Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter 232 Pháp Sư Vĩ Đại Trở Lại Sau 4000 Năm (5)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 232: Pháp sư vĩ đại trở lại sau 4000 năm (5)
…
Giọng Iris nhỏ hẳn đi, đến khi Lukas nhận ra thì linh hồn của Iris cũng đã hoàn toàn tan vỡ.
"A." Cậu ngây người thốt lên.
Lukas nhìn bóng tối trước mặt và nhớ lại cuộc nói chuyện của mình với Iris.
Cậu nhớ lại khuôn mặt của cô, những giọt nước mắt và lời thú nhận từ cô.
[… Thế nên em đã hơi tham lam, nhưng em không thể làm được. Em không thể chính tay thay đổi bản chất của Lukas Trowman mà em yêu thương. Cảm giác ấy tưởng như em đang giết anh bằng chính đôi tay của mình vậy.]
Cuộc hành trình ngắn ngủi vài tháng trong thế giới ảo ảnh.
Những ký ức giả đó là lòng tham mà Iris đang nói đến.
4.000 năm hiến dâng chỉ tóm lại trong vài tháng.
‘Đó ... không phải là tham lam.’ Lukas nghiến răng.
Cậu không thể chấp nhận nó.
Cậu sẽ không bao giờ có thể chấp nhận kết cục như vậy.
"Vẫn chưa đâu." Cuộc hội ngộ của họ còn chưa diễn ra nữa mà.
Paht!
Hào quang rực rỡ phóng ra từ ngực của Lukas.
Mảnh ghép cuối cùng được Iris lấp đầy đã khiến cơ thể cậu có những thay đổi không tưởng.
“Iris, vẫn chưa đến lúc để em nghỉ ngơi đâu mà.” Cậu không còn nghe thấy giọng nói của Iris nữa. "Nhật ký" mà cô ấy nhắc tới đã kết thúc.
Đó là linh hồn đã tan nát của cô.
Linh hồn của Iris Phisfounder, người phải đối mặt với kết cục còn tàn khốc hơn cả cái chết.
"Thế nên, chỉ cần đợi thêm chút thôi.”
… Thật là mong manh, nhưng vẫn còn cơ hội.
Tất nhiên, với sức mạnh hiện tại của Lukas thì đó là điều không thể. Thế nhưng dù có là linh hồn đã vụn vỡ cũng có thể được hồi sinh.
Đi gặp gã ta.
'Mình phải hạ gục Lord.'
Việc đó sẽ không hề dễ dàng, vì dù sao thì Lukas cũng đang suy yếu.
Lord đã rút cạn Thần lực của cậu nên Thần lực của cậu cũng đã giảm xuống dưới một nửa so với trước đây.
Với từng này sức mạnh, cậu chỉ có thể sử dụng Ngưng Ngạc của mình được vài lần thôi.
Tuy nhiên, Lord cũng đã bị suy yếu. Vì vậy, cậu phải đi.
Nghĩ vậy rồi, Lukas liền rời khỏi Thiên giới đã bị hủy hoại.
Cậu phải làm điều này.
Bất kể thế nào đi nữa.
* * *
[…]
Nozdog cảm thấy tâm trí của hắn trở nên mệt mỏi cùng với cơn buồn ngủ nặng nề.
Ngủ.
Đây là từ không hề có liên quan đến tên có thân hình xương xẩu như hắn ta. Ngay từ đầu, hầu hết các Bán Thần đã không cần đến ngủ.
Thế nên Nozdog không khỏi cảm thấy kỳ lạ khi cảm giác thèm ngủ bao phủ lấy hắn ta.
Lúc này đây, có một điều vô cùng rõ ràng.
Bản thân chỉ cần thư thái trong chốc lát thôi là hắn sẽ lập tức chìm vào giấc ngủ sâu. Ngay sau đó, hắn ta sẽ chết dưới bàn tay của kẻ hiện đang đứng trước mặt hắn đây mà chẳng phải ai khác.
[… Vậy là Kaltud thực sự là con tốt của Lucifer.]
Tất nhiên, hắn ta chưa từng hoàn toàn tin tưởng vào tên ác quỷ da đỏ đó. Điều mà Nozdog tin tưởng chỉ có sự thật hắn ta là một ‘ác quỷ’.
Ngoài sức mạnh bẩm sinh của mình, hắn ta không nghĩ các thành viên của hội Circle sẽ có thể làm bất cứ điều gì đối với một sinh thể hoạt động chủ yếu trong Địa ngục.
Nhưng hắn ta lại chưa từng nghĩ đến việc chúng sẽ tử trận trong một cuộc chiến toàn lực chống lại Địa ngục như vậy. Nếu bản thân biết điều này sẽ xảy ra, hắn ta sẽ không bao giờ để một tên ác quỷ làm Tông đồ của mình.
Dro nói nhỏ:
"Lucifer đã chết rồi."
[…Cái gì?]
“Ngay trước lúc chết, Lucifer đã chuyển những ký ức của gã cho ta. Ngươi có biết không, Nozdog? Tên Lord mà ngươi ủng hộ vô cùng dường như đã hấp thụ hết tất cả đồng loại còn lại của ngươi rồi đấy. ”
[Ngươi đang nói cái quái gì vậy?] Nozdog không thể che giấu nỗi bàng hoàng của mình trước những lời đó.
Hắn ta không thể kìm lại được.
Hắn ngay lập tức bật dậy khỏi ngai vàng của Hitume Ikar và trừng mắt nhìn Dro.
[Lord sẽ không bao giờ làm điều đó.]
“Dù ngươi có tin hay không thì những tên Bán Thần duy nhất còn lại trên thế giới này chỉ còn lại vài kẻ không bao giờ rời khỏi Vùng đất Băng giá thôi, có ngươi, Lord và Elliah.”
[Khục…]
Nozdog bàng hoàng mà hơi loạng choạng lùi lại. Cơ thể của hắn ta ngã ngửa lại ngai vàng.
[Lord… tại sao Lord lại nuốt chửng thần dân của ngài ấy?]
Giọng hắn ta yếu ớt.
Bình thường, hắn sẽ toát ra thứ hào quang đen tối và u ám như một vị thần chết, nhưng giờ đây, ánh hào quang đó đã bị phân tán hết và cạn kiệt.
“Còn không rõ ràng sao? Để gã ta trở nên mạnh mẽ hơn. Lord đã bắt đầu đối xử với đồng loại của ngươi đơn giản chỉ như những phần năng lượng thôi, tựa như các chất bổ sung dinh dưỡng có thể làm cho gã ta khỏe mạnh và cường tráng sau khi tiêu thụ chúng. "
[…không…thể nào.]
“Hãy thôi phủ nhận một cách vô nghĩa đi. Ta có thể nhìn ra từ thái độ của ngươi, Nozdog. ngươi có vẻ không ngạc nhiên mấy. Chắc hẳn ngươi cũng đã lường trước được có chuyện như thế này sẽ xảy ra rồi chứ gì”.
Nozdog run rẩy.
Đó là sự thật. Từ khi Lord nuốt chửng Leyrin, hắn ta đã nghĩ sẽ có chuyện như vậy xảy ra rồi, nhưng bản thân lại giả vờ như không biết.
Trước mặt Agni, hắn ta đã nói những lời khoác lác. Hắn ta khoe khoang bản thân sẽ tin cậy Lord cho dù ngài có làm gì đi chăng nữa.
Không. Cho đến giờ, là chính hắn ta đã tự huyễn hoặc bản thân Lord chỉ đi đường tắt để hồi sinh cho các Bán Thần mà thôi.
Thế nhưng… giờ đây hắn chỉ còn biết nhìn vào kết cục.
Lord đã nuốt chửng tất cả thần dân của hắn
“Lord sẽ đến đây sớm thôi. Sau đó, ngươi sẽ biết chắc chắn gã ta có nuốt tất cả các Bán Thần khác không. Ta có thắc mắc. Nozdog, đó là kết cục mà ngươi muốn sao? ”
[…ngươi đang cố nói điều gì vậy?]
"Hợp lực lại đi. Nếu ngươi không muốn chết, thì hãy giúp ta hạ gục Lord.”
[Đừng nói nhảm nữa.] Nozdog nói với giọng gay gắt.
Dro liếc nhìn cánh cửa rồi nói:
“Chúng ta có cơ hội giành chiến thắng. Quân tiếp viện của bọn ta đã đến rồi.”
Rầm!
Các cánh cửa trong chính điện đã bị phá tung, tất cả có thể nhìn thấy là kẻ nào đang bước vào.
Ivan đang dẫn đầu nhóm. Cậu vừa nói vừa phẩy miếng sắt khỏi cánh tay.
“Chúng ta đã đến đúng nơi rồi. Tất cả những kẻ khó tìm đều tập trung ở đây.”
“…”
“Này, Dro. Làm ăn suôn sẻ chứ hả? ”
Sau khi Ivan nói điều này, Dro thở dài.
“… Không còn thời gian để nghe cậu trách móc nữa đâu. Các cậu hãy sẵn sàng đi. ”
"Sẵn sàng cho vụ gì?"
Jak-
Đột nhiên, không gian mở ra, và Lord bước ra ngoài.
Sự xuất hiện đột ngột của gã ta khiến trái tim của mọi người trong khán phòng trong giây lát như đông cứng lại.
Thời gian tựa như đã ngừng trôi.
Trong căn phòng dường như đã bị đóng băng theo thời gian này, chỉ có đầu của Lord là đang di chuyển.
Không lâu sau, ánh mắt của gã ta hướng về Dro.
[Ngươi đây rồi, Long Đế.]
“…”
[Bởi vì hình như ngươi đã quên mất lời hứa của mình rồi nên ta đã đến để lấy lại phần thưởng của mình.]
“Xin lỗi, nhưng ta không biết ngươi đang nói gì.”
Dro đáp lại bằng khuôn mặt vô cảm, còn Lord không nói thêm gì nữa.
Ngay từ đầu, tất cả họ đều biết được trò chuyện với nhau là chuyện vô ích.
Sau đó, Anastasia cứng đờ nói.
"Frey ở đâu?" Cô nghe nói Frey đã đến Địa ngục để ngăn chặn Lord.
Nhưng bây giờ, Lord đang đứng trước mặt họ, gã ta còn có vẻ bị thương nặng như thể vừa đánh nhau với ai đó.
Trong khi Anastasia nhìn gã ta với vẻ lo lắng, Lord đáp lại một cách thờ ơ.
[Tên Đại Pháp sư đã chết rồi.]
“…”
"Ngươi nói nhảm nhí đủ rồi đấy!" Không giống như Anastasia còn đang bị sốc, Ivan gằn giọng nói.
Ánh mắt của Lord cuối cùng cũng hướng về họ rồi gật đầu.
[Thực thể đó… Phải rồi. Đây hẳn là cái vỏ mà tên Đại Pháp sư đã sử dụng trước khi cậu ta trở thành đấng siêu việt.]
Gã ta đang nói đến thân xác của Frey. Grey Trowman.
Lord nói với giọng khó chịu.
[Sự hiện diện của ngươi khiến ta cảm thấy phiền thật đấy. Chết đi.]
Bụp!
"…Hơ?"
Cơ thể Grey phát nổ mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, máu của hắn ta văng đầy người Đại Nữ Vu đang đứng bên cạnh hắn.
Không ai nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.
Sau đó, Dro gấp gáp hét lên.
“Mana hoặc Qi! Cả hai đều có tác dụng! Sử dụng năng lượng bảo vệ cơ thể của ngươi đi! Gã ta hiện đang đuối sức! ”
[Ngay cả khi ta bị suy yếu thì giết ngươi cũng không thành vấn đề.]
Ngay khi Lord sắp tiếp cận với họ thì…
[Lord.] Nozdog gọi gã ta.
Lord hạ tay xuống và quay sang hắn ta.
[Nozdog, tinh thần lực của ngươi thật tuyệt vời. Ngươi vẫn còn tỉnh giác này.]
[Tại sao ngài lại nuốt chửng người của chúng ta?]
[…À. Bây giờ nghĩ lại thì ta vẫn chưa giải thích cho ngươi nhỉ? Hừm.]
Sau khi suy nghĩ một lúc, Lord lắc đầu và nói.
[Không còn thời gian nữa. Ngươi cũng cứ để ta hấp thu ngươi đi. Sau đó, ngươi sẽ hiểu ra thôi.]
Juk-
Một cái miệng xuất hiện trên khuôn mặt của Lord. Cái miệng to lớn, gớm ghiếc ấy chính là thứ gã ta từng dùng để ăn tươi nuốt sống các Bán Thần khác.
Gã ta há to miệng tiến đến chỗ Nozdog.
Taht!
Một bức tường bằng xương ngoi lên từ dưới đất, chặn lại cái miệng này.
Lord dừng lại một chút.
[Thứ đó là gì vậy, Nozdog?]
[… Thuyết phục ta đi. Rồi ta sẽ cho ngài làm vậy.]
Nozdog cố nén những lời đó.
[… Nếu ngài thuyết phục được ta, ta sẽ trở thành một phần cơ thể ngài. Lord, ngài sẽ không tiêu hóa đồng loại của mình mà không có lý do đâu đúng không? Phải có một lý do. Một lý do mà tất cả chúng ta đều có thể hiểu được. Nói cho ta biết đi. Sau đó…]
Lord nhìn Nozdog một lúc rồi nói.
[Nozdog.]
[…Sao ạ?]
[Ngươi nói nhiều quá đấy, Nozdog.] Giọng gã thật cáu kỉnh.
[Chỉ cần im lặng và trở thành thức ăn của ta thôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook