Sự Trở Lại Của Người Chơi Sau 10000 Năm
Chapter 50: Thưa toà, tôi vô tội (1)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 50 - Thưa tòa, tôi vô tội (1)

 

 

Brừm- 

 

“Vậy, lục địa Ernor là nơi như thế nào?” KangWoo hỏi Echidna khi đang lái xe về nhà anh.

 

Anh để nó ngồi vào ghế lái phụ nhưng nó dường như không muốn rời khỏi chân anh.

 

‘Tốt thôi, nó cũng không làm phiền mình.’

 

Bởi nó đã trở nên nhỏ bé nên cũng không ảnh hưởng đến anh.

 

[Tôi không biết tả như thế nào nữa…]

 

Echidna bối rối trước câu hỏi của anh.

 

Phản ứng đó cũng là dễ hiểu— Câu đấy giống như khi hỏi ai đó đến từ Trái Đất rằng đó là nơi như thế nào.

 

“Hmm… Kể cho ta nghe về những đất nước ở đó, con người sống ở đó và cách sống của họ, vân vân.”

 

[Đầu tiên, đất nước lớn nhất là Đế chế Arnan. Sau đó là…]

 

Lời mô tả của Echidna cứ thế diễn ra.

 

Lục địa Ernor, nơi mà nó đang miêu tả là nơi giống với một trong những thế giới giả tưởng thời Trung Cổ thường xuất hiện trong những cuốn tiểu thuyết.

 

Họ sử dụng kiếm và ma thuật, và đó là một thế giới nơi tiên, quái vật và rồng tồn tại.

 

‘Vậy những con quái vật từ những cánh cổng là đến từ lục địa Ernor sao?’

 

Những yêu tinh và trolls xuất hiện tại cổng là những con quái vật không có ở Địa ngục.

 

—Chúng là những quái vật sử dụng sức mạnh của đá mana để di chuyển thay vì năng lượng ma quỷ.

 

Lúc đầu, anh nghĩ rằng những con quái vật tầm trung không đáng để so với những con yêu quái như chó săn địa ngục hay buer, nhưng điều này không thực sự đúng.

 

‘Vấn đề là một con quái vật như buer không nên xuất hiện ở cổng hạng B.’

 

Nếu buer xuất hiện ở cổng hạng A sẽ không có quá nhiều náo động.

 

‘Những con quái vật tầm trung không yếu, những con xuất hiện ở cổng hạng S là minh chứng cho điều này.’

 

Anh không thể mặc kệ chúng chỉ bởi chúng không phải yêu quái.

 

“Echidna, cho ta biết thêm về ngươi.” KangWoo hỏi khi đang lái xe.

 

[Tôi…?]

 

“Đúng. Những thứ như ngươi đã từng sống như thế nào, ngươi dính líu đến Reinald như thế nào, vân vân.”

 

[Tôi… đã từng sống với cha. Nhưng rồi một ngày, ông ấy đột nhiên biến mất bỏ lại tôi một mình.]

 

“Ông ấy biến mất?”

 

[Đúng thế. Sau khi xảy ra chuyện đó, tôi dùng toàn bộ thời gian đọc sách trong hang cho đến khi có người đột nhiên đi vào…]

 

“Là Reinald sao?”

 

Echidna gật đầu. KangWoo tặc lưỡi và nói.

“Chắc hẳn ngươi rất cô đơn.”

 

[Đúng… rất cô đơn.] Echidna nói với giọng buồn buồn.

 

KangWoo thực ra không thể hiểu hết được cảm giác của nó.

 

Anh không biết lắm cảm giác gọi là cô đơn.

 

‘Sau tất cả, mình vẫn luôn luôn cô đơn.’

 

Anh đã sống một mình từ khi sinh ra, nên cái cảm giác cô đơn trong anh có chút không rõ rệt.

 

“Vậy thì sao ngươi lại bị triệu hồi đến đây?”

 

[Khi chiến đấu chống lại Reinald, tôi cảm thấy như có ai đó đang gọi tôi, và sau đó một cánh cổng đột nhiên xuất hiện.]

 

“Hmm…”

 

Anh vẫn không chắc chắn về cơ chế của một lần triệu hồi, nhưng dường như nó sẽ không xảy ra trừ khi yêu quái triệu hồi mong muốn.

 

“Chúng ta đến rồi.”

 

Trong khi nói chuyện với Echidna, họ đã đến khu chung cư tồi tàn nơi mà anh sống cùng với Han Seol-ah.

 

[Vậy đây là tổ của ngài KangWoo…]

 

“Không. Nói là tổ thì hơi… Thú thực, đây không phải nhà tôi.”

 

KangWoo đỗ xe và cười xấu hổ.

 

Chiếc xe của KangWoo khá nổi bật giữa những dòng xe nội địa.

 

‘Liệu mình có nên mua một căn nhà mới không nhỉ?’

Anh không định sống tách riêng khỏi Han Seol-ah và mẹ cô, bà Kim MiJeong.

 

—Nhưng có một điều không thể phủ nhận là ngôi nhà có chút xập xệ và nhỏ bé.

 

Vì anh đã bắt đầu kiếm được tiền, có lẽ chuyển tới một căn nhà lớn hơn là một ý tưởng không tồi.

 

‘Sẽ tiện hơn khi chuyển tới nơi gần hội Red Rose.’

 

Anh và Chae YeonJoo đã trở thành đồng minh.

 

KangWoo khá hài lòng với mối quan hệ này và nếu tiếp tục là đồng minh, anh nghĩ đến việc chuyển tới gần hội Red Rose sẽ thoải mái hơn.

 

‘Mình cũng có thể tới quán cà phê internet với cô ấy.’

 

KangWoo bật cười khi nghĩ đến Chae YeonJoo nổi giận.

 

“Đi thôi.”

 

[Vâng.]

 

KangWoo bế Echidna và đi về nhà.

 

***

 

“Kyaaaa!!”

 

Tiếng la vang vọng cả phòng khách.

 

“Đáng yêu quá đi!!”

 

Han Seol-ah đón lấy Echidna và ôm chặt lấy nó.

 

Echidna vẫy đôi cánh khi bị đè bởi hai cục thịt của cô.

 

[C-cứu tôi, KangWoo…!]

 

Nó cầu cứu KangWoo với giọng tuyệt vọng.

 

KangWoo nuốt nước bọt khi nhìn Han Seol-ah ôm Echidna.

 

‘Thật ghen tị với ngươi đó.’

 

Trong mắt KangWoo, Echidna đang hét lên vì sung sướng.

 

[K-KangWoo…]

 

Tất nhiên thực tế là nó đang phải chịu đựng.

 

“Mi tên là Echidna nhỉ? Ha… Sao mi có thể đáng yêu như vậy chứ~”

 

“Anh đã nghĩ là em sẽ cảm thấy sợ hãi.”

 

“Tại sao em lại sợ một yêu quái triệu hồi đáng yêu như này chứ?”

 

Han Seol-ah nhìn anh, mơ hồ.

 

KangWoo bật cười lớn.

 

“Nhưng đây vẫn là một con quái vật đấy.”

 

“Nhưng nó đáng yêu! Những thứ đáng yêu có thể được tha thứ!”

 

Han Seol-ah ôm Echidna chặt hơn.

 

KangWoo cười lớn sau khi nhìn thấy một mặt của cô mà anh chưa được chứng kiến.

 

[C-cứu tôi…]

 

“Echidna đang bị thương, em thả nó ra nào.”

 

“Ồ, thật xin lỗi. Ta không nhận ra.”

 

Han Seol-ah cuối cùng cũng thả Echidna xuống.

 

Echidna bay về phía KangWoo và nhìn Han Seol-ah một cách thận trọng sau khi thoát khỏi vòng ôm của cô.

 

‘Dường như là bởi nó đã nhỏ lại, sức mạnh của nó cũng giảm sút.’

 

Nếu Echidna có sức mạnh như ban đầu, thì không lý nào Seol-ah có thể giữ nó khi đang vùng vẫy.

 

[KangWoo, người này thật đáng sợ.]

 

“Không đâu, cô ấy không có ý định làm hại ngươi, đừng đề phòng cô ấy.”

 

KangWoo thấy Echidna trốn sau lưng anh, giống như phản ứng của một đứa trẻ rất đáng yêu nên anh vỗ nhẹ đầu nó.

 

Echidna, vốn đang nhìn chằm chằm vào Han Seol-ah, khi KangWoo vỗ về mình, đã vô thức cọ đầu vào tay anh.

 

‘Đáng yêu thật.’

 

KangWoo vừa cười vừa xoa đầu nó.

 

Anh cảm thấy như những cảm xúc đã cạn kiệt sau nhiều năm sống trong Địa ngục đang quay trở lại với anh.

 

“Seol-ah, gần đây em như thế nào rồi? Đi săn tốt chứ?”

 

“À! Vâng, tất nhiên. Cấp bậc của chúng em cũng tăng rất nhanh. Chúng em chuẩn bị đạt đến lần thức tỉnh thứ ba và sẽ tới cổng hạng C.”

 

“Tốt rồi.” KangWoo gật đầu nói.

 

Anh không ngạc nhiên về tốc độ thăng cấp nhanh chóng của cô.

 

‘Bởi vì Kim ShiHoon có lẽ vẫn ở trong bang hội của họ.’

 

—Người chơi có thuộc tính hạng SSS.

 

Bởi anh ta đang dẫn dắt đội, nên đương nhiên những thành viên còn lại của hội cũng sẽ thăng cấp rất nhanh.

 

‘Không chỉ thế mà TaeSoo và Seol-ah cũng rất tài năng.’

 

Thậm chí EunBi, một sát thương chủ lực tầm xa cũng rất tài năng so với một người chơi thông thường.

 

Với tài năng của họ và sự giúp đỡ của Kim ShiHoon, họ sẽ thăng cấp nhanh thôi.

 

“Nghĩ về việc chúng em lên hạng nhanh như vậy… em cũng rất ngạc nhiên. Fufu. Tất cả là nhờ anh KangWoo.”

 

“Nhưng anh có giúp được gì nhiều đâu.”

 

“Anh nói gì vậy? Những gì anh nói ngày đầu tiên đã là sự giúp đỡ to lớn cho chúng em. Và… nếu không có anh thì em cũng không mơ ước cuộc sống như vậy.”

 

Han Seol-ah cười, hơi đỏ mặt.

 

Nụ cười mang lại cảm giác vui vẻ cho KangWoo.

 

‘Muốn được yêu quá.’

 

Anh nhớ đến quá khứ của bản thân khi nhìn Echidna.

 

—Khi anh còn là một đứa trẻ luôn tìm kiếm tình yêu và sự chú ý.

 

‘Cảm giác không tệ.’

 

Biết được ai đó có suy nghĩ tích cực về mình mang lại cảm giác không tệ.

 

KangWoo ngồi xuống sô pha chìm đắm trong xúc cảm ấm áp và kỳ lạ.

 

“À! Cùng tổ chức một bữa tiệc nhỏ mừng Echidna tới nhà đi! Fufu, hôm nay luôn, em mời.”

 

“Em chắc chứ?”

 

“Dạo này em đã kiếm được khá nhiều tiền khi đi săn cùng anh ShiHoon, anh TaeSoo, và EunBi, nên không sao hết.” Seol-ah nói với nụ cười rạng rỡ.

 

Dường như cái mác ‘nghèo túng’ gắn với cô đã phai mờ đi.

 

Sau khi cô tuyên bố sẽ làm chủ buổi tiệc mừng, KangWoo gật đầu và nói:

 

“Tốt lắm. Vậy thì tất nhiên, món đồ ăn phù hợp nhất cho dịp này là kimchi hầ—”

 

“Không kim chi hầm.”

