Sự Trở Lại Của Frozen Player
-
Chapter 133 Một đêm ở Seoul (1)
Chap 133: Một đêm ở Seoul (1)
Cuộc họp báo của Bóng ma được tổ chức vào lúc 7 giờ tối theo giờ Hàn Quốc. Và 10 giờ tối là lúc mà cả thế giới được nghe và được tận hưởng cảm giác hào hứng về câu chuyện liên quan đến Bóng ma và Đại thuật sư. Từ sáng sớm đã có mười Người chơi trong Hiệp hội được sắp xếp đứng xung quanh Bảo tàng Lịch sử Seoul. Nhiệm vụ của họ chính là bảo vệ cho Bảo tàng này.
“Tự dưng chiều nay được thông báo là phải ra đây bảo vệ cho bảo tàng làm tôi tưởng đâu mình bị giáng chức không đó... Nhưng hóa ra chuyện này là vì những Anh hùng khác còn ở trong đó, có phải không?”
“Hay là còn lý do nào khác nữa không nhỉ? Nhưng dù sao thì cũng khá là vinh dự cho tụi mình.”
“Phải rồi. Tụi mình đang bảo vệ cho những Anh hùng để sau này họ sẽ tỉnh giấc cơ mà, như Đại thuật sư vậy đó.”
“Phải phải, tụi mình đem chuyện này ra kể trên bàn nhậu cho đến hết cuộc đời luôn cũng được.”
Mười Người chơi chia thành từng cặp đi tuần tra xung quanh khu vực bảo tàng rộng lớn.
“Sau này khi ba vị Anh hùng thức giấc, tôi sẽ tự hào kể cho họ nghe là tôi đã bảo vệ họ ra sao cho mà coi”
“Mắc cười ghê... Bảo vệ cái gì chứ, canh gác một ca trong bảy tiếng đồng hồ thôi mà...”
Sột soạt.
Đúng lúc đó, họ nghe thấy tiếng sột soạt bên trong khu vườn bao quanh bảo tàng. Không khí đùa giỡn giữa hai người họ bỗng chốc thay đổi, rồi một người thì chiếu đèn vào trong bụi rậm còn người kia thì đặt Vita vào trong miệng mình. Ngay giây tiếp theo, mắt cả hai người trợn tròn lên và họ nhanh chóng ngất xỉu. Không gian xung quanh như dao động, và hai người đàn ông kia... bị kéo vào trong bụi cây.
“Phù, phiền phức quá đi. Nếu ta đang ở Biên giới thì chỉ việc giết chúng là xong rồi.”
“Bình tĩnh đi. Một khi có Người chơi nào của các Hội hay Hiệp hội bị giết hoặc bị lấy mất Vita thì thông tin sẽ được gửi đi ngay lập tức đó.”
Tất nhiên là chức năng đó sẽ không thể hoạt động được ở Biên giới. Tuy nhiên, ở giữa lòng thành phố Seoul thì lại là chuyện khác. Ngay khi thông tin có hai Người chơi đã chết được truyền ra, những Người chơi khác xung quanh họ sẽ tập họp hết lại đây để xem tình hình như thế nào. Hơn nữa, nếu không may để họ gọi thêm quân tiếp viện nữa thì rắc rối lắm.
“Cứ lo truy xuất thông tin đi...”
“Vâng.”
Tên quỷ trẻ tuổi hơn đặt bàn tay lên trên trán của hai Người chơi.
Bốp, bốp.
Mạch máu trên trán hai Người chơi nổi lên. Tên quỷ trẻ đó lấy một cây kim châm vào mạch máu và đưa cây kim dính máu lên trên lưỡi mình.
“Thật là may quá. Chỉ có tám Người chơi của Hiệp hội đang ở xung quanh đây thôi và cấp độ của chúng cũng thấp lắm.”
“Còn thông tin nào khác nữa không?”
“Cũng không có gì nhiều hết. Hai tên này được yêu cầu đứng canh gác từ hồi chiều hôm nay... Và rõ ràng là mấy bức tượng băng của các Anh hùng vẫn còn ở trong đó.”
“Còn vị trí của Bóng ma và Đại thuật sư thì sao?”
“Tôi thấy hình như họ cũng không biết nhiều thông tin đến như vậy đâu, với lại có cần thiết phải biết chuyện đó không? Chỉ cần chúng ta đột nhập vào bên trong nhà xác, rồi hoàn thành xong nhiệm vụ trong 30 giây, sau đó chạy trốn đi là được.”
“... Nếu đối thủ của chúng ta là Bóng ma và Đại thuật sư thì cẩn trọng cũng không thừa đâu. Ngươi có cách nào để đột nhập vào bên trong bảo tàng không?”
“Mấy cái tên tép riu này. Giờ làm sao đây. Có cần dùng vũ lực với chúng không nhỉ.”
“Chậc, vứt chúng qua một bên đi.”
Tên quỷ trẻ hài lòng trả lời tên quỷ già một câu “Vâng.”, rồi sau đó thô bạo ném hai Người chơi vào trong bụi cây.
Sssss (1)
Ngay khi vừa giải quyết xong hai Người chơi, cơ thể của hai tên quỷ kia bỗng trở nên trong suốt. Đó chính là nhờ kỹ năng Trường Che Đậy (B) của tên quỷ trẻ.
“Dù tôi đã nói với ông rất nhiều lần rồi nhưng mà vẫn phải nhắc lại lần nữa là nếu ông không đứng bên cạnh tôi thì...”, tên quỷ trẻ nói.
“Ngươi nói lần này nữa là 12 lần rồi đó, nếu ngươi còn nói một lần nữa thì... Liệu hồn mà câm mồm lại trước khi ta rạch cái miệng của ngươi ra đó.”, tên quỷ già cắt ngang lời tên kia đang nói.
“Vâng.”
Không cứng cáp như tên quỷ trẻ tuổi kia, tên quỷ già trông có vẻ lùn và ốm hơn, nhưng tên quỷ trẻ lại rất nghe lời hắn. Hai tên đó nhanh chóng leo lên bức tường của bảo tàng rồi phóng lên trên mái nhà.
“Nhà xác nằm ở đâu?”, tên quỷ già hỏi.
“Dựa theo bản đồ được cung cấp bởi Hiệp hội Quỷ dữ thì... Là ở bên đó.”
Trên mái nhà cũng có hai Người chơi đang canh gác.
“Chúng ta có nên cho chúng ngủ luôn không?”, tên quỷ trẻ mở lời đề nghị.
“Được, cứ làm như vậy đi.”
“Vâng, vậy thì chờ tôi một chút...”
Tên quỷ trẻ chạy về phía trước, thuật che đậy bị biến mất và hình dáng của tên quỷ già kia hiện ra.
“Ah! Có kẻ đột nhập kìa!”
“Tôi sẽ xử lý hắn, cậu mau đi thông báo đi.”
Những Người chơi của Hiệp hội bắt đầu di chuyển đi làm những gì mình vừa được phân công, nhưng cuối cùng thì cả hai đều thất bại trong nhiệm vụ của mình.
Khi toàn bộ ánh mắt của họ đều tập trung vào tên quỷ già kia, thì tên quỷ trẻ đã cho họ một phát đấm vào cằm và dễ dàng hạ gục được họ.
“Mấy tên này đúng là ngu ngốc.”, tên quỷ trẻ giở giọng điệu chế nhạo.
“Chẳng qua là vì không có ai ở tầng 1 thôi, bọn chúng tập trung ở chỗ Hiệp hội hết rồi.”
“Chậc, nếu như đang ở Biên giới thì tôi đã giết bọn chúng và uống máu của chúng rồi. Tiếc thật, nhưng mà ít nhất thì hãy cho tôi đọc ký ức của bọn chúng một tí đi được không?”
“Để làm gì chứ? Thông tin mà mấy tên tép riu đó biết được cũng rất hạn chế. Lo mà đi mở đường đi.”
“Vâng.”
Đến tại địa điểm nơi nhà xác đang được đặt ở đó, tên quỷ trẻ tuổi dặm nhẹ chân một cái.
Bùmmmmm!
Chỉ một cái đạp đã phá hủy toàn bộ cái mái nhà nơi bọn chúng đang đứng.
“Nó ở đằng kia kìa.”
Trong khi đang rơi tự do xuống, tên quỷ trẻ chỉ về một hướng và lập tức bay đi. Tên quỷ già cũng nhanh chóng đi theo, chắp hai tay ra sau lưng thong thả bước đi trên không trung.
“Uh... Chết tiệt. Cánh cửa nhà xác này làm bằng mithril.”, tên quỷ trẻ chợt nhận ra, trông có vẻ như đang rất ngượng ngùng vì chỉ biết đứng nhìn lối vào của nhà xác.
Để đáp lại, tên quỷ già ngừng chắp tay sau lưng và nâng tay trái của hắn đặt lên phía trước ngực.
“Tránh ra khỏi chỗ đó đi.”
Hắn ta nắm chặt bàn tay nhỏ xíu, nhăn nheo của mình lại và đấm một phát vào cánh cửa mithril kia.
Ầmmmmm!
Cánh cửa mithril đổ sập xuống cùng với một tiếng động rất lớn.
“Wow! Quả không hổ danh là bậc thầy của những cơn sóng! Ông thật là tuyệt vời. Nếu chúng ta nhặt lấy một ít mảnh vỡ trong này thôi, không biết là có bao nhiêu mảnh vàng luôn đó...”, tên quỷ trẻ thốt lên.
“Chúng ta không có thời gian đâu. Lo đi tìm mấy bức tượng băng trước đi.”
“Ồ, vâng.”, tên quỷ trẻ trả lời rồi đi vào bên trong nhà xác với một ánh nhìn đầy tiếc nuối.
Đồng thời, răng hắn cũng bắt đầu run lên cầm cập...
‘Lạnh, lạnh quá đi.’
Bên trong nhà xác thật sự rất lạnh. Thường thì một Người chơi hoạt động trên tầng 2 đã có thể không bị ảnh hưởng bởi cái hầu hết những cơn đau, cái lạnh và nhiệt độ. Hơn nữa hắn còn là một Nguời chơi cấp độ 107 với những thành tích tuyệt vời trong số những tên quỷ dữ khác không phải sao? Vậy mà nơi đây vẫn là quá lạnh đối với hắn. Thật sự không phải là phóng đại lên đâu. Nó lạnh đến mức chỉ bước một bước thôi cũng hết sức khó khăn.
“Ugh... Lạnh quá...”
Nếu nhiệt độ tăng lên và lớp băng bị tan chảy thì có khi nào toàn bộ các Anh hùng sẽ thức giấc hay không? Khoảnh khắc suy nghĩ đó lướt ngang qua trong đầu, tên quỷ trẻ tuổi chạm vào một trong ba bức tượng băng kia.
“Đồ chơi, Đồ chơi trong... tay.”
Đồ chơi trong tay (B) là một kỹ năng rất hữu dụng mà hắn có được, nó có thể biến thứ mà hắn ta chạm vào trở nên nhỏ xíu vừa đủ để nhét vào trong chiếc túi của hắn.
“...Ugh, không lẽ mình phải chết cóng... ở đây hay sao?”
Tên quỷ trẻ đang run rẩy kia bỗng cau mày lại. Bức tượng băng không hề trở nên nhỏ đi chút nào.
“Ngươi làm cái gì vậy? Đừng chần chừ nữa, làm nhanh lên đi!”
‘Tên già khốn kiếp đó, không chịu làm gì hết, chỉ biết đứng đó ra lệnh thôi...”
Nhưng hắn ta phải chịu đựng vì tên quỷ già kia mạnh hơn hắn.
“Tôi, tôi sẽ làm xong ngay đây! Hehe.”
Nuốt ngược sự bực bội vào trong, tên quỷ trẻ cố gắng trả lời một cách hết sức nhẹ nhàng và cố gắng chạm vào bức tượng băng thêm vài lần nữa. Nhưng dù cho đã làm đi làm lại rất nhiều lần, Đồ chơi trong tay (B) vẫn không thể thi triển được.
“Là thật sao trời, sao lại không làm được chứ?”
Bình thường kỹ năng này rất có hiệu quả, đến mức còn có thể sử dụng nó cho những “sinh vật đang ngủ”. Thế thì đương nhiên cũng phải sử dụng được lên những bức tượng băng của các Anh hùng chứ.
“Vậy thì tại sao lại không làm được chứ?”, ngay lúc hắn ta thấy bực bội và dùng tay đấm lên mấy bức tượng băng, một âm thanh rõ ràng vang dội ra.
Rắc rắc!
Tay của hắn bắt đầu đóng băng lại.
“Gì chứ...?!”
“Khốn kiếp, đây quả thật là một cái bẫy rồi!”, tên quỷ già kêu lên.
Ầm ầm!
Những bức tượng băng nhanh chóng quay đầu lại phía hắn. Không, không chỉ là một bức tượng băng, nói chính xác hơn đó là một con golem băng. Trong khi đó, hai con golem băng kia nhảy bổ về phía tên quỷ trẻ.
‘Golem băng sao? Trong Hiệp hội tồn tại một Người chơi nào đó có khả năng này à?”
Một hồi chuông cảnh tỉnh vang lên trong đầu hắn.
Rắc rắc!
Tên quỷ trẻ tập trung sức mạnh ma quỷ lại, giương nắm đấm lên, và đấm phần trên cơ thể của con golem băng văng ra xa.
“Tên golem khốn kiếp nhà ngươi dám...”
“Ồ, ấn tượng đó.”
“Không có gì, hehe.”
Có lẽ vì đã quá quen nịnh nọt tên quỷ già kia nên hắn cứ làm như thế trong vô thức. Nhưng ngay sau đó, hắn ta cau mày lại.
‘Chờ đã, sao tự nhiên giọng của tên già kia nghe trẻ thế?’
Hắn ta quay đầu lại nhìn vào trong góc của nhà xác.
Ở phía đó có một người đàn ông và một người phụ nữ đang ngồi xổm bên dưới một tấm chăn.
“Tôi có nên chăm sóc hắn một chút không?”
“Không đâu, cô chỉ vừa mới thức dậy được hai ngày thôi. Đừng có ép bản thân quá. Vả lại...”
Người đàn ông đứng dậy vươn vai và làm ấm cơ thể.
“Tôi cần phải thử xem coi tôi đã yếu đi đến mức nào rồi chứ.”
“... Là Bóng ma sao!”, tên quỷ trẻ hét lên với khuôn mặt tái nhợt đi khi nhìn thấy chiếc mặt nạ màu đen kia.
Hắn ta nhanh chóng quay đầu lại và la lên, “Cứu tôi, cứu tôi với! Nè, tên già chết tiệt kia đi đâu mất rồi?!”
Hắn ta từ lúc nãy đến bây giờ đã luôn rất nghe lời, vậy mà tên già đó lại bỏ rơi hắn mà chạy trốn trước.
“Một tên đã chạy trốn rồi. Tôi có nên đuổi theo hắn không?”, Skaya hỏi.
“Không sao đâu. Cứ để tôi chăm sóc cho tên này rồi đuổi theo tên kia sau.”
Nhiệt độ hiện tại ở bên trong nhà xác là âm 50 độ. Đây là mức nhiệt độ thấp nhất mà Seo Jun-ho có thể chịu đựng được khi sử dụng kỹ năng Băng giá của mình.
Còn Skaya rất tinh thông phép thuật vì vậy nên cô ấy chỉ việc chuẩn bị một câu thần chú để ngăn chặn cái lạnh tấn công, nhưng đối thủ của bọn họ thì không làm được như vậy. Bằng chứng chính là cơ thể của tên quỷ trẻ kia đang run lên cầm cập, và những động tác của hắn đang trở nên rất chậm chạp thấy rõ.
‘Hiệu ứng này cực kỳ tốt ấy chứ, chỉ có điều là quá tiêu hao sức mạnh phép thuật thôi.’
Nếu chỉ số phép thuật của anh ta trên 200 thì mọi chuyện đã khác rồi, nhưng giờ thì kỹ năng đó không phải thứ mà anh ta có thể liều lĩnh sử dụng được. Seo Jun-ho lao về phía đối thủ của mình, rút thanh kiếm Hắc Nanh Long từ trong vỏ bọc ra.
Xoẹt!
Chỉ với một nhát kiếm duy nhất là ăn ngay.
Vì động tác đã bị chậm đi rất nhiều, tên quỷ trẻ không thể tránh được nhát kiếm chém vừa rồi.
“Chết tiệt... Mẹ...”
Cạch, cạch, cạch!
Một đường kiếm sâu và dài khắc lên trên ngực của tên quỷ trong khi răng hắn vẫn va vào nhau cành cạch vì lạnh. Dòng máu nóng chảy ra từ vết chém đó nhưng ngay lập tức nó đóng băng lại và bịt kín vết thương.
Skaya đứng dậy, vứt cái chăn ra.
“Yếu đuối quá vậy. Mấy tên quái vật bây giờ chỉ tới cấp độ đó thôi sao? Chẳng khác gì so với thời của tụi mình cả.”
“Tình hình lần này cũng quá là có lợi cho chúng ta rồi. Xem ra hắn ta cũng hỗn loạn lắm rồi đó.”
Sau khi trò chuyện mấy câu, Seo Jun-ho phủi nhẹ tay.
Rầm.
Con golem băng ngã xuống và đè hết lên người tên quỷ kia.
‘Theo như những gì mình suy đoán thì tên già đã chạy trốn đó có cấp độ cao hơn.”
Hắn ta lúc nào cũng ra lệnh cho tên quỷ trẻ này cả. Hắn đứng từ xa chứ không thèm vào bên trong nhà xác và chỉ đứng quan sát tình hình bằng tri thức cao sẵn có của mình.
‘Hắn ta đúng là một tên quỷ dữ thực thụ. Giỏi làm người khác xem thường và khinh bỉ, chính xác là đặc điểm của bọn quỷ đó.’
Chắc là sẽ có thể tìm thấy được thứ gì đó có giá trị nếu như Seo Jun-ho đọc được tâm trí của hắn.
***
Vội vàng rời khỏi bảo tàng, tên quỷ già lẫn trốn giữa một rừng những tòa nhà.
‘Mẹ nó, quả nhiên là an ninh rất lỏng lẻo.’
Hắn ta đã lường trước được là sẽ có bẫy. Tuy nhiên, hắn không thể tưởng tượng được là Bóng ma và Đại thuật sư sẽ đích thân ra tay. Tên quỷ già bỗng cảm thấy lạnh sống lưng và rùng mình một cái.
‘Ra khỏi bảo tàng rồi mà mình vẫn còn cảm thấy lạnh cực kỳ. Chắc đó chính là phép thuật của Đại thuật sư rồi phải không?’
Vì không hề biết được đó chính là kỹ năng Băng giá của Seo Jun-ho, hắn cắn nhẹ môi khi nghĩ đến chuyện đó là sức mạnh của Đại thuật sư.
‘Phải báo cáo lại chuyện này mới được. Đại thuật sư không hề yếu đi chút nào cả. Ngược lại cô ta vẫn còn giữ nguyên vẹn được sức mạnh của mình từ thuở sơ khai.’
Tên quỷ già kết luận như vậy cũng là có căn cứ rõ ràng thôi.
‘... Mọi thứ gợi cho mình nhớ lại về cơn ác mộng khủng khiếp đó.’
Hắn ta đã từng tự mình trải qua chuyện đó. Hắn đã là một Người chơi và là một quái vật trong suốt 28 năm qua. Tất nhiên hắn đã trải qua khoảng thời gian địa ngục do 5 Anh hùng cai trị. Hắn đã theo dõi lịch sử của Hiệp hội Quỷ dữ từ thời kỳ mới thành lập cho đến hiện tại.
“Hiệp hai? Chẳng lẽ đã đi đến hiệp hai rồi sao?”
“Nè Trợ lý giám đốc Kim, uống rượu là phải đi hát karaoke xu chứ, karaoke xu~”
“Ayyy, Giám đốc ơi, anh đi hát karaoke xu hồi nào vậy? Dạo gần đây karaoke thực tế ảo mới là tuyệt vời nhất đó. Anh có từng đi hát ở Nam Cực chưa?”
Sau khi đi ngang qua mấy người nhân viên văn phòng đang say xỉn kia, tên quỷ già đi vào trong phòng vệ sinh nam ở một tòa nhà gần đó. Hắn bước vào trong phòng vệ sinh phía xa, khóa cửa lại, ngồi lên trên bồn cầu và gõ gõ vào Vita của mình.
Tạch, tạch, tạch, tạch.
Tên quái vật già bắt đầu viết một báo cáo với hai ngón tay đang bận rộn của mình.
[Đại thuật sư Skaya Killiland vẫn giữ nguyên được sức mạnh của mình như thuở sơ khai. Cô ta đang ở một cấp độ không hề thua kém Bóng ma...]
Hắn nhanh chóng viết một bản báo cáo và gửi nó cho chi nhánh ở tầng một của Hiệp hội Quỷ dữ.
Kéttttt.
Có ai đó mở cửa nhà vệ sinh và bước vào.
“...”
Hắn ta không hề nghe thấy tiếng ai rửa tay hay tiếng ai bước vào trong phòng vệ sinh cả.
Bịch, bịch. Két, két.
Người đó đang mở cửa từng phòng vệ sinh một và đang tiến đến gần hắn ta.
Ực!
Tên quỷ già nuốt nước bọt, đứng dậy một cách hết sức nhẹ nhàng và bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm. Tiếng bước chân của người kia dừng lại ngay phía trước phòng vệ sinh này.
'Tới rồi, ngay phía trước phòng vệ sinh...’
Chính là Bóng ma.
***
Đọc webtoon tại: Sự Trở Lại Của Frozen Player - Vlognovel
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook