu sắp tới.”

 

"Tôi tin tưởng vào anh."

 

“Phù, tôi thực sự ước chúng ta có thể sống trong một thế giới không có Quỷ và quái vật…”

 

“Tôi sẽ biến ước mơ của anh thành hiện thực. Một ngày nào đó không xa."

 

Shim Deok-Gu nheo mắt trước những lời lẽ nghiêm trọng đó. "Ý anh là sao?"

 

“Nếu những người đó thực sự được đánh thức thành công, tôi dự định sẽ thông báo rằng Bóng Ma sẽ lên Tầng 2.”

 

"Còn những Anh hùng khác thì sao?" Shim Deok-Gu hỏi.

 

“Tôi không dám chắc liệu những người khác có chọn ở lại làm Người chơi hay không. Nhưng dù sao thì, tôi sẽ là người đầu tiên đi."

 

"...Tôi hiểu rồi."

 

Chỉ nghĩ đến việc 5 Anh hùng cùng nhau lên Tầng 2 đã khiến tim Shim Deok-Gu loạn nhịp. Nhưng không ai trong số họ biết bản thân các Anh hùng sẽ muốn gì. Một số người trong số họ có thể muốn nghỉ hưu.

 

“Nhân tiện, không phải Nữ hoàng băng… Ý tôi là, không phải Người xuống với anh sao?”

 

"Tôi đã xuống rồi mà." Một bàn tay nhỏ nhắn thò ra từ sau ghế sô pha và vẫy vẫy.

 

Shim Deok-Gu hạ giọng khi hỏi "...Cô ấy đang làm gì ở đó vậy?"

 

“Cô ấy đang xem những bộ phim truyền hình và điện ảnh mà cô ấy đã bỏ lỡ bằng tai nghe.” Seo Jun-Ho trả lời.

 

"..."

 

“Đừng nhìn tôi như vậy. Cô ấy đang làm tất cả những điều đó cho tôi. "

 

"Cho anh á? Ý anh là gì?"

 

Seo Jun-Ho đã dành 15 giây để giải thích tiềm năng to lớn của cô ấy với tư cách là một đạo diễn.

 

"Trời đất, cô ấy còn có loại tài năng như vậy sao?" Shim Deok-Gu hỏi.

 

“Nghe tuyệt lắm phải không? Trên thực tế, cô ấy thậm chí còn vừa Tiến hóa vào ngày hôm qua… ”

 

Đã lâu rồi hai người bạn không gặp nhau, họ nói chuyện liên miên suốt ba tiếng đồng hồ. Sau một lúc, Shim Deok-Gu bắt đầu kéo cà vạt của anh ấy như thể anh ấy đang nóng lên.

 

“Tôi có lẽ không nên hỏi điều này bây giờ, nhưng anh có nên lãng phí thời gian của mình không? Còn Simus thì sao? ”

 

"Tạm ổn rồi. Tôi đã hấp thụ tất cả Quỷ Lực trong cơ thể cậu bé. Vấn đề là những mạng lưới ma thuật đang bị nghẽn trong cơ thể cậu ta, nhưng nó sẽ không ảnh hưởng nhiều đến mạng sống của cậu ấy. Trong khoảng một tháng, tối thiểu là vậy…” Seo Jun-Ho giải thích.

 

"Tôi hiểu rồi..."

 

Seo Jun-Ho bắt đầu chuẩn bị rời đi. "Tôi phải đi đây."

 

“Anh có định quay lại đây không? Hoặc…"

 

"Ừ. Tôi không thể đưa họ đến một khách sạn hay gì đó được. Nhà của tôi vẫn còn bỏ trống, phải không? ”

 

"Tất nhiên…"

 

"Tôi có thể để họ ở đó một lúc."

 

Nữ hoàng băng đứng dậy và rút tai nghe ra. "Chúng ta đi bây giờ hả?"

 

"Ừ. Ồ đúng rồi, Deok-Gu. ” Seo Jun-Ho huơ huơ chiếc máy tính bảng. “Anh có thể tải xuống một vài bộ phim truyền hình và phim điện ảnh trên máy tính bảng như thế này không? Để tôi có thể mang nó theo khi đi lên lại."

 

“Việc đó chẳng có gì khó khăn cả. Mấy tác phẩm cổ điển có được không? ”

 

“Được chứ…” Seo Jun-Ho quay sang nhìn Nữ hoàng băng, và cô ấy gật đầu.

 

“Cổ điển là vĩnh cửu. Ghi nhớ điều đó vào đầu anh đi."

 

"Ồ ... Vâng, tôi sẽ chuẩn bị chúng cho Người ngay."

 

Shim Deok-Gu vẫy tay chào tạm biệt, và Seo Jun-Ho lặng lẽ rời khỏi Hiệp hội Người chơi, tránh ánh mắt của những người khác.

 

***

 

Seo Jun-Ho đã trở lại Bảo tàng Lịch sử Seoul lần thứ ba. Anh ta khéo léo tìm đường đến "phòng tài liệu" trước đây.

 

"..."

 

Anh lặng lẽ nhìn bốn người bạn đang đông cứng trước khi đến gần họ.

 

Tâm trí anh đang chạy đua với những suy nghĩ khác nhau. Khi lồng ngực căng lên vì cảm xúc, cơn bão trong mắt anh vẫn chưa nguôi ngoai cho đến khi mười phút trôi qua.

 

"Ký chủ…"

 

"...Ừ."

 

Nữ hoàng băng do dự trước khi cô ấy đẩy chân anh về phía trước. Cô ấy đang cố gắng nói với anh rằng đã đến lúc để đánh thức bạn của anh.

 

Seo Jun-Ho nuốt nước bọt. Anh không biết tại sao mình lại lo lắng như vậy. Chân anh run lên khi anh tiến lên một, hai bước.

 

“... Chắc chắn phải mất một thời gian dài đây.” anh thì thầm.

 

Đã 9 tháng kể từ khi anh mở mắt trong viện bảo tàng này. Tùy thuộc vào góc nhìn, những người khác có thể coi đó chỉ là một khoảng thời gian ngắn, nhưng với Seo Jun-Ho, nó dường như dài vô tận.

 

Anh ta đã giết vô số quái vật và dọn dẹp rất nhiều Cánh cổng. Anh đã chứng kiến ​​cuộc sống thành phố yên bình mà anh hằng mơ ước, trải nghiệm những điều mới mẻ và gặp gỡ những con người mới.

 

"Tôi xin lỗi vì tôi đã làm tất cả những điều đó một mình. Điều đó thật không công bằng với các bạn."

 

Đó là lý do tại sao anh ấy muốn cho họ thấy những điều tương tự như anh ta đã thấy. Anh muốn họ được trải nghiệm cùng cảm giác với anh — bất kể giá nào.

 

'Đó là lý do tại sao tôi đã làm việc chăm chỉ trong suốt thời gian qua…'

 

Bàn tay run rẩy của Seo Jun-Ho đưa ra trước mặt anh. Khi anh chạm vào Rahmadat, một số thông điệp Hệ thống hiện ra trước mặt anh.


 

[Hiệu ứng của Kỹ năng 'Băng hà (EX)’ đã được kiểm tra.]

 

[Băng Phong (EX) có thể được gỡ bỏ.]

 

[Chỉ số ma thuật cơ bản của bạn đủ cao để loại bỏ Băng Phong.]

 

[Tuy nhiên, sự hiểu biết của bạn về kỹ năng Băng hà là rất thấp, vì vậy sẽ có một hình phạt.]

 

[Sau khi loại bỏ một phong ấn, 70 chỉ số phép thuật sẽ bị tiêu hao vĩnh viễn.]

 

[Sau khi loại bỏ, bạn sẽ phải chịu ảnh hưởng của Lời nguyền Băng hoại trong vòng một tháng và tất cả các chỉ số sẽ giảm 50%.]

 

[Sau khi giải thoát một người, bạn sẽ không được phép gỡ bỏ một Băng Phong khác trong vòng 90 ngày nữa.]

 

[Bạn có chắc chắn muốn phá bỏ Băng Phong không?]


 

"Khỉ thật..."

 

Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi mọi thứ diễn ra quá tốt gần đây. Seo Jun-Ho thở dài bực bội và quay sang hỏi Nữ hoàng băng. “Tại sao lại có nhiều hình phạt như vậy? Lời nguyền Băng hoại là cái gì thế? "

 

“... Lời nguyền Băng hoại hả? Hmmm, anh có thể phải nhận hình phạt đó vì sự hiểu biết của anh về Kỹ năng Băng hà thấp hơn sự hiểu biết của chính tôi khi chúng ta chiến đấu. ”

 

Seo Jun-Ho ngồi thụp xuống, anh cảm thấy một cảm giác sợ hãi đang đè nặng lên vai mình. Lời nguyền của Nữ hoàng băng vẫn không thể bị hủy bỏ, ngay cả khi 26 năm trời đã trôi qua.

 

'...Mình cảm thấy như một thằng ngốc vậy. Chẳng biết đó là do cô ấy đã quá mạnh mẽ hay hiện tại mình quá yếu.'

 

Anh thở dài một tiếng rồi nhẹ nhàng bỏ tay ra khỏi bức tượng băng.

 

Ngay cả khi có các hình phạt kèm theo, anh ta vẫn buộc phải phá Băng Phong. Anh ta thậm chí sẵn sàng từ bỏ tất cả các chỉ số của mình nếu điều đó giúp anh ta có thể giải phóng bạn bè của mình.

 

'Mình sẽ mất 70 phép thuật và tất cả các chỉ số của mình sẽ giảm 50% trong vòng một tháng…'

 

Nhưng hình phạt không ngờ tới nhất cũng là nặng nhất. Anh ta sẽ phải lựa chọn cẩn thận khi gỡ bỏ một Băng Phong.

 

'Mình cũng phải xem xét sự phát triển của bản thân nữa.'

 

Anh ta có thể loại bỏ một Băng Phong khi chỉ số ma thuật của anh ta đạt đến 200, nhưng lý do có những hình phạt nặng nề như vậy là vì sự hiểu biết của anh ta về Kỹ năng Băng hà lại quá thấp.

 

'Mình nghĩ rằng các hình phạt sẽ giảm bớt nếu mình cải thiện khả năng của bản thân..."

 

Nhưng anh ta nên đánh thức ai trước?

 

Seo Jun-Ho gãi đầu với vẻ mặt bực bội. Anh ta ngồi trên mặt đất.

 

"Thật là khó chịu."

 

Thành thật mà nói, bất cứ ai trong số bốn người mà anh ta chọn đều cũng sẽ trở thành một lợi thế lớn trong trận chiến. Tất nhiên, họ sẽ phải bắt đầu lại từ cấp độ 1, nhưng khả năng cũ của họ vẫn sẽ hiện hữu, mặc dù chúng bị ẩn đi.

 

"Nhưng như Deok-Gu đã nói, có thể có một số người sẽ muốn nghỉ hưu."

 

Anh nhanh chóng thực hiện vài toan tính trong đầu.

 

‘Gilberto… Nếu anh ấy biết rằng Arthur đang ở trong một vùng nguy hiểm, anh ấy sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để lên cấp và lên đến Tầng 2. Về phần Mio, nếu suy nghĩ của cô ấy vẫn vậy, trước hết cô ấy sẽ ưu tiên tuân theo mệnh lệnh của gia đình giàu có của cô ấy. Rahmadat, mình thậm chí không cần phải nghĩ về điều đó. Nếu anh ta nghe nói rằng có những con quái vật và Quỷ mạnh hơn ngoài kia, anh ta thậm chí sẽ chẳng thèm nghe lời mình và chạy lung tung khắp nơi để lên cấp. Skaya? Nếu con người đam mê phép thuật đó nghe thấy rằng có một thế giới như chỉ tồn tại trong tưởng tượng… Ugh, nhưng mình không nghĩ rằng mình sẽ có thể kiểm soát được cô ấy.'

 

Việc Seo Jun-Ho phải đánh giá bạn bè của mình như thế này thật khó chịu, nhưng không thể tránh được. Kế hoạch ban đầu của anh ta đã bị ném xuống bùn. Người thức tỉnh trước càng hữu ích thì anh ta sẽ càng có thể đánh thức các Anh hùng khác nhanh hơn, ma thuật thật đáng nguyền rủa.

 

"Được rồi!"

 

Sau khi cân nhắc trong một thời gian dài, Seo Jun-Ho cuối cùng đã đưa ra quyết định của mình. Anh đứng dậy và lau nước đá trên quần mình.

 

"... Ký chủ, anh đã quyết định chưa?" Nữ hoàng băng hỏi.

 

"Rồi." Anh đã nghĩ đi nghĩ lại nhiều lần, nhưng rốt cục cũng chỉ có một câu trả lời. “Tôi cảm thấy hơi có lỗi cho những người khác, nhưng…”

 

Anh ta nhìn vào từng người một trước khi mắt anh ta dừng lại trên một người. "Sự hữu ích của cô ấy nằm ngoài khả năng của những người khác."

 

Skaya Killiland. Cô ấy là một Anh hùng sinh ra ở Anh. Thiên tài ma thuật ghê gớm nhất, người mà cả Chúa trời cũng phải khiếp sợ.

 

"Tôi không nghĩ có ai khác ngoài Skaya hoặc Rahmadat có thể chữa khỏi cho Simus." Nhưng nghĩ về chặng đường phía trước, hỏa lực không thể tuyệt vời hơn của cô sẽ giúp ích rất nhiều.

 

'Và hơn cả…'

 

Cô ấy thật tiện lợi khi có mặt xung quanh. Cô ấy có thể làm những việc như dịch chuyển tức thời, dịch chuyển tức thời và dịch chuyển tức thời…

 

"Bất cứ khi nào tôi cần nước nóng hoặc đá, hoặc khi thời tiết quá nóng hoặc lạnh..."

 

Chỉ cần anh nhờ Skaya giúp đỡ thì mọi chuyện sẽ được giải quyết. Như thể cô ấy là Doraemon vậy…

 

"Tôi chọn cô." Seo Jun-Ho quyết định. Tay anh ta vươn ra.

 

[Hiệu ứng của Kỹ năng 'Băng hà (EX)’ đã được kiểm tra.]

 

[Băng Phong (EX) có thể được gỡ bỏ.]

 

 

[Sau khi gỡ bỏ, bạn sẽ không thể gỡ bỏ Băng Phong khác trong vòng 90 ngày nữa.]

 

[Bạn có chắc chắn muốn gỡ bỏ Băng Phong không?]

 

Anh ta run hết cả người. Tim anh đập thình thịch như sắp nổ tung. Seo Jun-Ho cố gắng kìm nén sự phấn khích của mình.

 

"Trả bạn ta lại đây, đồ khốn." Anh ta cất giọng nói.

 

[Băng Phong đã được gỡ bỏ.]

 

[70 chỉ số phép thuật đã bị tiêu hao vĩnh viễn.]

 

[Bạn đã bị ảnh hưởng bởi Lời nguyền Băng hoại (30 ngày).]


 

"Ugh." Anh cảm thấy dường như tất cả năng lượng đã rời khỏi cơ thể mình.

 

Rắc.

 

Nhà tù băng giá của Skaya tan vỡ, và những mảnh băng bắn ra. Seo Jun-Ho đỡ lấy cơ thể cô và nhẹ nhàng đặt cô xuống đất.

 

Sau đó, vị Đại Thuật sư đã mở mắt lần đầu tiên sau 26 năm.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...