 

“T-tại sao…?”

 

KangWoo nhìn cô với biểu tình đau đớn.

 

Han Seol-ah thở dài.

 

“Gần đây, anh ăn kim chi hầm mỗi ngày.”

 

“Đúng thế.”

 

“Anh không chán cái này à…?”

 

“Làm sao anh có thể chán nó chứ?”

 

Chán kim chi hầm?

 

Không lý có chuyện như vậy.

 

Han Seol-ah vò đầu sau khi nhìn thấy đôi mắt kiên quyết của KangWoo.

 

“Dù sao thì hôm nay hãy ăn gì đó cao cấp hơn.”

 

“Đồ ăn cao cấp?”

 

“Ta-dah! Anh KangWoo, nhìn này!”

 

Cô cho anh xem một gói đồ có thẻ vàng trên đó.

 

“Là thịt bò Hàn! Đang giảm giá hôm nay nên em đã mua nó!”

 

“Thịt bò Hàn…”

 

“Ăn thịt bò hôm nay thôi~”

 

Cô cầm lấy gói thịt với nụ cười trên môi và đi về phía nhà bếp.

 

Nhưng KangWoo dường như vẫn có chút thất vọng.

 

“Em nghĩ sao nếu chúng ta cho nó vào kim chi hầm…”

 

“Đó là một sự xúc phạm tới thịt bò. Hiểu chưa, anh KangWoo?”

 

“Được rồi.”

 

KangWoo cúi thấp đầu trước câu trả lời chắc nịch của cô.

 

***

 

“Có lẽ nên đi ngủ rồi?”

 

Sau khi thưởng thức bữa tiệc thịt bò, KangWoo nằm ra giường với biểu cảm mệt mỏi.

 

Echidna bay tới giường.

 

“Có ngon không?”

 

[Rất tuyệt vời…]

 

Echidna run run khi nghĩ về miếng thịt bò mà nó vừa ăn.

 

KangWoo mỉm cười và bế nó lên ngực.

 

“Hôm nay là một ngày dài, ngủ đi.”

 

[Được.]

 

Echidna gối đầu và cuộn tròn trên ngực anh.

 

Nó dường như mệt mỏi bởi chưa được hồi phục hoàn toàn nên chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

 

‘Giờ mình mới có nghĩ tới nếu Echidna có thể biến thành một con người, nó cũng không thể ngủ như thế này được.’

 

Anh không để tâm bởi nó là một con rồng nhưng Echidna rõ ràng là giống cái.

 

Mọi thứ sẽ trở nên rất hỗn loạn nếu nó có thể trở thành người.

 

‘Mình đoán cũng không quá tệ.’

 

Sau khi vỗ về Echidna ngủ một chút, anh nhắm mắt lại.

 

Sự mệt mỏi chất chồng lên anh chẳng mấy chốc đã khiến anh chìm vào giấc ngủ.

 

Ngày tiếp theo…

 

Ánh mặt trời ghé qua cửa sổ phòng khiến anh tỉnh giấc.

 

“Hmm…?”

 

Anh cảm thấy có thứ gì đó đang đè lên cơ thể mình.

 

‘Là Echidna sao?’

 

Nhưng cảm giác nặng hơn so với Echidna. Rốt cuộc, thứ mà anh ấy đang cảm thấy nặng ít nhất ba mươi cân.

 

KangWoo đưa mắt về phía ngực mình.

 

Anh thấy một cô gái trần truồng với mái tóc đen, dài.

 

“Hở?”

 

KangWoo ngạc nhiên nhìn cô gái đang ngủ trên ngực mình.

 

‘Chuyện gì thế này?’

 

KangWoo cứng người sau khi nhìn thấy cô gái anh chưa từng gặp này nằm trên người mình.

 

‘Mình đang nằm mơ à?’

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương