Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
Chapter 176 - Lựa Chọn và Thức Tỉnh (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Sau khi tỉnh dậy, Frey nhận ra nơi mình đang ở hoàn toàn không có thật.

 

Đó là thế giới tinh thần của cậu.

 

Frey đã trôi dạt đến đây.

 

"Ngươi đã chạm đến giới hạn của mình rồi."

 

Sau đó, cậu nghe thấy một giọng nói vang lên từ phía sau.

 

Quay lại, cậu nhìn thấy một người đàn ông có mái tóc vàng óng và bộ râu quai nón.

 

Khuôn mặt này, cậu đã từng nhìn thấy trước đây.

 

Đúng vậy.

 

Cậu đã nhìn thấy khuôn mặt này.

 

Đó là tên Bán thần Indra, kẻ mà Riki đã từng chỉ đích danh cho cậu xem. Bây giờ, hắn đang nhìn Frey với một nụ cười lạnh lùng.

 

“Ngươi đã hao tổn tâm sức vì nhân loại đấy. Tuy nhiên…”

 

Bùm!

 

Frey thậm chí còn không có cơ hội hét lên.

 

Toàn bộ tế bào trong cơ thể cậu như bị vỡ vụn cùng một lúc.

 

Frey nghĩ rằng cậu đã hoàn toàn chai lì với mọi nỗi đau, nhưng nỗi đau mà tia sét vừa mang lại quả thực là ngoài sức tưởng tượng.

 

"Dù có thế nào đi nữa cũng không thể thay đổi sự thật rằng ngươi chỉ là một phàm nhân yếu đuối thôi nhãi ạ."

 

"Người không thể đánh bại các Bán thần đâu."

 

Pưng.

 

Một mũi tên xuyên thẳng vào cơ thể cháy đen của Frey, khiến nó tê liệt và co giật.

 

Lần này là sự xuất hiện của Milled.

 

“Các ngươi…”

 

Frey cố gắng sử dụng ma pháp.

 

Nhưng Mana của cậu lại không chịu nghe lời.

 

Vẻ mặt cậu cứng đờ. Cậu nhớ lại những gì đã xảy ra ngay trước khi bất tỉnh.

 

Cảm giác bản thân không thể cử động nổi cơ bắp vẫn còn hiện rõ.

 

Thực tế và thế giới tinh thần luôn có mối liên hệ chặt chẽ với nhau.

 

Điều này là không thể tránh khỏi.

 

Rốt cuộc, đây là nơi ý thức của Frey trú ngụ.

 

Đó là lý do tại sao cậu không thể di chuyển như bản thân mong muốn. Tình hình thực tế đang ảnh hưởng đến cậu ngay cả bây giờ.

 

“Hahaha! Khá thú vị đấy, đó là những kí ức của ngươi nhỉ… Phải rồi, vì ngươi thực chất chính là Đại pháp sư Lukas Trowman mà. ”

 

“Cố chấp không chiu bỏ cuộc ngay cả khi bị mắc kẹt trong Abyss. Ta thực sự có lời khen cho ngươi đấy.”

 

Có thể nào cái tôi * của họ tồn tại trong khối năng lượng được gọi là thần lực? Hoặc ngược lại? (TL: Cái tôi ở đây có nghĩa là ý thức về bản thân của họ)

 

Hay tất cả chỉ là ảo ảnh mà thôi?

 

Cậu không biết nữa, và cậu cũng không thể tiếp tục dòng suy nghĩ đó vì đầu cậu đang đau buốt.

 

"Ngươi không nghĩ rằng mình đã hấp thụ được toàn bộ thần lực đấy chứ?”

 

"Hay là ngươi nghĩ Bán thần bọn ta sẽ dễ dàng trao sức mạnh của mình cho một người phàm như ngươi?"

 

Lũ Bán thần bao vây và áp sát Frey, liên tục đặt câu hỏi.

 

“Ngươi không có cơ hội để quay về lần nữa đâu. Chỗ này khác xa so với Abyss đấy.

“Vì bây giờ bọn ta sẽ xé tan tâm trí ngươi ra thành từng mảnh. Cảm giác đau đớn đến quằn quại đó sẽ khiến ngươi không bao giờ có thể khôi phục lại như cũ được nữa.”

 

“Sau đó bọn ta sẽ sử dụng cơ thể đáng kinh tởm của ngươi.”

 

“Ngươi nên biết ơn bọn ta chứ. Kukuku…”

 

Bọn chúng muốn lấy cơ thể cậu sao?

 

‘Đừng phun ra những thứ rác rưởi đó.’

 

Frey muốn hét to vào mặt chúng những lời này. Nhưng cậu thậm chí không động đậy nổi cơ miệng.

 

“Trước tiên, thử xem bọn ta có thể phá hủy tâm trí ngươi không nào.”

 

“Ta tự hỏi ngươi sẽ chịu đựng được bao lâu đấy.”

 

Với những lời đó, sự tra tấn mà Frey chưa từng trải qua trong đời bắt đầu.

 

….

 

Thời gian trôi qua.

 

Đã bao lâu rồi?

 

Frey không biết rõ.

 

Cậu nghĩ rằng mình sẽ sớm quen dần với cơn đau, nhưng cậu không thể. Tia chớp của Indra không chỉ đơn giản là đốt cháy cơ thể của Frey.

 

Mỗi lần sét đánh, nó như cắt linh hồn Frey thành từng mảnh.

 

Một lần, hai lần. Không, dù chuyện đó xảy ra hàng chục, thậm chí hàng trăm lần thì cũng không sao cả.

 

Tuy nhiên, khi thay con số đó thành hàng nghìn và hàng chục nghìn, nó hoàn toàn trở thành một câu chuyện khác.

 

“Ngươi đúng là một con quái vật."

 

Đó là giọng nói của Indra.

 

Nhưng cậu không nghe thấy những gì hắn ta nói.

 

Bùm!

 

Sét lại đánh một lần nữa. Và nỗi đau lại ập đến.

 

Frey ước rằng Tia chớp sẽ không tấn công cậu nữa.

 

"Nếu là một con người khác, bản ngã của hắn đáng nhẽ ra sẽ sụp đổ ngay bây giờ rồi."

 

“Không sao đâu. Hắn ta có vẻ như đã đến giới hạn rồi”.

 

Frey tin rằng cậu sẽ không bị phá vỡ.

 

Sức mạnh tinh thần của cậu mạnh hơn bất cứ thứ gì.

 

Nhưng bọn chúng không phải muốn phá vỡ linh hồn cậu.

 

‘Chúng đang cố gắng loại bỏ ... bản ngã của mình.’

 

Bây giờ ý thức của cậu đã bắt đầu trở nên mơ hồ.

 

Frey biết điều đó có nghĩa là gì.

 

Chúng đang cố gắng xóa bỏ hình ảnh của Frey khỏi thế giới tinh thần này. (TL: T ~ T tác giả tiếp tục sử dụng các từ có nghĩa tương tự và thực sự rất khó để dịch đúng)

 

Bản ngã của Frey đang chết dần.

 

Kế hoạch của họ là tiêu diệt tinh thần của Frey.

 

“…”

 

Không đời nào. Hoàn toàn không thể.

 

Frey đấu tranh dữ dội.

 

Cậu có lòng tin rằng mình sẽ không bao giờ chịu lùi bước.

 

Nhưng bị phá vỡ lại là một câu chuyện khác.

 

‘Tiếp đi.’

Cậu chắc chắn.

 

Nếu bị đánh một lần nữa, Frey sẽ bất tỉnh.

 

Và nếu thế.

 

Hai tên Bán thần đó sẽ kiểm soát cơ thể trống rỗng của cậu.

 

“Vĩnh biệt nhé.”

 

Giọng của Indra vang lên một lần nữa, và Frey chắc rằng đó là lần cuối cậu nghe âm thanh ấy.

 

“...”

 

“...”

 

Tia sét không xuất hiện.

 

Không. Không chỉ có thế.

 

Bầu không khí đột ngột thay đổi. Lần đầu tiên, sự im lặng đọng lại trong thế giới tinh thần.

 

Rồi cậu nghe thấy tiếng bước chân. Bước chân không thuộc về Indra hay Milled.

 

Có một người khác trong thế giới này.

 

‘Sao có thể?’

 

Anh ta đang nhìn ai vậy?

 

Frey không biết.

 

Mắt của cậu đã bị bỏng, nhưng thị lực của cậu đang dần trở lại. Điều này chỉ có thể xảy ra bởi vì nó là thế giới tinh thần.

 

Ngay khi nhìn thấy người đàn ông đứng đằng xa, Frey đã quên mất mình phải nói gì.

Indra mất một hồi lâu mới nặn được vài chữ.

 

"Thế quái nào mà ngươi lại ở đây được chứ ?"

 

“…”

 

"Nói mau…! Riki…! ”

 

Riki không thèm trả lời.

 

Xoẹt.

 

Như thường lệ, anh rút kiếm ra.

 

***

 

Bùm!

 

Một cơn giông bão nổi lên xung quanh Indra. Đây không phải là Rào Cản Sét.

 

Không phải là một bức màn, mà thay vào đó là một cột sét.

 

Đây là lần đầu tiên Frey nhìn thấy thứ như thế này.

 

Có thể là bởi vì Tông đồ, Lukes, không có khả năng sử dụng một năng lực như vậy trước khi chết.

 

Frey nghĩ về nguyên lí của nó.

 

Bụp.

 

Bóng dáng Indra lập tức biến mất khỏi tầm mắt.

 

Nhãn cầu của Frey đã hoàn tất quá trình tái tạo, nhưng cậu vẫn không thể theo dõi chuyển động của hắn ta.

 

Thực sự là một cảnh tượng đáng sợ.

 

Hắn ta rõ ràng đang di chuyển với tốc độ ánh sáng.

 

Giông tố nổi lên trong thế giới tinh thần. Sét đánh xuống khắp nơi.

 

Đứng giữa tâm bão như vậy sẽ dễ khiến cho Riki gặp bất lợi. Nhưng không có gì phải lo lắng cả.

 

Nếu người đàn ông này thực sự là Riki mà Frey biết, thì  chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

 

Riki không thay đổi vị trí của mình. Anh ta chỉ đơn thuần đứng đó nhìn chằm chằm vào phía xa, thanh kiếm của anh treo ở bên cạnh.

 

Sau đó, mắt anh liếc sang bên trái.

 

-

 

Trong khoảnh khắc đó, dường như cơn giông bão ập xuống xung quanh anh đã dừng lại.

 

Riki chém một đường chéo sắc ngọt.

 

Và sau một khắc ngắn ngủi, những đám mây đen tản ra và những tia chớp biến mất.

 

[Sao có thể…]

 

Đó là giọng nói của Indra.

 

Tuy nhiên, diện mạo của hắn rất khác so với trước khi hắn biến mất. Toàn bộ cơ thể của hắn dường như được tạo ra từ tia sét.

 

Frey nhận ra đó là cơ thể siêu nhiên mà một số tên Bán thần sở hữu.

 

Ở trạng thái này, hầu hết các đòn tấn công sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến các Bán thần. Chúng thậm chí có thể chống lại sức mạnh của Tuyệt đối ở một mức độ nào đó.

 

Mặc dù vậy nhưng cơ thể của Indra đã bị chém làm đôi theo đường chéo. Từ xương quai xanh bên trái đến thắt lưng bên phải của hắn ta.

 

Nguyên nhân thì đương nhiên không cần nói rồi.

 

[Sao ngươi có thể… chém đứt ta dễ dàng như vậy chứ…?]

 

Indra như thể đang cầu xin Riki một câu trả lời.

 

Nhưng Riki vẫn không thèm mở miệng.

 

[Riki…]

 

Ssss.

 

Hình dáng to lớn của Indra mờ dần rồi mất hẳn.

 

Milled kéo dây cung với vẻ mặt cứng đờ. Hắn không kịp phản ứng trước chuyện vừa xảy ra.

 

Lẽ ra hắn phải hợp tác với Indra khi hắn ta còn sống mới phải. Đúng là ngu ngốc mà!

Nhưng chính hắn cũng không ngờ Indra lại tàn đời nhanh như vậy.

 

"Hửm?"

 

Hắn ta nhìn xuống và phát hiện dây cung mình đã bị đứt.

 

“Cái quái gì…”

 

Rắc!

 

Đột nhiên, dây cung của hắn ta cũng bị chém thành hai mảnh.

 

Riki tra thanh kiếm của mình trở lại vỏ.

 

Mãi một lúc lâu sau đó, Milled mới mơ hồ hiểu được chuyện gì vừa xảy ra.

 

Hắn lắp bắp.

 

“Ta…không thể…”

 

Puuk!

 

Sau đó, ngực của Milled nứt ra và máu đỏ tuôn ra như thác.

 

Milled bị đánh bại và hoàn toàn biến mất như Indra.

 

“…”

 

Frey không có gì bất ngờ.

 

Thật khó để tưởng tượng cái tôi của hai Bán thần lại biến mất ngay lập tức, nhưng nếu đối thủ là Riki thì dễ hiểu thôi.

 

Cậu gượng dậy khỏi mặt đất, toàn thân run lên dữ dội.

 

Frey run rẩy nắm chặt tay.

 

Cậu không bị lừa. Đây chỉ là sự phóng đại quá mức từ tâm trí cậu mà thôi. Rốt cuộc 

nơi này chỉ là một thế giới tinh thần. Và cơ thể của cậu không có thật.

 

Mặc dù cảm nhận cơn đau buốt, nhưng cơ thể cậu không bị gì cả.

 

"Tôi không nghĩ mình có thể gặp lại cậu lần nữa đâu."

 

Mặc dù đây là giọng của cậu nhưng sao lạ quá. Có lẽ là do lưỡi cậu bị bỏng nên giờ nói ngọng đây mà.

 

Frey lầm bầm vài tiếng.

 

Cứ mỗi lần phát ra âm thanh, những cơn đau làm đầu lưỡi cậu như tê dại nhưng cậu vẫn cố chịu đựng và tiếp tục nói.

 

“Cậu có phải Riki mà tôi từng quen không thế?”

“Tôi chỉ là suy nghĩ còn sót lại trong tâm thức cậu thôi.”

Đây là lần đầu tiên Riki mở lời.

Cậu không biết rõ suy nghĩ còn sót lại nghĩa là gì, nhưng cậu vẫn phần nào hiểu được mọi chuyện.

Một ý nghĩ còn sót lại. Nói cách khác, điều đó có nghĩa là Riki đang ở trước mặt cậu không phải là Riki thật. Và Indra và Milled đã biến mất kia cũng vậy.

“Tôi vẫn chưa hấp thụ viên pha lê của cậu…”

“Cậu đã bị đầu độc bởi Ananta. Chất độc mà hắn ta sử dụng được liệt vào hàng kịch độc, còn gọi là chất lỏng tử thần. Nếu không phải vì viên pha lê mà tôi để lại thì cậu đã tèo đời từ lâu rồi.”

Frey thở ra một hơi.

"Có nghĩa là tôi vẫn còn sống sao?"

"Cậu hầu như không còn sống nữa đâu, nhưng trong thế giới này thì chuyện đó cũng không quan trọng lắm.”

"Sao lại thế?"

“Khoảnh khắc trước khi chết giống như vĩnh hằng. Cậu không cần phải vội vàng làm gì "

Khoảnh khắc trước khi chết.

Cũng có thể lắm chứ, vì Frey đang ở trong thế giới tinh thần của cậu mà.

Sau khi hiểu lời Riki, Frey nói.

“Dù sao thì cũng cảm ơn sự giúp đỡ của c…”

“Chọn đi.”

Riki cắt ngang lời cảm ơn của cậu và giơ tay lên.

Một hạt gì đó nằm trong lòng bàn tay hắn.

Frey choáng váng.

Đó là viên pha lê mà Riki đã để lại sau khi chết.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...