Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter 173 Nornir (5)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Tôi không biết anh đang nói đến điều gì nữa."
Giọng điệu của cô ấy rất tự nhiên, nhưng gương mặt thì vẫn vô cảm.
Asura khịt mũi.
“Tôi chắc rằng khắp cả cái lục địa này không ai được tiếp xúc với Thần lực nhiều như anh. Ngoại trừ các Bán Thần. Tôi thực sự muốn xẻ đôi cơ thể của anh, chỉ một lần thôi, để xem bên trong của nó như thế nào.”
Asura đã nói đúng. Chỉ có hắn mới biết Iris đã tiếp xúc với Lord bao lâu.
Ngay cả khi cô ấy chỉ chấp nhận Thần lực trong vài trăm năm, cơ thể cô ấy cũng sẽ đạt đến trạng thái không còn là con người nữa.
“Những gì anh muốn nói chỉ có vậy?”
“Đó là nguyên do chính. Tôi muốn nhìn thấy phản ứng của cô. Nhưng khi anh cứ kín như bưng thì tôi cũng hết lời. Cô chẳng phải mẫu phụ nữ sẽ nói năng gì sau khi bị đe dọa đâu nhỉ.”
“Vậy còn lý do khác?”
Làn khói đen phả ra từ miệng của Asura.
“Lời cảnh báo. Đừng làm trò trên lãnh địa của tôi.”
Làn khói lan tỏa khắp nơi, bao trùm cả căn phòng, khiến cho không khí trở nên nặng nề.
Sau khi nói xong lời này, Asura biến mất. Dường như hắn đã đạt được mục tiêu của mình và chẳng có chút nuối tiếc.
Một lần nữa, Frey và Iris bị bỏ lại trơ trọi trong căn phòng này.
Lần này, Frey mở miệng nói trước.
“Dro có Trái Tim Rồng”
“Dro?”
Sau một hồi hoang mang, Iris mới hiểu ra ý của hắn là gì và gật đầu.
“Đây hẳn là cái tên cậu gọi hắn ta. Hừm. Vậy thì sao?”
“Tuy nhiên, ngoài Trái Tim Rồng ra thì tất cả chỉ là vỏ bọc bên ngoài. Khá giống với tử thi hoặc một tên Golem. Dù thế nào thì tôi dám chắc hắn được ai đó tạo ra. Vậy cô đã làm cái quái gì trên cơ thể của Long Đế vậy?”
Cái nhìn trước đó của cô ấy lại đến và đi trong nháy mắt. Cậu chẳng thể đoán được Iris đang nghĩ gì nữa.
Cô ấy cười và nói.
“Tôi không định trả lời câu hỏi đó đâu. Chúng ta nào có thân thiết tới mức đó đâu nhỉ? Frey Blake.”
Cô ấy gọi cả tên của cậu và nói ra điều tạo khoảng cách giữa họ.
Frey cảm thấy thái độ của Iris đã khác trước.
Cô ấy đã dựng lên bức tường dày vô hình khiến hai người bị ngăn cách.
“Tôi chỉ có một điều muốn thôi. Cơ hội tới tay thì đừng để vuột mất.”
“Cơ hội?”
“Có nghĩa cậu đừng để những tình cảm cá nhân và những mối quan hệ trước đó xoay cậu quay mòng mòng.”
Sau khi nói những lời đó với tông giọng đầy ý nghĩa xong, Iris liền đứng dậy.
Rồi cô ấy biến mất mà không nói gì thêm.
Bằng khả năng điều khiển không gian của Lord.
“...”
Frey thở dài và rời khỏi căn phòng.
Elliah đứng ở ngoài cửa.
Cô ấy đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện của họ nhưng vẻ mặt của cô ấy vẫn cứng ngắc.
“Tình hình không tốt rồi.”
“Có chuyện gì?”
“Agni đã bắt đầu nghiêm túc di chuyển rồi. Dường như hắn đã quyết tâm chinh phục Silkid. Như chúng ta nói, hắn ta đang hướng đến việc trừ khử toán quân nổi dậy.”
Quân nổi dậy. Điều đó đồng nghĩa với Ivan.
Vẻ mặt của Frey cũng trở nên nặng nề.
Nếu nói lúc này cậu không lo lắng thì là đang nói dối.
“Tại sao giờ lại…”
Thời điểm chẳng tốt chút nào.
Thời cơ vẫn chưa đến. Snow, Nora và Beniang lúc này đều đang ở chỗ của Ivan. Hơn nữa, còn có một số lượng lớn các Chiến binh đến từ khắp các ngõ ngách của Silkid.
Nhưng để đối đầu với Khải Huyền thì vẫn chưa đủ.
"Elliah, cô không định giúp họ chút nào sao?"
Giọng của Frey nghiêm túc hơn bình thường lúc cậu hỏi điều này.
Elliah cũng có thể nhìn thấy sự chân thành của Frey. Vì vậy khác với trước đó, cô ấy nghiêm túc lắc đầu và giải thích.
“Tôi không thể. Chỉ sự tham gia của tôi thôi cũng sẽ là sự biện minh cho Lord can thiệp. Lord đã biết rằng tôi đã phản bội hắn ta. Và nếu điều đó xảy ra, Agni sẽ không từ chối sự giúp đỡ của Lord nữa. "
“…”
Điều đó có nghĩa là hắn ta không thể hy vọng vào sự trợ giúp của Elliah. Việc Lord tham gia vào cuộc chiến sẽ dẫn đến tình huống tồi tệ hơn nhiều lần so với hiện tại.
Frey nghiến răng.
“Nix, Isaka. Hai người nên đến gặp Ivan. ”
"Hả?"
Nix chớp mắt nhanh chóng.
Trong trường hợp này, khả năng phán đoán của Isaka nhanh hơn nhiều so với Nix, người mà chẳng biết gì về thế giới này.
"Cậu định đối phó với ả Bán Thần đó, Norn, một mình sao?"
"Phải."
Tông đồ của Agni, Nix và Isaka, những người đã có được sức mạnh gần giống với một Bán Thần. Sức mạnh của chúng mạnh đến mức ngay cả Frey cũng không thể dễ dàng nhìn thấu được.
Củng cố cho nhóm của Ivan như vậy là quá đủ.
Kế hoạch ban đầu của họ là giúp cậu chống lại Norn, nhưng tình hình hiện tại đang quá cấp bách.
"Điều đó không có nghĩa là chúng ta có thể trừ khử Norn."
Điều này có nghĩa chỉ còn một lựa chọn duy nhất.
Frey phải tự mình đối phó với Norn.
* * *
Tuarik, thủ lĩnh vĩ đại của Silkid, nhìn vào bóng lưng của người đàn ông trước mặt.
Cơ thể được huấn luyện rất tốt và mái tóc gợi nhớ đến phần bờm của sư tử. Tuy nhiên, mạnh mẽ hơn cả chính là ánh mắt của hắn ta.
‘Chiến binh vĩ đại Ivan.’
Người đàn ông trước mặt cậu là người có danh hiệu lớn đang đặt trên vai hắn ta. Đó là lý do tại sao cậu giao tương lai của Silkid cho hắn ta.
Cậu nghĩ rằng Ivan có thể thay đổi kết cục thảm khốc của đất nước.
‘Đó là ảo ảnh chăng?’
Tuarik không thể không tự hỏi.
Đội Chiến binh do Tuarik mang đến và những Warriors theo sau Ivan. Họ thêm vào tổng cộng 500 người.
Mặc dù con số này không đủ để đánh bại các Bán Thần, nhưng nó vẫn đủ để cho thấy rằng họ vẫn chưa từ bỏ cuộc chiến. Trong tương lai, họ sẽ đi khắp Silkid và thu thập nhiều chiến binh hơn nữa.
Tuarik tin tưởng vào những chiến binh kiêu hãnh của Silkid.
Hầu hết các Chiến binh sẽ tham gia Great Warrior với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.
Không may là những dự đoán đầy hy vọng của cậu chấm dứt như những dự đoán đơn thuần. Có một điều mà Tuarik đã bỏ qua.
Họ không có đủ thời gian.
[Nộp ra đây.]
Agni nhìn xuống Tuarik lúc nói những lời đó.
Cùng lúc đó, hai trăm Chiến binh tinh nhuệ bị thiêu chết. Điều tốt duy nhất đó là họ đã tử trận trước khi bản thân có thể hét lên.
Ít nhất họ không cảm thấy đau đớn.
[Và ta sẽ tha mạng cho các ngươi.]
Giọng của Agni nhàn nhạt.
Tuarik nghiến răng nói.
"... Đây là lý do tại sao ngươi tha mạng cho ta?"
Agni không trả lời, Tuarik hét lên dữ dội hơn.
"Ý định thực sự của ngươi chẳng lẽ là tiêu diệt những Chiến binh mà ta sắp đi khắp Silkid để tập hợp!"
[Không hẳn. Thủ lĩnh vĩ đại ạ. Vào thời điểm đó, ta vẫn còn do dự, nhưng giờ thì không còn nữa.]
Hắn ta nói như thể câu nói đó đã giải thích mọi thứ, nhưng họ không hiểu.
Họ không muốn hiểu.
Ngay khi Tuarik chuẩn bị hét lên lần nữa, Ivan tiến lên một bước.
Tuarik dừng lại.
Anh ấy đã nhận ra. Anh đã lầm rồi.
Anh không hề bình tĩnh nổi, nhưng giọng nói tiếp theo của anh ổn định hơn nhiều.
"Ta là Thủ lĩnh vĩ đại của Silkid, nhưng ta không phải là người đại diện cho các Chiến binh tập trung ở đây."
[Rồi sao?]
“Tên đàn ông này là thủ lĩnh của chúng ta. Cậu ấy sẽ quyết định trước đề xuất của ngươi”.
Sau đó, ánh mắt của Agni hướng về Ivan. Ngay cả khi hai trăm chiến binh đã bị thiêu rụi, hắn cũng không hề nhíu mày.
Agni chậm rãi gật đầu.
Điều này cho thấy gắn ta tôn trọng lời nói của Tuarik.
Hắn ta biết người đàn ông này là ai. Cái tên đã nhanh chóng vươn lên trong niềm hy vọng của đám Chiến binh.
[Đại chiến binh Ivan. Nộp lên đây.]
Ivan, người đang nhìn Agni, đột nhiên khoanh tay lại. Vẻ mặt của hắn vẫn không thay đổi.
"Ta hận ngươi.”
Biểu cảm của Agni đã thay đổi.
Toàn bộ cơ thể hắn ta được ra từ lửa, nhưng rõ ràng lông mày hắn ta đã nhíu lại.
[Ngươi nghĩ mình có thể giành chiến thắng sao?]
“Sao ta biết được khi ta thậm chí còn chưa thử đây?”
Lúc Ivan nói những lời đó, một làn sóng lướt qua các Chiến binh phía sau hắn. Snow
khẽ cười một tiếng.
“Ít nhất chúng ta biết một điều. Nhà ngươi yếu kém hơn Riki. "
Chúng biết Riki.
Không có gì lạ. Bởi tất cả các Bán Thần đều biết anh ta là một kẻ phản bội.
Việc anh ta có quan hệ ‘sâu sắc’ với ai đó cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng tuyên bố như vậy đã khiến Agni khó chịu. Cơ thể của hắn ta lập tức phình to gấp đôi. Sức nóng mà hắn ta tỏa ra thậm chí còn sưởi ấm cả bình minh lành lạnh trên sa mạc.
Nhưng ngay sau đó, sức nóng đó được hạ nhiệt
[Đúng.]
"Gì?"
[Ta yếu hơn Riki.]
Ngay sau khi hắn thừa nhận điều này, đôi mắt của Ivan liền nhíu lại.
Agni tiếp tục với giọng mơ hồ.
[Kể từ ngày viên gạch đầu tiên được đặt trên mảnh đất cằn cỗi này, ta vẫn luôn theo dõi.]
Sa mạc này là lãnh địa của Agni. Trên đó, các quốc gia được xây dựng, phá hủy, và sau đó lại được tái xây dựng.
Hắn ta đã chứng kiến điều này vô số lần.
[Những người tụ tập ở Amakan dĩ nhiên rất mạnh. Nhưng ta không chắc đó có phải là mảnh đất cằn cỗi đã tạo ra chúng hay kêu gọi chúng không nữa. Nên ta biết. Rằng tất cả các ngươi sẽ không dễ dàng nhượng bộ. Nhưng nếu mọi thứ diễn ra suôn sẻ thì càng tốt hơn nữa.]
Agni bật cười.
[Ta đã nói rất nhiều điều không cần thiết. Trong mọi trường hợp thì ta hoan nghênh trận chiến này. Và ngươi sẽ học được.]
"Chúng ta sẽ học được gì?"
[Một tên Bán Thần yếu hơn Riki sẽ mạnh đến mức nào… khi so sánh với ngươi.]
Đúng lúc đó, hai Bán Thần xuất hiện ở đằng xa rồi dừng lại gần phía Agni.
Ivan cau mày.
“Vậy là có thêm sao.”
[…không.]
Agni ngạc nhiên quá đỗi.
[Ta không mang theo bất cứ cấp dưới nào.]
"Và một tên Frey già sao?"
“…”
Vẻ mặt của Isaka trở nên khó chịu khi anh nghe những lời đó, nhưng anh vẫn giữ nó khi nhớ lại lý do tại sao bản thân lại ở đây.
"Chúng ta đến đây để giúp ngươi đấy, Ivan."
"Ngươi là ai?"
"Quân tiếp viện được Frey gửi đến."
"Hử. Vậy còn Frey thì sao? ”
Lần này chính Nix là người trả lời. Cô ấy nói với vẻ tự tin.
"Cậu ấy sẽ sớm đến đây thôi."
* * *
Lớp băng xung quanh cơ thể Norn bắt đầu tan chảy và nứt vỡ.
Frey đang đứng trước mặt ả.
Nếu cậu phá vỡ lớp băng bây giờ, thì bản thân có thể giết chết Norn rồi. Suy nghĩ ấu trĩ này xuất hiện trong đầu cậu một lúc, nhưng cậu biết nó không phải là ‘sự thật’.
Thay vào đó, nó sẽ chỉ khiến Norn ra ngoài nhanh hơn thời hạn mà thôi.
Norn, thân phận thực sự của ba ả chị em nhà Nornir.
Ngay cả Elliah cũng không biết ả mạnh đến mức nào.
Cậu không nghĩ là ả mạnh đến vậy, nhưng nếu ả tình cờ sánh ngang với Khải Huyền…
Frey nhớ lại viên pha lê của Riki vẫn còn trong túi của mình cũng như câu hỏi mà Isaka
đã hỏi cậu.
[Cậu đang do dự về việc sử dụng Thần lực của bản thân sao?]
“…”
Cậu đang do dự.
Nhưng sự thật về việc cậu vẫn phải thêm nó vào các phương án của mình vẫn không thay đổi.
Cậu phải chiến thắng. Bỏ mạng tại đây là việc hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Cậu đã cử Nix và Isaka đến giúp Ivan, nhưng không cho rằng họ có thể đánh bại Agni.
Để giết được hắn ta, cậu cũng phải có mặt.
"Ta phải tự mình chiến thắng thôi."
Bỗng nhiên.
Như thể nó thấy được suy nghĩ của cậu, Frey thấy được một tín hiệu trên bầu trời.
“Đó là…”
Đôi mắt của Frey sáng lên.
Frey trông thấy có thứ gì đó để lại một vệt dài giống như sao băng. Chính xác mà nói, đó không phải là sao băng mà là một thứ gì đó đang di chuyển nhanh như sao băng.
Bang!
Nó đập mạnh xuống đất với âm thanh vang lớn. Tất nhiên, phạm vi thiệt hại thực tế
không rộng lắm.
Ngay từ đầu, nó có kích thước nhỏ và không giống như đang lao xuống từ quỹ đạo.
"Cô đi đâu mà thành thế này?"
Frey không kìm được bật cười khi thấy cô gái đang đi về phía mình, trên người phủ đầy bụi.
“Tôi đã phát hiện dấu vết xung quanh đây, nhưng nó đột nhiên biến mất…. Nhờ có cậu mà tôi đã mất một thời gian rất dài. ”
Anastasia phủi bụi bẩn trên người.
Sau đó, cô ấy quay sang Frey và hỏi.
"Tôi có đến muộn không?"
"Không."
Rắc rắc!
Ngay lúc đó, lớp băng bao quanh Norn đã hoàn toàn bị phá vỡ.
"Cô đến vừa kịp lúc."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook