Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter 185 "Beniang Argento (4)"
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Cha không thể không đi sao?"
Beniang nhìn Osel lúc nói điều này.
Osel quay sang con gái của ông. Chỉ mới nhìn thấy đôi mắt trong sáng, ngây thơ của con bé, nụ cười rạng rỡ đã lan tỏa khắp gương mặt ông.
"Con lo lắng à?"
“… Đó là Khải Huyền. Con nghe nói chúng là quái vật hoàn toàn khác với các Bán Thần khác. Sao con có thể không lo được khi nó là một sinh vật như vậy…”
"Tất nhiên cha cũng sợ rồi."
Osel nhẹ nhàng nói.
"Trong trái tim của cha, ý muốn chạy trốn rất mạnh mẽ. À, đây là điều mà các thành viên khác trong Circle không nên được nghe đâu."
“… Cha có thể làm vậy mà.”
"Con biết ta không thể làm điều đó mà? Đó không phải là vấn đề có thể giải quyết bằng cách bỏ chạy."
"…"
Beniang lo lắng về điều gì đã quá rõ.
Nếu Osel nói bản thân không sợ hãi thì là nói dối.
Ông vẫn có thể cười thật tâm.
"Bán Thần chắc chắn là những sinh vật đáng sợ. Nhưng có những thứ còn đáng sợ hơn chúng."
"Thứ như nào ạ?"
"Mất đi gia đình của họ."
Osel nhìn chằm chằm vào Beniang.
"Không có nhà để trở về."
“… Con cũng sợ mất cha.”
"Haha. Đó là lý do nữa khiến ta phải trở lại. Đừng lo lắng. Rezil đã thiết kế một ca phẫu thuật tuyệt vời. Nếu mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch thì sẽ không có vấn đề gì đâu."
Ngay cả khi mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch thì Beniang cũng biết câu nói đó vô lý đến mức nào.
Mục tiêu của họ là một Bán Thần cấp Khải Huyền. Một sinh vật siêu việt thực sự có thể một tay quét sạch cả một quốc gia.
Không có cách nào để họ có thể hạ gục một mục tiêu như vậy mà không xảy ra bất cứ điều gì sai trái.
“Cha yêu con. Và cha xin lỗi.”
Ông mỉm cười nói những lời đó.
Ban đầu cô không thể chấp nhận được, đúng hơn là cô giận Osel và Eizek vì đã không giữ lời hứa của ông.
Cô đã khóc sau khi nhận ra hành vi đó phi lý đến mức nào, khóc như thể đang tận thế.
Sau khi cảm xúc lắng đọng, cô đã vượt qua được chứng trầm cảm, thiếu tự tin và cô đơn.
Ngay cả khi đó, thời gian vẫn tiếp tục trôi qua, chậm rãi.
Theo thời gian, cảm xúc của cô dần phai nhạt, đến một lúc nào đó, Beniang lại có thể cười nói về Osel.
Tuy nhiên, từ lúc cô nghe được ý muốn của ông đến giờ, có một điều cô không bao giờ có thể hiểu được.
Làm thế nào ông có thể đối mặt với cái chết của chính mình và mỉm cười?
* * *
Ivan vấp ngã.
Sự sống dường như đã bị rút cạn nơi anh. Cậu thậm chí không còn sức để cử động cơ thể của mình.
Ivan đã dồn hết mana, trí lực và cả sinh lực vào quyền đó.
Lúc đó cậu chỉ muốn ngã quỵ, nếu có thể nhắm mắt lại dù chỉ trong giây lát thì quả là không gì hạnh phúc hơn.
Nhưng cậu không thể.
Ivan đính chặt mí mắt có vẻ sẵn sàng đóng lại bất cứ lúc nào luôn mở.
‘Mình đã chạm vào nó.’
Đã rõ ràng.
Theo lời của Nora, quyền của cậu đã chạm vào ‘cốt lõi’ của Agni. Đó không chỉ là một cái chạm.
Đó là một đòn khá ghê gớm.
Đây là lần đầu tiên cậu chiến đấu với một sinh vật siêu việt như Agni, nhưng cậu biết rằng cú đấm của mình đã vững mạnh hạ xuống.
Tuy nhiên, biểu hiện của Ivan không tốt.
"Chết tiệt..."
Quả đấm của Ivan đã thực sự tạo ra một cơn bão cát. Tuy nhiên, cơn bão cát được tạo ra nhân tạo này nhanh chóng tan biến khi sức mạnh đằng sau nó biến mất.
Lớp bụi dần dần lắng xuống lộ ra cơ thể của Agni.
Nửa trên của hắn ta đã không còn, ngọn lửa trên người lập lòe nguy hiểm, giống như một đống cháy đang tàn.
Đó không phải là một trò đùa. Điều này chứng tỏ rằng suy nghĩ của Ivan đã đúng.
Thực tế, cú đấm của cậu đã có hiệu quả.
Nhưng cuối cùng, nó vẫn không giết được hắn ta.
[Tôi không ngờ sẽ có vụ này.]
Agni khốc liệt nói.
Hắn ta không còn cơ hội nói thêm bất cứ điều gì.
Soát!
Một chiếc dùi băng bất ngờ phóng về phía hắn ta.
Phụt.
Cây dùi băng đâm vào cơ thể hắn ta, nhưng biểu cảm của Isaka vẫn xấu. Băng nhanh chóng tan ra.
Isaka nghiến răng.
Điều này có nghĩa là anh không thể dùng băng của mình làm bất cứ việc gì ngay cả khi Agni bị trọng thương?
"Tên khốn quái ác."
[Sẽ tốt hơn nếu ngươi quản tốt cái miệng của mình đấy. Trừ khi ngươi muốn linh hồn mình biến mất.]
Mặc dù lời nói sắc nhọn nhưng tình trạng của Agni cũng không tốt lắm. Nắm đấm của Ivan thực sự đã chạm vào cốt lõi của hắn ta.
Sẽ thực sự nguy hiểm nếu Lưỡi Rồng của Bán Rồng mạnh hơn hoặc Chiến binh Phép thuật sở hữu nhiều mana hơn.
Rất có thể hắn ta đã chết ở nơi này.
Lúc nghĩ vậy, Agni đầy phẫn nộ, nhưng hắn ta buộc phải kìm nén cảm xúc của mình.
Hắn ta không cần phải nháo lên.
Hắn ta có thể biết được tình trạng của chúng.
Đáng lẽ ra chúng phải giết chết hắn ta bằng đòn tấn công cuối đó rồi.
"…Chết tiệt."
Cơ thể của Ivan chắc chắn sẽ gục ngã thôi.
Cuối cùng, tất cả những gì cậu có thể làm là nhìn chằm chằm vào Agni. Thật đáng khâm phục vì cậu đã không lịm đi.
Chính Nora là người đã ngăn không cho cậu gục ngã.
Nhìn thấy một người đàn ông to lớn như vậy lại được một cô bé bế lên có chút tấu hài, nhưng không khí chỉ còn sự nặng nề.
"Đừng khóc như vậy nữa."
"…Sư phụ."
"Bỏ đi, cú đấm cuối cùng thực sự tốt."
Nora mỉm cười và xoa đầu Ivan.
Ivan bất mãn càu nhàu.
"Tại sao người đang làm những điều mình chưa bao giờ làm trước đây thế?"
"Ta không biết."
Nora thì thầm một mình, dường như nhớ ra điều gì đó.
"Kỹ thuật của cậu gọi là gì?"
“… Ivan. Cú đấm của Ivan.”
"Haha. Thật khó hiểu. Nhưng gọi nó bằng cái tên đó cũng không quá tệ. Hừm. Có vẻ như chỉ còn một bước ngắn nữa thôi là cậu sẽ chạm được đến sàn đấu Chiến binh Phép thuật rồi đấy."
Giọng Nora nhẹ nhàng, nét mặt tươi tắn. Nhưng vẻ ngoài này khiến Ivan cảm thấy bất an.
"Ivan Dolgar."
Vẻ mặt của Ivan đanh lại.
Tên thật của cậu, thứ mà cậu đã quên rất lâu sau đó được Nora thốt ra.
Nora mỉm cười nhìn vào khuôn mặt của học trò của mình.
Những năm tháng đời cô vụt qua trước mắt. Cô ấy đã ngừng đếm chúng sau năm thứ 200, nhưng một thời gian dài đã trôi qua.
Ít nhất, đối với con người, đó là một khoảng thời gian rất dài.
Đó là khoảng thời gian buồn tẻ, cực nhọc và cô đơn, nhưng nhìn lại, đó không hẳn là một cuộc sống tồi.
Cô có thể nghĩ theo cách này nhờ có cậu học trò này của cô, người đã đồng hành cùng cô trong suốt những năm tháng sau này.
"Nhớ nhìn kỹ."
Nora đi về phía Agni.
Sau khi sử dụng Linh Hỏa, mana của cô ấy đã không còn nữa. Nhưng không thể không sử dụng võ thuật ma thuật mà không có mana.
Đây cũng là sự khác biệt về quyết định giữa một Pháp sư và một Chiến binh Phép thuật. Suy cho cùng, các Chiến binh Phép thuật là những người sẽ để ý đến cơ thể của mình hơn.
"Ivan vẫn còn một bước nữa."
Nói cách khác, cậu cần thêm thời gian.
Dù có dồn bao nhiêu tài năng, bản năng và tận lực, thì thứ kinh nghiệm hun đúc theo thời gian cũng sẽ là trở ngại mà Ivan không thể vượt qua được.
Cậu cần một người có thể chỉ cho bản thân bước đi cuối cùng. Đó là điều mà sư phụ của cậu, Nora, đã tin tưởng.
Khuôn mặt Nora nở một nụ cười rạng rỡ.
Lúc này đây thậm chí còn có đối thủ tốt nhất.
"Ngươi đang làm gì vậy?"
Ivan hét lên và vặn vẹo, cố gượng dậy. Tuy nhiên, sau khi nâng người lên khỏi mặt đất một nửa, anh ta lại gục mặt xuống cát lần đầu tiên.
Cậu không còn sức lực ở đôi chân của mình.
Tuy nhiên, cậu vẫn không ngừng đấu tranh, bản thân nghiến chặt hàm đến nỗi nướu của cậu bắt đầu chảy máu.
Cậu biết Nora đang nghĩ gì, cậu có thể cảm nhận được điều đó.
“Đừng làm điều đó! Đừng…”
Ivan ho ra một ngụm máu.
Có thể thấy được những mảng nội tạng bị tổn thương do đòn tấn công của hắn ta trong máu.
“Làm ơn… làm ơn đừng…”
Bước chân của Nora vẫn không dừng lại.
Nhìn thấy người đệ tử đang khóc lóc của mình khiến cô nhớ lại lần đầu tiên cô thu nhận cậu.
Lúc đó Ivan rất ngây thơ, cô ấy nhớ lại ánh mắt trong sáng và ngây thơ của cậu.
Người đệ tử dễ thương một thời của cô đã trở thành một người đàn ông vạm vỡ kinh người.
‘Huhu.’
Những suy nghĩ lạc quẽ của cô ấy dừng tại đó.
Biểu cảm của Nora thay đổi.
Cô ấy ở ngay trước mặt Agni lúc nào không hay, sau đó cô ấy nhớ lại cú đấm của Ivan.
Đó là đòn tấn công bao hàm đủ tiềm năng của một Chiến binh Phép thuật.
Cô từ từ nắm chặt tay lại và vung ra phía trước. Võ luyện không cần mana cũng giống như dụng cung mà không có mũi tên.
Những người nhìn vào có thể nghĩ rằng nó vô dụng. Tuy nhiên, điều đó không hoàn toàn đúng.
Ít nhất cô có thể chỉ cho cậu những chuyển động, có thể dạy cậu tư thế lý tưởng nhất.
Ivan rưng rưng nhìn cảnh này.
Bất chấp nỗi buồn và sự bất lực, cậu mở to mắt theo dõi những giây phút cuối cùng của thầy mình.
Agni cũng đang nhìn Nora.
'Cô ấy đang làm gì?'
Hắn ta không thể cảm nhận được bất kỳ sức mạnh nào ở con người trước mặt. Điều này có nghĩa là cô không phải là mối đe dọa đối với hắn ta.
Ngay cả nhúm lửa hồng nhỏ nhất của hắn ta cũng có thể thiêu chết cô.
Nhưng hắn ta vẫn chưa thể di chuyển được.
Không, hắn ta không muốn di chuyển.
Thứ này không giống như Lưỡi Rồng. Hắn ta không di chuyển bởi vì 'trái tim' của hắn không muốn hắn di chuyển.
Sự xuất hiện của Nora vào lúc này có gì đó khiến hắn ta chẳng buồn di chuyển.
'Sự tôn kính.'
Một Bán Thần như hắn ta cảm thấy tôn kính một con người ư?
Quần áo của Nora dính đầy máu và cát, nhưng tư thế đứng thẳng của cô dường như mang theo cảm giác thanh khiết thánh thiện.
Nora siết chặt tay.
Ivan nhận ra ngay lập tức.
Động tác đó, tư thế đó, nắm tay đó.
Cô đang bắt chước tuyệt kỹ mà hắn ta vừa sử dụng.
Không, đó không phải là bắt chước. Cô đang chỉnh lại những thiếu sót, tái tạo và phát triển nó thành hoàn thiện.
Đó là bài học cuối cùng của Nora.
Cô nghe thấy tiếng kêu đau đớn của Ivan.
Tuy nhiên, cô không mở mắt. Thậm chí còn chẳng mở miệng.
Cô không muốn học trò của mình thấy vẻ ngoài khó coi lúc bản thân đang la hét trong những giây phút cuối cùng.
Cô sẽ không cho phép điều đó.
….
….
Thật là lạ.
Vì lý do nào đó, cô không cảm thấy đau.
Cô đã chết rồi sao?
Có phải cô đã bị đốt thành tro trước khi có thể cảm nhận được không?
Không, không phải vậy.
Nora mở mắt.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook