Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter 166 Ý Tưởng Lớn Gặp Nhau (3)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Ivan nhìn vật phẩm trước mắt anh.
“Hừm…”
Đó là một trong những vật phẩm kế thừa của Kasajin,Thắt lưng khổng lồ. Chiếc thắt lưng này có thể nói là lý do để anh đến Silkid, trước khi mọi thứ bắt đầu.
‘Nó quả thật là một thứ kì diệu mà không ai tìm ra trong suốt 4000 năm qua’
Anh từng nghe thầy giáo nói rằng nó chỉ nằm đâu đó trên sa mạc, nhưng anh không bao giờ nghĩ mình thực sự có thể tìm thấy nó.
Nếu không phải chỉ là sự trùng hợp một cách thần kì, Ivan vẫn không dám tin rằng đây thực sự là thắt lưng của Kasajin.
Bởi vì chiếc thắt lưng đó vốn không có đặc điểm rõ ràng nào để phân biệt.
Tất nhiên, trước đây anh đã từng nghe về hình dạng và cấu tạo bên ngoài của 3 vật phẩm đó từ Nora, và cái thắt lưng anh tìm thấy hoàn toàn trùng khớp với những gì được mô tả, nhưng anh nghĩ rằng đáng ra khi tìm thấy nó, nó phải có phản ứng gì chứ.
Nhưng cuối cùng lại chẳng có chuyện gì xảy ra.
Dường như chỉ là một cái thắt lưng cũ không hơn không kém thôi.
Thậm chí anh đã đeo nó quanh hông để kiểm tra thử nhưng cũng không có gì.
‘Chán thật đấy. Xung quanh đây lại chẳng ai biết gì về vật phẩm ma thuật này cả’
Ivan không khỏi thở dài. Chỗ này chỉ toàn những tên vai u thịt bắp mà chẳng có chút cơ não nào.
Tất nhiên, nếu chiếc thắt lưng thực sự đã hơn 4.000 năm tuổi, thì điều đáng ngạc nhiên là nó có thể giữ nguyên được hình dạng ban đầu.
Nhưng cũng chỉ có thế.
Thẳng thắn mà nói, Ivan đã mong đợi mình có thể tìm ra manh mối về bí mật hoặc thậm chí là chiêu thức chí mạng của nắm đấm của Vua Võ thuật.
‘Nghĩ lại thì, hình như Frey dặn mình phải thu thập được cả 3 vật phẩm đúng không nhỉ?’
Anh không chắc tại sao Frey lại biết chuyện này. Có khi ngay cả thầy giáo của anh cũng không biết đến những thông tin đó.
Khi Ivan vừa mới bắt đầu tiến hành mổ xẻ câu hỏi hóc búa này, một ai đó bỗng đi vào lều của anh.
Ra là Guarus. Cậu ta là Chiến binh Orc, cánh tay phải đắc lực của Frey.
“Anh có khách này.”
“Hửm? Cũng lâu rồi đấy nhỉ. Lần này là sinh vật kì dị nào, hay là mấy tên phản bội?”
Gần đây, các thành phố phục tùng Bán thần bắt đầu cử các đội đột kích truy đuổi Ivan, vì vậy giọng anh có chút khó chịu khi nghe Guarus nói.
Guarus lắc đầu.
“Không đâu. Lần này là khách thật đấy. Có thể coi họ là quân tiếp viện cũng được.”
“Thế thì tốt.”
Mặc dù anh ăn nói có chút cộc cằn, nhưng Ivan vẫn rất thành thật.
Nhờ có Guarus mà họ có thể tìm được những kẻ phản bội đang ẩn nấp trong hàng ngũ. Anh không chắc liệu chúng có bị lật đổ hoàn toàn hay không, nhưng ít nhất thì những sinh vật này đã không xuất hiện kể từ đó.
Đương nhiên, họ cũng đã chịu không ít mất mát.
Lực lượng hiện tại chỉ bằng một nửa số lượng ban đầu.
“Họ đến từ Rnei. Chiến binh Hộ vệ và 45 chiến binh khác sẵn lòng tham gia cùng chúng ta.”
“Nhiều như vậy sao? Hi vọng họ đều là người tốt.”
Guarus cười đầy tự tin.
“Các Chiến binh Rnei nổi tiếng khắp sa mạc vì sự trung thành và mạnh mẽ của họ. Anh không cần lo lắng về điều đó đâu. "
“Tốt lắm.”
“Sarman nói là muốn gặp anh. Tôi nên làm gì bây giờ?”
“Tôi cũng muốn gặp anh ta. Nói họ vào đi.”
Guarus lập tức gật đầu, và chỉ sau một lúc, cậu đã quay lại cùng với Sarman.
Anh ta không đi một mình.
Còn có 4 người khác nữa.
Ngay cả với người không có hứng thú gì với phụ nữ như Ivan cũng không kiềm chế được mà chú ý tới hai cô gái xinh đẹp bên cạnh anh ta. Một cô tóc xanh, cô còn lại thì tóc màu đen.
‘... tóc đen sao?’
Khi biểu cảm trên gương mặt Ivan có chút biến đổi, Sarman bỗng áp sát anh.
“Rất vui được gặp cậu, Chiến binh vĩ đại Ivan. Tôi là Sarman, Chiến binh hộ mệnh của Rnei. ”
“Vâng. Rất vui được gặp anh.”
“Lòng dũng cảm và niềm tự hào của cậu khi đối mặt với các Bán thần đã quét qua sa mạc như một cơn bão cát. Tôi muốn thay mặt cho tất cả các Chiến binh ở Silkid cảm ơn cậu, và tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn của riêng tôi đến cậu nữa.”
Anh ta có bôi mỡ trên miệng trước không vậy?
Từ khi đến đây, anh đã quen với việc nghe những lời chửi rủa cay nghiệt của các Chiến binh, nên giờ bỗng nhiên nhận được lời khen như vậy, anh thật sự có chút không quen.
Ivan gật đầu và nhìn về những người đứng cạnh Sarman.
“Urha.”
Anh chàng này có vẻ tốt hơn một chút. Ivan không khỏi mỉm cười trước suy nghĩ của mình.
Không ngờ rằng khi lớn lên, anh lại thích những lời nói thẳng thừng trực tiếp như vậy hơn.
Urha nhìn Guarus với một chút hoài nghi.
“Tôi chưa từng nghĩ là anh sẽ tham gia với bọn họ đâu Guarus ạ.”
“Ngạc nhiên vậy sao?”
“Tôi cho rằng anh là kiểu đàn ông sẽ không bao giờ cúi đầu trước người khác.”
Guarus bật cười.
“Ivan là một người đàn ông đáng để tôi phải cúi đầu. Rồi cậu cũng sẽ sớm nhận ra điều đó thôi.”
“Anh đã nói như vậy thì tôi chỉ biết chờ đợi thôi.”
“Trét vàng lên mặt nhau thế là đủ rồi đấy. Còn những người phụ nữ bên cạnh anh thì sao?”
Mọi người lại được phen thảng thốt khi thấy Ivan nói với giọng điệu thẳng thừng lần nữa.
“Bọn họ sao…”
Sarman bắt đầu giới thiệu từng người một, nhưng ánh mắt của Ivan lại chỉ tập trung vào người phụ nữ tóc đen đeo mặt nạ.
Cô ta trông rất quen. Đúng hơn là, anh không nghĩ mình có thể quên được người phụ nữ đeo mặt nạ này.
“Tôi chắc chắn cô là…”
“Hai người quen nhau sao?”
“Không. Nhưng tôi nghĩ trước đây chúng tôi từng gặp nhau…”
“Chẳng qua cách ăn mặc giống Nữ hoàng như vậy khá phổ biến thôi. Dù sao thì, tên tôi là Snow. Tôi rất mong chờ được làm việc với anh.”
Snow.
Tên của Nữ hoàng Yêu tinh cũng là Snow.
Anh đã gặp Nữ hoàng trước khi anh cùng Frey tới Rừng Đại ngàn.
‘Bộ cô ấy không muốn tiết lộ danh tính thực sự sao?’
Snow nháy mắt với anh qua chiếc mặt nạ của cô.
Ivan tặc lưỡi.
Bất cứ người nào nhìn thấy khuôn mặt của Snow cũng sẽ dễ dàng bị hớp hồn bởi vẻ đẹp thanh cao thuần khiết ấy. Anh biết chuyện này không phải cố tình, nhưng Ivan không khỏi cảm thấy ghê tởm.
Có lẽ tất cả những võ sĩ khi đạt đến một trình độ nhất định sẽ cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy cô thay vì ngưỡng mộ.
“Cậu biết cô ấy à?”
“... Không.”
Anh lắc đầu khi Sarman hỏi lại lần nữa.
Nếu anh tiết lộ việc cô là Nữ hoàng Yêu tinh, chắc chắn sẽ chẳng được lợi lộc gì mà chỉ tổ gây thêm rắc rối.
Thấy mọi người vẫn chưa hết nghi ngờ, Ivan lập tức chuyển chủ đề.
“Nhân tiện, anh chàng mặc áo choàng đó là ai vậy? Ở đây không cần khách sáo đâu, cứ che mặt như vậy kì lắm”
“…”
Ivan đành tặc lưỡi khi không nhận được câu trả lời.
Có lẽ là vì anh cảm thấy khó chịu với Snow, nhưng những lời tiếp theo anh thốt ra quả thật không hay ho chút nào.
“Tôi tò mò không biết khuôn mặt mà anh đang che giấu tuyệt vời đến mức nào đấy. Anh bạn à. Kéo mũ trùm đầu ra đi Tôi chỉ muốn xem mặt anh thôi mà. Anh đâu có mang theo con gái mình để chiến đấu với chúng tôi đúng không?”
“Đương nhiên là không rồi. Đầu óc ngươi nghĩ cái gì mà nói như vậy hả?”
“Hửm?”
Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói đó, Ivan cảm thấy sởn da gà. Âm thanh cực kì quen thuộc với anh, nhưng anh lại không tài nào quen được với nó.
Anh không muốn nếm trải chuyện này thêm lần nào nữa.
Sợ hãi, kinh hoàng.
Bản năng sinh tồn của Ivan bắt đầu trỗi dậy trong đầu anh. Nhưng đã quá trễ rồi.
Sau khi kéo mũ trùm đầu xuống, khuôn mặt của Nora lộ ra.
“… Ma-, Master- ”
“Đầu tiên, hãy ngậm cái miệng của ngươi lại đi. Có rất nhiều điều mà chúng ta phải thảo luận đấy. "
Nora bẻ khớp ngón tay.
Thân hình mỏng manh nhỏ bé của cô toát ra một loại áp lực vô cùng quái dị.
Snow và Beniang thì hoàn toàn bất ngờ khi thấy một Nora bình thường luôn nói chuyện nhẹ nhàng với mọi người, giờ đây lại dùng giọng điệu đầy bạo lực như vậy. Nhưng những lời tiếp theo của cô cùng với nụ cười còn gây sốc hơn.
“Nhưng trước đó, ta phải đánh gãy chân ngươi cái đã, thằng khốn.”
***
Frey từ từ mở mắt ra.
Cậu vô cùng kinh ngạc khi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường êm ái thay vì những đụn cát thô ráp trên sa mạc.
“... đây là đâu vậy…?”
Cậu lặng lẽ đảo mắt khắp căn phòng.
Trong phòng chỉ có một ít đồ đạc, trong đó có chiếc giường cũ kỹ tồi tàn mà cậu đang nằm, và cậu có thể nghe được âm thanh nhộn nhịp vọng ra từ sàn nhà bên dưới.
Cậu còn ngửi thấy mùi bia rẻ tiền nữa.
Có lẽ cậu đang ở trong một quán trọ.
Không có ai khác trong phòng ngoài cậu, nhưng chắc là không phải bị bỏ tù đâu nhỉ. Vì cậu không hề cảm nhận được sự hiện diện của mana hoặc sức mạnh thần thánh nào ở bất cứ đâu xung quanh mình.
‘Vẻ như họ không làm gì mình cả.’
A, mất mặt nạ rồi.
Frey sờ lên mặt mình, nhưng chuyện này cũng không có gì phải hoảng loạn.
Đó là vì chiếc mặt nạ bị mất tích đang nằm ngay ngắn trên chiếc bàn cạnh giường.
“…”
Có rất nhiều suy nghĩ liên tục xuất hiện trong đầu cậu, nhưng nếu chỉ nằm yên thế này thì sẽ chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.
Frey nhảy xuống giường và đi xuống cầu thao.
‘Là một quán trọ thật này.’
Cậu vừa lại gần chỗ quầy thu tiền vừa tranh thủ nhìn ngang liếc dọc. Ông chủ trọ gật đầu với cậu như một lời chào.
“Dậy rồi đấy à.”
Sau một khoảng im lặng, Frey mới hỏi.
“Đây là đâu vậy?”
“Quán trọ Desert Scorpion.”
"Không. Ý tôi là thành phố cơ ”
Vẻ mặt ông chủ biến đổi trong chốc lát nhưng rồi lập tức trả lời.
"Đương nhiên là Al-Tarha."
Al-Tarha.
Là thành phố mà Frey đã ở trước khi chiến đấu với Milled.
‘Vậy là mình đã quay lại đây sao?’
Sau trận chiến với Milled, cậu bất tỉnh. Rồi trong trạng thái bất tỉnh đó, cậu quay trở về Al-Tarha, thuê phòng trọ, cởi mặt nạ và nằm trên giường.
Cái quái gì vậy chứ? Xác suất một chuyện ngớ ngẩn như vậy xảy ra hoàn toàn bằng 0.
Frey lắc đầu khi người chủ quán lên tiếng một lần nữa.
"À, Bạn đồng hành của cậu đã rời đi được một thời gian rồi đấy. ”
“Bạn đồng hành của tôi?”
“Đúng vậy. Họ đi mà chẳng nói gì cả, nên tôi không biết họ sẽ đi đâu đâu. À, nhưng mà cậu cũng không cần lo lắng lắm. Họ đã trả tiền phòng rồi. Đằng nào thì tiền cũng đã trả đủ nên tôi sẽ mời cậu một bữa ăn, như vậy được chứ?”
“...quá được luôn ấy.”
Frey vừa nói vừa ngồi xuống ở quầy thu ngân.
Đương nhiên Frey biết cậu không hề có người bạn đồng hành nào.
‘Hay đó là một khách du lịch tình cờ nhìn thấy mình nhỉ?’
Đó là lời giải thích hợp lí nhất mà cậu có thể nghĩ tới. Nhưng cũng ngạc nhiên thật khi ở nơi sử dụng ‘luật rừng’ này lại có người tốt như thế.
Tốt xấu gì thì trên người cậu cũng có nhiều thứ đáng giá cơ mà.
Kẻ nào tinh mắt sẽ có thể nhìn thấy chiếc vòng tay Great Sage’s Staff trên cổ tay cậu, chiếc nhẫn cậu nhận được từ Schweiser và chiếc túi Subspace nịt ngang thắt lưng.
‘Nếu họ lấy mấy thứ này…’
Tìm được họ thì dễ thôi, nhưng sau đó mới lắm rắc rối.
Làm ầm ĩ sẽ là điều không thể tránh khỏi, và đối với Frey, người muốn di chuyển trong bí mật, đó là loại tình huống chính xác mà cậu muốn tránh.
Lần này cậu may mắn thật.
Khi đang mải nghĩ, ông chủ quán trọ đã đưa đồ ăn lên.
Frey không kiêng nể gì mà gọi thêm súp rau, bánh mì và xúc xích.
“Bạn đồng hành của tôi trông như thế nào vậy?”
“.... Cậu hỏi lạ quá đấy.”
Thấy ông chủ trọ cười phá lên, Frey liền giải thích ngắn gọn tình hình.
“Tôi bị kiệt sức trên sa mạc và bất tỉnh. Tôi nghĩ là họ đã tìm thấy tôi và đưa tôi đến đây.”
“Hừm. Ra là vậy à? Dạo này hiếm thấy người tốt như vậy ở Al-Tarha đấy.”
Ông ta cười khổ một tiếng, có lẽ là vừa mới nghĩ đến tình hình thành phố hiện tại, rồi tiếp tục nói.
“Đó là một người đàn ông trẻ với mái tóc màu đen. Trông cậu ta không có vẻ giống một chiến binh cho lắm."
“Sao ông lại chắc như vậy?”
“Cậu ta trông không khỏe mạnh vạm vỡ như bọn họ. Không phải khoe khoang đâu nhưng tôi đã sở hữu nhà trọ này 20 năm rồi, tôi tin tưởng vào mắt nhìn người của mình lắm.”
Ở Silkid, gặp 3 người thì đã có 2 người là chiến binh rồi. Ngoài ra, những người dám lang thang trên sa mạc một mình cũng đều là chiến binh cả.
“Những đặc điểm khác thì sao?”
“Hừm… Cậu ta ăn mặc khá kì lạ. Đi trên sa mạc mà đồ cậu ta mặc rất mỏng, đã vậy còn không có áo choàng hay khăn xếp để chắn nắng. Ăn mặc kiểu đó thì cậu ta sẽ bị thui thành thịt quay chỉ trong một tiếng thôi.”
Càng nghe, cậu càng cảm thấy chuyện này thật bí ẩn.
Khi nhìn Frey, ông chủ trọ dường như nhớ lại điều gì đó.
“Nhưng mà cậu ta đẹp trai lắm.”
“...hả?”
“Chỉ vậy thôi. Cậu ta cực kì đẹp trai. Chắc chắn là anh chàng đẹp trai nhất mà tôi từng thấy trong 10 năm qua.”
Frey bày ra vẻ mặt phức tạp với 3 vạch đen chảy dài trên trán. Ông chủ quán cũng không có gì để nói nữa nên khẽ mỉm cười rồi quay lại tiếp tục làm việc.
Dù sao thì anh ta cũng đã giúp đỡ cậu, Frey nghĩ mình nên nói lời cảm ơn mới phải.
‘Trước tiên cứ chờ ở đây xem sao đã’
Nếu có thể gặp trực tiếp thì tốt, nhưng Frey cũng không thể lãng phí quá nhiều thời gian vì việc này.
Vậy nên cậu quyết định sẽ đi thu thập toàn bộ thông tin từ những người xung quanh trước.
Frey vừa nghĩ vừa nhìn xuống ổ bánh mì.
Thôi, lấp đầy cái bụng trước đã. Bất tỉnh gần một ngày, cậu đã đói lắm rồi.
Cùng lúc đó, cậu không khỏi cảm thấy có gì đó kì lạ.
Frey nhìn cánh tay trái đang cầm bánh mì của mình.
Cánh tay này vốn chỉ được sơ cứu và cầm máu qua loa, vậy mà giờ đây đã hoàn toàn lành lặn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook