Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Norn nghiến răng.

 

Hối tiếc? Tuyệt vọng ư?

 

Không, thứ mà ả ta cảm nhận nhiều nhất lúc này là nỗi sỉ nhục.

 

'Thằng khốn!'

 

Ả ta gồng mình gầm lên nhưng bất lực. Lưỡi của ả chẳng thể động nổi.

 

Không, không chỉ là lưỡi của ả. Toàn thân ả ta bất động, run rẩy như con chim sẻ ướt sũng trong cơn mưa rầm.

 

‘Tê liệt rồi…!’

 

Toàn bộ cơ thể của ả ta đã bị tê liệt.

 

Quả thật không thể tin được.

 

Sau khi trở lại hình dạng hoàn chỉnh của ‘Norn’, khả năng kháng cự của ả ta đã tăng lên gấp nhiều lần.

 

Dù có là Indra tấn công ả ta bằng tia sét của hắn ta đi nữa thì cũng không thể làm ả tê liệt hoàn toàn như vậy. 

 

Frey không còn ngó ngàng gì đến ả nữa.

 

Thay vào đó, cậu hướng mắt về Sunsir, người đang trợn mắt nhìn cảnh này từ phía xa.

Sunsir lùi lại.

 

Cậu ta nhận thức rõ những điểm yếu của bản thân. Bằng mọi giá cậu ta phải tránh việc đối đầu trực diện. 

 

Sức mạnh thực sự của cậu ta chỉ có thể phát huy khi ẩn mình trong bóng tối và tung ra những đòn tấn công bất ngờ.

 

Không có một tên Bán Thần nào có kỹ năng che giấu Thần lực như cậu ta, nhưng điều này cũng có nghĩa lượng Thần lực trong cậu ta ít hơn nhiều so với kỹ năng che giấu hoàn hảo.

 

'Có gì đó đã thay đổi.'

 

Sức mạnh của sấm sét mà Frey vừa tung ra rất kỳ lạ.

 

Sunsir biết Indra. Cậu ta thậm chí đã từng thấy hắn ta sử dụng sức mạnh sét trước đây.

Đó là lý do tại sao cậu ta dám chắc. Đòn tấn công chớp nhoáng mà cậu ta vừa chứng kiến ​​mạnh hơn nhiều so với đòn tấn công của Indra.

 

‘Việc này…'

 

Sao mà có sự ngang bằng này được?

 

Sức mạnh sấm sét mà tên Frey đánh cắp từ Indra bây giờ còn mạnh hơn cả chính chủ?

 

Cậu ta sẽ không tin điều đó nếu bản thân không tận mắt chứng kiến. Trên thực tế, cậu ta vẫn không thể tin được.

 

Frey không đuổi theo Sunsir.

 

Cơ thể của cậu chợt biến mất rồi xuất hiện cạnh Anastasia.

 

Lúc đó, Sunsir gần như sốc tận mạng.

 

So với vụ tấn công chớp nhoáng kia, cậu ta còn ngạc nhiên hơn gấp vạn lần.

 

‘Chà, chuyển động thời không?!’

 

Một phàm nhân sao có thể sử dụng quyền năng mà chỉ có vài Bán Thần nhất định mới có thể thành thạo được?

 

"Hắn ta quá nguy hiểm."

 

Cậu ta phải giết hắn. Bất kể thế nào cậu cũng phải trừ khử hắn. Lúc đó, Sunsir chỉ có thể nghĩ đến mấy điều này.

 

“…”

 

Frey nhìn xuống Anastasia. Anastasia thì ngước mắt nhìn cậu.

 

Đột nhiên, cô càu nhàu.

 

"Chắc chắn là anh thức tỉnh rất chậm rãi."

 

“… Tôi lại đến muộn à?”

 

Frey nhìn cô bạn thân nhất của mình và lẩm bẩm một cách cay đắng.

 

cô thậm chí không thể đứng lên vì không có tay chân, nhưng trên gương mặt ấy luôn nở nụ cười rạng rỡ.

 

"Cơ thể này cũng không phải không thể thay đổi được."

 

"Cảm ơn anh. Vì đã bảo vệ tôi. ”

 

“Cô có thể trò chuyện với tôi sau khi đã xử lý xong.”

 

"Được thôi."

 

“Anh thấy đấy, tôi không thể giúp được gì nhiều.”

 

"Không cần lo lắng điều này."


 

Frey ngước mắt lên nhìn lũ Bán Thần.

 

“Bởi vì chúng không còn quan trọng nữa rồi.”

 

Hai tên Bán Thần nhục nhã nghiến răng, nhưng chúng lại không thể bác bỏ tuyên bố của cậu.

 

Lúc này đây, Anastasia nhận thấy trong cơ thể của Frey đã có rất nhiều thay đổi.

 

“Anh đã thăng hạng lại rồi. Anh đã thức tỉnh trong khoảng thời gian trước khi chết sao? Trong một thời gian ngắn…. Anh quả thật là một chàng trai tuyệt vời. Anh-"

 

"Không ngắn."

 

Frey lắc đầu.

 

Đúng vậy. Nó không hề ngắn chút nào.

 

"Cô có vẻ mệt mỏi. Giờ cô cứ đi nghỉ ngơi đi. Phần còn lại cứ để tôi. ”

 

"…Được. Nãy giờ mí mắt tôi nặng trĩu rồi.”

 

Đôi mắt của Anastasia từ từ nhắm lại lúc cô lẩm bẩm những lời đó.

 

Frey lại ngẩng đầu lên.

 

Sunsir sau khi ẩn đi hào quang của mình và từ từ tiến gần đến cậu bỗng sững người.

 

Đó là bởi ánh mắt của Frey đã nhắm về phía cậu ta. Chắc chắn đây không phải sự trùng hợp ngẫu nhiên.

 

Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, Sunsir sởn gai ốc.

 

"Làm sao…"

 

Một câu hỏi không cần thiết phải trả lời. Trên thực tế, dù có nghe lời nói thật thì cậu ta cũng sẽ không bị thuyết phục.

 

Tên Frey ấy đã sử dụng khả năng thấu thị của Milled.

 

"Uaaaaa!”

 

Norn đột nhiên gầm lên.

 

Cuối cùng ả ta cũng vượt qua được cơn tê liệt. Tuy nhiên, ả nhận thức rất rõ nỗi đau đớn ấy vẫn chưa kết thúc.

 

Nếu Frey muốn vậy thì ả ta đã toi đời rồi. 

 

"Làm sao ngươi dám thương hại ta!"

 

Ả ta hoàn toàn không thể chấp nhận được điều đó. Nhận được sự thương hại từ một tên phàm nhân tệ hại hơn nhiều so với việc bị trừ khử.

 

Ả ta không bao giờ ngờ được sau khi trở lại hình dáng thật của mình, bản thân sẽ cảm thấy nhục nhã như vậy.

 

"Bình tĩnh nào, Norn."

 

Sunsir cố bình ổn Norn trong sự vội vàng.

 

Nếu cứ lún sâu vào cảm xúc của mình thì ả ta chắc chắn làm nên trò trống gì được.

 

Dù phải mất một thời gian, nhưng cuối cùng cậu ta cũng phải thừa nhận sức mạnh của Frey.

 

“Từ giờ trở đi đừng coi hắn ta như một con người. Đúng đấy, sẽ tốt hơn… nếu chúng ta coi hắn như một sinh vật thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả đám Rồng.”

 

Cậu ta nêu ra cái tên của sinh vật được coi là địch thủ của chúng trong quá khứ. 

 

Norn nghiến răng, nhưng ả không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhận lời của cậu ta.

 

Tên đàn ông này có thể không phải là Rồng, nhưng hắn ta còn nguy hiểm hơn nhiều.

 

"Cậu có cách nào không?"

 

"Cô chỉ cần tích cực sử dụng sức mạnh của mình thôi."

 

Cậu ta còn mang theo một con dao găm tẩm độc nữa để phòng ngừa.

 

Tất nhiên, cậu biết rằng tên đàn ông này đã từng bài trừ chất độc của Ananta một lần rồi. Nhưng cũng mất khá nhiều thời gian.

 

Nếu có thể tạo ra khoảng cách này một lần nữa, hắn sẽ không còn cản đường được cậu ta nữa. Lần này, cậu ta sẽ lập tức kết liễu hắn. "…Hiểu."

 

Quyết định này thật khó lòng làm theo được. Bởi lẽ chúng là Bán Thần, cho dù kẻ địch mạnh đến đâu, chúng cũng không bao giờ hợp lực. Nhưng Norn nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình thì kiên quyết.

 

Bằng ngần ấy những thương tổn cho lòng tự tôn của ả thì tên đàn ông này phải chết.

 

Sau đó, ả ta đọc về tương lai.

 

"Hử?"

 

Khi Norn có ba nhân cách có nghĩa trong ả vẫn còn hai chị em nhà Nornir, và người  quyền năng nhìn thấy tương lai sẽ là cô em út Skuld.

 

Trong suốt quãng đời của mình, ả ta đã nhìn thấy rất nhiều chuyện trong tương lai. Đó là lý do tại sao ả biết.

 

Tương lai không hề cố định. Nó như chất lỏng, liên tục lưu chuyển và không ngừng biến đổi.

 

Tất nhiên, đối tượng ấy luôn là chính ả ta. Mỗi lần ả đưa ra phán đoán thì tương lai đều thay đổi.

 

Đó là lý do tại sao Norn chưa bao giờ nhìn thấy tương lai như vậy trước đây.

 

Hoàn toàn tối tăm.

 

Sau đó, ả ta trông thấy một tia sáng trắng tinh khiết, tương phản với viễn cảnh tương lai mà Norn đã nhìn thấy. Nó bao trùm lấy ả ta.

 

Tia sáng ây không đâm xuyên qua mà nuốt chửng ả ta trong đó. 

 

Nó khác với tia sét lúc trước.

 

Về kích thước, sức mạnh. Không, tia sáng ấy thậm chí còn không phải là tia chớp.

 

“…”

 

Khi vầng sáng biến mất, phần trên cơ thể của Norn cũng không còn. Nửa dưới bên trái ‘bịch bịch ‘ rụng rời xuống đất.

 

Đến cả lúc lìa đời, Norn vẫn không nhận ra thứ tương lai mà ả ta nhìn thấy chính là một cái chết không thể tránh khỏi.

 

“…”

 

Frey nhìn xuống đầu ngón tay của mình.

 

Việc sử dụng các ngón tay của cậu không còn vấn đề gì nữa rồi. Cậu thích việc chúng không hề có tác dụng phụ.

 

Cậu chỉ đơn giản bày tỏ ý muốn của mình với sức mạnh Thần Ma mà bản thân vừa giải phóng.

 

“Hãy tiêu diệt tất cả những thứ ngươi chạm vào bằng tốc độ không một ai có thể phát giác ra.”

 

Những gì cậu nghĩ đã thực sự xảy ra.

 

"Nếu nó đánh trúng thứ gì đó với ý chí mạnh mẽ hơn tôi, nó sẽ không làm cho nó biến mất."

 

Khi có suy nghĩ này, Frey quay lại nhìn Bán Thần còn lại, Sunsir.

 

Cậu ta đang nhìn Frey với vẻ khó tin, toàn thân run lên bần bật.

 

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, một ý nghĩ gần như trong tích tắc xuyên qua nỗi sợ hãi của cậu ta.

 

‘Lo-, Lord…?’

 

Chợt, khuôn mặt của Frey trùng khớp với khuôn mặt của Lord.

 

Quả là nực cười. Chuyện này hoàn toàn vớ vẩn.

 

Sao cậu ta có thể nhìn thấy bóng dáng của Lord trên người tên phàm nhân này được chứ?

 

Sunsir rùng mình trước sự xấc xược của chính cậu ta.

 

"Không!"

 

Sunsir chôn chặt nỗi sợ hãi của mình trong sự tức giận.

 

Sau đó, cậu ta lao về phía Frey.

 

Sunsir không có khả năng nhìn thấy tương lai. Nhưng khi khoảng cách giữa cậu ta và Frey thu hẹp dần, cậu ta dường như nhìn thấy được những giây phút cuối đời của mình. 

 

* * *

 

Cậu đã loại bỏ hai tên Bán Thần trong giây lát.

 

Tuy nhiên, Frey không hề cảm thấy tự hào về điều này. Cậu biết mình sẽ thắng trước cả lúc trận chiến bắt đầu.

 

Vào lúc đó, Frey nhận ra mình đã nhảy qua giai đoạn 9 sao.

 

‘Là 10 sao ư?’

 

Cậu không dám chắc.

 

Tuy nhiên, sức mạnh mà cậu có bây giờ không còn giới hạn trong ma thuật nữa.

 

Cảm giác lần đầu đạt được 10 sao là thế nào?

 

Frey biết rằng Cairo và Diablo nắm giữ một số manh mối liên quan đến vấn đề này. Vì vậy, cậu đã quyết định sẽ đi tìm hiểu thêm một vài chi tiết sau khi giải quyết tình trạng  này.

 

“…”

 

Cậu có thể nhìn thấy những viên pha lê do Norn và Sunsir để lại.

 

Đây đã là những thứ mà cậu không còn cần đến nữa. Thứ có ảnh hưởng lớn nhất đến sức mạnh Thần Ma chính là ý chí của người sử dụng nó.

 

Bất kể có sở hữu loại sức mạnh nào thì cậu cũng sẽ không thể sử dụng nó nếu tâm trí của không ổn định, dù cậu có được sức mạnh vô hạn bằng cách nào đi chăng nữa. 

 

Nghĩ ra cách tăng cường tinh thần lực của bản thân sẽ tốt hơn là tăng Thần lực của cậu.

Tuy nhiên, nếu để những viên pha lê nằm ở một nơi như thế này lại quá nguy hiểm. Vậy nên lúc này cậu sẽ thu thập chúng luôn.

 

Sau đó, cậu nhìn xuống Anastasia.

 

Nhìn thấy cơ thể của cô đã bị hủy hoại triệt để đến nhường nào, Frey không khỏi cảm thấy hơi tội lỗi.

 

Cuối cùng, cậu thở dài thườn thượt.

 

"Cô xuất hiện khiến tôi thực sự cảm thấy bản thân đã gây nên tội ác nếu cứ để cô chết đi.”

 

Cũng không phải cậu sẽ làm như vậy, nhưng nếu Anastasia vẫn còn sự có mặt của Schweiser, Frey đã không cảm thấy tội lỗi như vậy.

 

Cậu không thể không ghét Hector.

 

May mắn thay, cốt lõi của cô vẫn còn nguyên vẹn. Vậy là chỉ cần có đủ ME là cô có thể tự chữa lành cho mình rồi.

 

Woowoong - Một triệu ME.

 

Đó là khoản tiền gần như không thể tin được. Dù có là Frey thì đó cũng là một gánh nặng.

 

Anastasia không tỉnh lại ngay, nhưng vết thương của cô đã bắt đầu lành. Với tốc độ hồi phục này thì chỉ trong vài giờ nữa thôi cô sẽ hoàn toàn bình phục. 

 

Cậu rời khỏi chỗ mình đang ngồi.

 

Câu chuyện vẫn chưa chấm dứt.

 

"Agni."

 

Frey gọi tên mối đe dọa lớn nhất trong toàn bộ sa mạc Amakan.

 

Sau đó, cậu nhớ lại lời khuyên của Riki.

 

Anh ấy đã bảo cậu phải tốc độ lên.

 

Lúc đầu, cậu cho rằng anh ấy đang nói về Anastasia, nhưng bây giờ, có vẻ như anh ấy không chỉ nói về cô.

 

“…”

 

Frey đột nhiên có dự cảm chẳng lành.

 

* * *

 

Khoảng một giờ trước đó.

 

'Khó thở thật.'

 

Ivan thở hổn hển nghĩ.

 

Một trong những điều cơ bản nhất của Chiến Vương Quyền là kiểm soát hơi thở. Ngoài ra, thật không dễ dàng để người gần như đã đạt đến cảnh giới của Chiến Vương như Ivan bị mất hơi thở.

 

Nhưng dù có Chiến Vương tham gia vào trận chiến đi nữa thì có khi họ cũng không thể kiểm soát được hơi thở của mình. 

 

Những ngọn lửa cao vút, vùng cát tan chảy và mưa lửa từ trên trời rơi xuống, tất cả đều khiến khung cảnh ấy như một địa ngục thực sự.

 

"Những người khác thậm chí còn không thể trụ tại chỗ này."

 

Thực ra ngay sau khi điều này xảy ra, một nửa số chiến binh sống sót sau cuộc tấn công đầu tiên đều đã gục ngã cùng với cơ thể không còn khả năng tự vệ bị ngọn lửa bao phủ rồi hóa thành tro tàn. 

 

"Đến đây!"

 

Có người hét lên.

 

Sau đó, cậu nhìn thấy một hỏa chưởng khổng lồ bắn về phía mình. 

 

Bùm!

 

Bản thân nhảy ra xa để tránh, lực va chạm khiến cậu lăn lộn mấy vòng.

 

Làn da của cậu bỏng rát. Cậu dám chắc đợt tấn công này không chạm vào cơ thể mình nhưng cảm giác mang đến lại chẳng hề giống như lúc cậu né được nó. 

 

‘Bọn mình không thể chịu đựng điều này lâu hơn nữa.’

 

Suy nghĩ của cậu còn khô kiệt hơn cả sa mạc. 

 

Cậu đã quá vật vã.

 

Là một sinh vật sống bằng lượng nước trong cơ thể, bản than cậu không thể bám trụ ở trong địa ngục này quá nửa giờ.

 

Ivan nghiến răng.

 

Từ lúc bản thân bắt đầu bị Nora tra tấn — không, thậm chí là trước đó, cuộc sống của Ivan đã là một chuỗi những cuộc đấu tranh.

 

Chiến đấu, chiến đấu, và nhiều hơn nữa.

 

Thắng cũng có mà thua cũng có. Những trận chiến đó hầu hết đều rất khó nhằn. Nhưng cậu cũng chẳng nhớ nổi những trận chiến ấy quá lâu. Tất cả những gì Ivan có thể nhớ là những cuộc chiến đẫm máu và nhọc nhằn.

 

Trong tất cả những trận đánh đó, cậu chưa từng nghĩ đến việc thua cuộc mỗi lần vung nắm đấm. 

Chưa một lần vung nắm đấm với ý nghĩ thua cuộc.

 

Nhưng giờ đây, khi đối mặt với Agni, lần đầu tiên Ivan có cảm giác đó. 

 

Có khi ngày này năm sau sẽ là ngày truy điệu của cậu không chừng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...