Sự Trở Lại Của Frozen Player
-
Chapter 136 Cứ nhận lấy đi (1)
Chap 136. Cứ nhận lấy đi (1)
Nhà kho của Hiệp hội Người chơi Hàn Quốc hoàn toàn trống rỗng. Cánh cửa Mithril của nhà xác vốn đang được gắn yên vị ở đó cho đến tối hôm qua giờ đã nằm một đống dưới sàn nhà.
Shim Deok-gu nhìn vào đống kim loại đó, rồi chìm vào trong dòng suy nghĩ miên man.
‘Jun-ho và Skaya nói đã chuyển các Anh hùng còn lại đi nơi khác rồi nên…’
Cũng không cần phải giữ cánh cửa Mithril đó làm gì nữa. Nhưng nhà xác của Bảo tàng Lịch sử Seoul chính là một biểu tượng, nên nó sẽ được giữ lại.
“… Chúng ta có nên làm vậy không nhỉ?”
Khi Shim Deok-gu nhìn vào đống Mithril kia, một giấc mơ thật nực cười của anh ta từ ngày xưa bỗng nhiên lại xuất hiện trong tâm trí. Anh ta muốn tạo ra một bức tượng thật to lớn đặt ngay trước tòa nhà Hiệp hội. Đương nhiên là không phải bức tượng mang hình dáng của anh ta rồi. Nếu làm như vậy thì ngại lắm…
‘Ta nên làm một bức tượng mang hình dáng của Bóng ma chứ nhỉ.’
Vì anh ta chính là Người chơi giỏi nhất bước ra từ Hiệp hội Người chơi Hàn Quốc này.
‘Hừmmm, nhiều như thế này, ta có thể làm được một bức tượng thật là lớn luôn.’, anh ta mỉm cười, ra vẻ rất mãn nguyện.
Ngay sau đó, Seo Jun-ho gấp gáp chạy vào.
“Ồ, là ở đây thật sao.”
“… Có chuyện gì vậy? Sao cậu lại ở đây?” Shim Deok-gu hỏi, sợ rằng đang có chuyện gì khẩn cấp lắm.
“Ồ, không có gì to tác lắm đâu.”, Seo Jun-ho chỉ vào đống Mithril nằm rải rác dưới sàn nhà, “Cho tôi mấy cái đó được không?”
“Ý cậu là…”, Shim Deok-gu nhìn vào đống kim loại đó và sững lại một chút. Chúng vỡ thành từng tảng, và có rất nhiều tảng y chang như vậy.
‘Ừ thì, cũng còn khá là nhiều mà…’
Anh ta chậm rãi gật đầu.
“Ừ, được thôi.”
“Cảm ơn cậu nhiều.”, Seo Jun-ho bắt đầu vội vã nhặt mấy tảng Mithril lên như thú hoang bị bỏ đói gặp được con mồi. Chúng nhanh chóng biến vào trong kho riêng của anh ta.
Quá ngạc nhiên, Shim Deok-gu vươn tay ra và nói, “Nè, nè,… Cậu định lấy nhiều Mithril như vậy để làm gì chứ?”
“Hở? À, bộ Áo giáp Đen bị phá hủy mất rồi, nên giờ tôi muốn làm lại một bộ giáp mới. Kwon Palmo nói là lấy được một ít Mithril để làm thì sẽ tốt hơn nhiều. Cậu có cần luôn không?”, anh ta hỏi.
“… Không đâu, tôi cần để làm gì chứ?”
“Thì chỉ để cứu lấy cậu những lúc cần thiết thôi. Vậy tôi quay lại chỗ Phân xưởng đây. Cảm ơn cậu nha, cậu cứu tôi một mạng rồi đó.”, khi Seo Jun-ho cười tươi rói rời khỏi đó, đôi vai của Shim Deok-gu hạ xuống.
“Chà… Dù sao thì dùng đống Mithril đó cho Bóng ma bằng xương bằng thịt vẫn tốt hơn là dùng cho một bức tượng.”
Mithril được lựa chọn sử dụng vào mục đích như thế cũng có giá trị hơn.
Shim Deok-gu nhìn vào số Mithril ít ỏi còn lại và thở hắt ra, “Chí ít thì mình cũng còn đủ để làm một bức tượng nhỏ.”
Tất nhiên là không thể nào đặt nó phía trước tòa nhà của Hiệp hội được rồi.
‘Chắc mình phải dọn dẹp lại cái bàn làm việc của mình thôi.’
Anh ta sẽ trưng bày nó ngay trong văn phòng của mình.
***
“Cậu lấy đống này ở đâu ra vậy?”, Kwon Palmo há hốc mồm. Vốn đã đủ sốc khi thấy Seo Jun-ho quay lại đây chỉ trong vòng 20 phút, nhưng anh ta chưa bao giờ tưởng tượng ra được là Người chơi kia sẽ mang về một đống Mithril như vậy.
“Bộ không đủ hả?”
“Kh-không, không hề nha. Ngược lại là đằng khác.”
Hộp số trong đầu Kwon Palmo bắt đầu xoay vòng khi anh ta nhìn thấy đống Mithril đó. Kế hoạch ban đầu của anh ta đã bị hủy bỏ hết, anh ta quyết định nghĩ ra một kế hoạch hoàn toàn mới.
‘Nhiều Mithril như thế này…’
Vốn dĩ, anh ta chỉ định là nếu Seo Jun-ho mang về một tí Mithril thì sẽ dùng để củng cố các phần khớp của bộ giáp. Người thợ rèn đó nghĩ là Seo Jun-ho mang về được 1 kí Mithril là cùng. Nhưng bây giờ với số lượng nhiều như thế này thì anh ta còn có thể làm cả một bộ giáp mới bằng Mithril ấy chứ.
“Tôi nghĩ mình nên pha trộn một chút.”, anh ta nói, ánh mắt như đang lấp lánh.
“Hở? Trộn cái gì cơ?”, Seo Jun-ho hỏi.
“Vốn dĩ, tôi định sẽ khôi phục bộ Áo giáp Đen đó bằng xương của rồng và củng cố các phần khớp bằng Mithril. Nhưng với số lượng nhiều như thế này thì tôi có thể làm một điều hoàn toàn khác. Tôi sẽ nghiền xương của rồng thành bột và nấu chảy Mithril ra để tạo ra một loại vật liệu hoàn toàn mới cho bộ giáp của cậu.”, anh ta thở hồng hộc vì phấn khích khi nghĩ đến ý tưởng tuyệt vời đó của mình. “Hiện tại cấp độ của cậu là bao nhiêu thế?”
“60”
“…Hở? Cấp độ của cậu là 60 rồi sao?”. Nhớ lại khi Seo Jun-ho nhận bộ Áo giáp Đen, anh ta chỉ mới là một tân binh cấp độ 20 thôi, tốc độ phát triển của anh ta đúng là không thể tưởng tượng được. Cả cuộc đời Kwon Palmo chưa từng gặp một Người chơi nào tăng cấp độ nhanh như vậy cả.
“Chậc. Là do cháu tự mình áp đặt tiêu chuẩn bình thường lên cậu ta đó thôi.”, Kwon Noya vừa nói vừa đi xuống cầu thang.
“Đã lâu không gặp ông rồi, ông Noya.”
“Đến thăm người ta thì phải chào hỏi người ta đàng hoàng chứ, cái đồ thô lỗ này.”, ông lão đó cằn nhằn.
“Nhưng rồi ông cũng sẽ lại quay trở lên sau khi hoàn thành xong công việc của mình thôi mà…”
“Ahem.”, Kwon Noya lắc lắc đầu, không thể nói cho Jun-ho biết là mình đã chờ đợi hết cả cuộc đời được.
Ngay khi vừa phát hiện ra số Mithril kia, đôi mắt Kwon Noya bừng lên một thứ ánh sáng tươi trẻ, “Oooh, là Mithril… Cả thập kỷ trôi qua rồi ta mới nhìn thấy nhiều Mithril như vậy đó.”
“Bộ dạo gần đây khó tìm được Mithril lắm hả?”, Seo Jun-ho hỏi.
“Đương nhiên là vậy rồi. Vốn dĩ ban đầu Mithril đã cực kỳ quý hiếm rồi, đã thế trong suốt những năm qua, những kẻ có tiền và có quyền còn dùng nó để làm tượng cho bản thân mình nữa chứ. Vậy nên nó càng ngày càng trở thành thứ mà con người ta thèm muốn.”. Kwon Noya ngồi lên ghế và gật gật đầu phía trước bộ Áo giáp Đen, “Xem ra cậu sẽ làm luôn cả một bộ giáp mới rồi, nhỉ?”
“Phải. Cháu trai của ông sẽ lo việc đó cho tôi.”
“A-hem.”, Kwon Noya mở cái quạt mình đang cầm trên tay ra và bắt đầu quạt vào mặt mình. Đó là thói quen của ông ta mỗi khi ông ta cảm thấy khó chịu về vấn đề tuổi tác của mình và Kwon Palmo biết rất rõ điều đó.
“Ông ơi, ông có muốn làm cùng không?”, anh ta cẩn thận hỏi han.
“Ha, ta đã nói gì đâu? Cả khách hàng đây còn chưa nói gì mà…” Ông ta thở hắt ra như thể mình đang bị xúc phạm vậy. Nhưng trái ngược với những gì ông ta nói, ánh mắt của ông ta vẫn nhìn Seo Jun-ho đầy mong đợi.
“Lão già này đúng là dễ đoán mà.”, Nữ hoàng băng cười chế nhạo. Cô ấy đang ẩn nấp để các thợ rèn không nhìn thấy mình.
‘Nhưng cô cũng dễ đoán như vậy mà…’
Seo Jun-ho nghĩ. Dường như anh ta lúc nào cũng thu hút những con người kiểu như thế cả.
Seo Jun-ho thở dài như thể cũng chẳng còn cách nào khác cả. “Ông Noya, dạo gần đây ông có bận gì không?”
“Bận sao? Ôi trời. Nếu ta mà nhận được tiền hoa hồng thì có khi ta bận suốt mười năm tới luôn ấy chứ.”, ông ta cáu kỉnh nói.
“Thật sao? Vậy tôi nghĩ chắc là ông không thể giúp được gì cho tôi rồi.”, Seo Jun-ho nói.
“Ta đâu có nhận được miếng hoa hồng nào đâu chứ.”
“Vậy nghĩa là ông không bận gì hết đúng không?”
Sột soạt. Sột soạt.
Căn phòng bỗng trở nên im lặng không một tiếng động gì trừ tiếng quạt ra.
‘Chuyện này vui phết nhỉ.’
Seo Jun-ho quyết định không trêu lão già đó nữa. Anh ta cười khúc khích, “Giúp tôi đi, ông Noya à.”
“…Hừm”. Thường thì Kwon Noya sẽ không giúp ngay đâu, nhưng lần này ông ta lại đứng phắt dậy như thể ông ta đã chờ ngày này từ lâu lắm rồi. Ông ta bước tới chỗ bàn làm việc và bắt đầu nghiên cứu bộ xương rồng và đống Mithril kia, “Cháu có kế hoạch gì chưa?”
“Cháu đang định trộn hai loại nguyên liệu lại với nhau đây.”, Kwon Palmo trả lời.
“Ta hiểu rồi…”, nhìn Kwon Noya có vẻ rất ấn tượng bởi vì đó cũng chính xác là những gì ông ta đang nghĩ. Nhưng chỉ sau một lát, ông ta lại quát tháo lên, “Nè, làm gì mà đứng đó như một thằng ngốc vậy? Nếu cháu đã quyết định rồi thì phải vẽ ra bản thiết kế với kế hoạch nữa chứ.”
“Ugh. Cháu sẽ làm ngay đây.” Kwon Palmo gãi gãi đầu rồi chạy biến mất.
“Chậm nhất là mười ngày sẽ xong thôi.”, Kwon Noya nói.
“Vậy là lâu hơn lần trước rồi phải không?”, Seo Jun-ho nhận xét.
“Nhưng bộ giáp lần này sẽ là một bộ giáp mà bộ lần trước không thể nào so sánh được đâu. Nó sẽ được gọi là Áo giáp Mở rộng, tất nhiên rồi, nhưng trong đó còn có nguyên liệu là Mithril nữa nên chúng ta sẽ có được cả những hiệu ứng hiện đại nhất đấy… Mithril có khả năng kháng phép tự nhiên, và chúng ta có thể khiến cho nó nhẹ cân hơn…”, Kwon Noya cứ liên tục nói lan man, và dùng cả những biệt ngữ mà chỉ ông ta mới hiểu. Ông ta mỉm cười mãn nguyện. “Ta có thể làm cho cậu một bộ giáp thật ra hồn, chỉ một lần này thôi đó.”
“Không phải Nanh rồng đen cũng khá tốt đó sao?”, Seo Jun-ho hỏi.
“Bộ lần này sẽ còn tốt hơn nữa cơ. Chỉ nghĩ đến việc ta sẽ dành rất nhiều thứ để làm ra nó như vậy thôi thì… Tất nhiên là nó phải tốt hơn rồi.”, ông ta cười khúc khích. “Với lại ta cũng có đọc qua bài viết đó rồi. Skaya đã thức giấc rồi có phải không?”
“Phải…”
“Vậy sao cô ấy vẫn chưa ghé qua thăm ta nữa? Lần tới gặp cô ấy ta phải mắng cho một trận mới được.”, Noya lẩm bẩm, nghe có vẻ rất thất vọng.
“Thôi ông hãy bỏ qua lần này đi. Chúng tôi sẽ phải đi lên trên tầng 2 nữa, nên cô ấy cần phải chuẩn bị nhiều thứ lắm”, Seo Jun-ho giải thích.
“Chậc, dù sao thì cũng gặp được cậu rồi nên ta sẽ bỏ qua lần này vậy. Với lại… Nhớ nói với cô ấy là hãy đến đây nếu bất cứ món vũ khí hay bộ giáp nào của cô ấy bị hư hỏng đó.”
“… Tôi sẽ nói lại với cô ấy.”
Mặc dù nói chuyện rất cộc cằn nhưng Noya lại rất quan tâm đến cô ấy. Ông ta ngượng ngùng gãi gãi đầu rồi vỗ vỗ vai Seo Jun-ho. “Và cả… Chắc là khó khăn lắm ha. Lần này cậu thật sự làm rất tốt rồi.”
“…” Seo Jun-ho mỉm cười vì không có gì để nói cả. Những câu từ đơn giản đó lại đáng giá hơn bất cứ thể loại xu nịnh nào mà anh ta từng được nhận. “Tôi chưa làm được điều gì dáng để được khen ngợi thế đâu. Vẫn còn ba người chưa thức giấc mà.”
“Cậu có thể làm được mà. Cậu sẽ làm được vì cậu là chính cậu.”
“Mình có thể làm được. Vì mình là chính mình.”
Biết được mọi người có một niềm tin vững vàng vào mình như vậy khiến trái tim của Seo Jun-ho như trở nên đẹp đẽ hơn bao giờ hết. Và rồi khi anh ta giải phóng được cho những người đồng đội còn lại của anh ta, con số đó sẽ còn tăng lên gấp ba lần.
Anh ta khép đôi mắt lại, tưởng tượng về ngày đó.
‘Tôi sẽ cứu được cậu, bằng bất cứ giá nào.’
Một ngày nào đó, anh ta sẽ tận mắt được nhìn thấy điều đó.
***
Trước khi hai vị Anh hùng rời đi đến chỗ Thang máy Không gian, họ cùng nhau đến gặp mặt Shim Deok-gu một lần nữa.
“Lần này thì khi nào cậu mới quay lại?”, Shim Deok-gu hỏi.
“Tôi không chắc nữa. Nếu bọn quỷ dữ có gây ra bất cứ sự cố nào thì hãy liên lạc ngay với tôi. Tôi sẽ đến đây ngay lập tức.”, Seo Jun-ho nói. Shim Deok-gu mỉm cười khi nghe những lời đó và đặt một tay lên trái tim mình. Anh ta quay sang nhìn người bạn còn lại và mỉm cười ngượng ngùng với cô ấy.
“Chúc may mắn nha. Nhớ bảo trọng đó, và nhớ giữ gìn sức khỏe nữa.”. anh ta nói với Skaya.
“Đó là tất cả những gì anh muốn nói với tôi đó sao?”, cô ấy hỏi.
“Ừm, thì…”
“Được rồi, anh cũng nhớ giữ gìn sức khỏe đó.”. Cô ấy quay người đi. “Đi thôi.”
“Ừm, được thôi.” Seo Jun-ho nhanh chóng vẫy tay chào tạm biệt rồi đi theo cô ấy.
Khi họ vừa đến Thang máy Không gian, anh ta liền chất vấn cô ấy, “Skaya, cô vẫn còn giận Deok-gu sao?”
“Cũng không hẳn…”
“Vậy sao cô lạnh lùng với cậu ta thế?”
“Tại tên bạn đó của cậu cứ chọc tức tôi kìa. Hắn ta chỉ biết nói “bảo trọng” thôi sao? Bộ hắn ta là người hầu của tôi hay gì? Thật là nực cười. Đây là lần đầu tiên hắn được gặp lại gương mặt xinh đẹp này của tôi sau 26 năm trời, nhưng hắn ta rõ ràng chẳng có gì để nói với tôi dù cho tôi đã đi xa một thời gian rất dài rồi.”, cô ấy cau có, lạnh lùng đến bất thường.
Có thể có người sẽ nghĩ cô ấy mới chính là Nữ hoàng băng cơ đấy.
“Ừm... Nhưng mà, đừng có trút giận lên tôi chứ. Hai người nên nói chuyện rõ ràng với nhau đi.”
“Đừng nhắc đến tên ngốc đó nữa. Cái tên ngốc hói đầu.”
“Cô gọi cậu ta như thế cậu ta sẽ đau lòng lắm đó...”, Seo Jun-ho lẩm bẩm.
“Vậy sao? Vậy thì lần tới chắc chắn tôi sẽ nói thẳng vào mặt hắn ta.”, cô ấy hoàn toàn rất tức giận.
Bọn họ được kiểm tra vài bước cơ bản giống như lần trước trước khi đi vào bên trong Thang máy Không gian.
Seo Jun-ho đưa một ánh nhìn hết sức ranh mãnh qua phía Skaya, “Chắc cô chưa từng trải qua cảm giác nào giống như cảm giác được đi tới một hành tinh khác đâu ha.”
“Thật vậy sao?”, cô ấy nuốt nước bọt trong sự mong đợi. Rồi sau đó cô ấy xem xét kỹ Thang máy này với ánh mắt tò mò vô cùng đặc trưng và phù hợp với một Đại thuật sư.
‘Cô ấy hình như còn hào hứng hơn cả mình lúc trước nữa.’
Anh ta liếc ngang qua và thấy rằng Nữ hoàn băng cũng đang nhìn Skaya bằng một ánh mắt hết sức trông đợi. Cô ấy đã quyết định là phải trốn tránh vị thuật sư kia.
“Giờ thì, tôi hy vọng cô ta cũng sẽ phải trải qua nỗi thất vọng ngập tràn như tôi đã từng nếm trải đó.”, cô ấy cười khúc khích.
Skaya bấm vào chiếc nút trên thang máy bằng đôi tay đang run rẩy, trong khi hai người kia vẫn đang cười khẩy cô.
Và sau đó mọi thứ kết thúc...
[Cánh cửa đi đến tầng 2 đang được mở ra.]
Seo Jun-ho cười phì khi nhìn thấy khuôn mặt đứng hình của Skaya. “Hahaha, thấy thế nào? Thấy thất vọng lắm đúng không? Thật ra thì, khi Nữ hoàng băng và tôi đến đây lần đầu tiên...”
“Thật là tuyệt vời...”
“... Gì chứ?”
Anh ta không hề lường trước được điều này. Skaya bắt đầu quan sát kỹ từng ngóc ngách trong Thang máy một cách rất hào hứng.
“Dù là chúng ta đã dịch chuyển qua các hành tinh và chiều không gian khác nhau nhưng không hề để lại một chút dấu vết phép thuật nào cả. Và cũng không hề bị say sóng chút nào luôn... Không biết ai là người đã làm ra cái thang máy này ha. Tôi phải tìm gặp họ mới được... Tôi cá là họ sẽ dạy được cho tôi thêm nhiều thứ về phép thuật nữa đó. Có khi nào là một vị thần không? Hay là một trong những Nguời cầm quyền mà cậu từng nhắc tới? Cậu có nghĩ như vậy không?”
Seo Jun-ho và Nữ hoàng băng nhìn chằm chằm vào cô ấy, có vẻ rất sốc. Họ cũng đã từng trải qua việc này, thế nhưng tại sao cô ấy lại có thể phấn khích như thế trong khi họ không cảm thấy một chút gì chứ?
“Tôi... Tôi thấy mình như một tên ngốc vậy.”, cuối cùng Seo Jun-ho cũng lên tiếng.
“Tôi cũng thấy vậy đó. Thật là làm người ta nhục chí mà.”
Seo Jun-ho thở dài một hơi rồi bước ra khỏi thang máy. Anh ta kính cẩn cúi đầu, “Tôi sẽ hộ tống cô đến điền trang của Baron Vashti, thưa Skaya-nim.”
“Hở? Ồ, ừ...”, Skaya nhanh chóng quay trở lại với nhóm ngay khi thấy mọi người đang nhìn vào mình và nhận ra có chuyện gì đó đang xảy ra. Ánh mắt của cô ấy trông rất thích thú khi nhìn xuống phía Seo Jun-ho, “Dẫn đường đi, Người chơi Seo Jun-ho.”
Cô ấy hoàn toàn tận hưởng cảm giác này.
***
Đọc webtoon tại: Sự Trở Lại Của Frozen Player - Vlognovel
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook