Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter 235 Pháp sư vĩ đại trở lại sau 4000 năm (8)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 235: Pháp sư vĩ đại trở lại sau 4000 năm (8)
“Khục ...”
Cảm giác bản thân đang mất dần sự tỉnh táo, Anastasia muốn bật dậy, nhưng vì áp lực trên vai cô khiến điều đó trở nên bất khả thi.
Sức nặng từ áp chế quả thực vượt quá sức tưởng tượng.
Nếu như không phải vì cô là một Golem thì cơ thể cô trước đó chắc chắn đã nát bấy rồi.
‘Chết tiệt!’
Cô không nén được nước mắt trước sự vô dụng của mình.
Anastasia dùng hết sức bình sinh nhấc đầu mình lên.
Cô biết điều đó vô ích thôi, chỉ là, cô không thể không nhìn một lần.
Sau đó, cô thấy một ảo ảnh. Trong tầm nhìn mờ dần tựa như sẽ biến mất bất cứ lúc nào của mình, hình như cô đã thấy Lukas.
‘ha-, hahaha.’
Phải, chắc chắn nó là ảo giác rồi.
Anastasia chắc chắn ở đâu đó trong tim mình, cô đang tuyệt vọng tìm kiếm sự trợ giúp của Lukas. Cô luôn hi vọng rằng cậu sẽ xuất hiện bất chợt và giải quyết tình cảnh mất phương hướng này.
Thế nhưng đó chỉ cô đang cố trốn tránh trách nhiệm. Không. Cô chẳng làm được gì ngoài việc chối bỏ thực tại cả.
Anastasia cảm thấy kinh tởm chính bản thân mình đến mức muốn nôn.
Lukas không phải một vị thần. Nói cách khác, cậu không phải người cô có thể thoải mái cầu cứu khi bản thân đang gặp rắc rối được.
Mà, cứ nhìn ảo giác này đi.
Đó không phải ‘Frey Blake’, đó là ‘Lukas Trowman’. Từ sau lần biến mất cách đây 4000 năm, có bao nhiêu phần trăm khả năng khiến người mà Lord nói đã bỏ mạng như cậu lại thình lình xuất hiện được?
Trong khoảnh khắc khốn đốn đó.
‘Chuyện đó ấu trĩ đến mức chẳng thể nào được viết vào trong câu chuyện về một vị anh hùng vĩ đại được.’
Đó là lý do cô chắc chắn đó chỉ là một ảo giác.
Tầm nhìn của Anastasia dần mờ đi.
Dù cho nó không vậy đi nữa.
Ngay cả khi những gì cô vừa thấy không phải là ảo ảnh đi nữa.
Nếu như người đó thật sự là Lukas.
Và nếu cậu đến để cứu họ thì...
‘Hơi ... muộn mất rồi.’
Sau suy nghĩ ấy, Anastasia chìm vào hôn mê.
* * *
[…]
Lord cảm thấy Ngưng ngạc của gã dường như đang dần biến mất.
Không phải vì gã đã dừng nó mà ngược lại, bởi vì Lukas đã phủ định áp chế mà gã tạo ra.
Chẳng có gì đáng ngạc nhiên, nhất là khi người đàn ông này thực sự là Lukas.
Không lâu sau, áp lực dồn ép Anastasia và Jekid xuống mặt sàn đã hoàn toàn biến mất, cả hai người họ đều không đứng dậy nổi. Cả hai đều đã mất đi tri giác.
Tất nhiên, Lord hoàn toàn không còn hứng thú gì với họ nữa.
[À. Vậy đây là những gì đã xảy ra.]
Sự chú ý của gã chỉ tập trung vào Lukas.
Lord cảm thấy Ngưng Ngạc của gã đang dần biến mất.
Người đàn ông đáng lẽ đã chết sau khi gã lấy toàn bộ thần lực này, giờ lại đứng trước mặt gã một lần nữa.
Đây không phải tình cảnh có thể sửa chữa được.
Khác với vết thương trên thân thể gã, những vết sẹo chằng chịt trong linh hồn cậu hẳn lag đã tốn một thời gian rất dài để lành lại. Mà hơn cả thì những vết thương gã ta từng gây ra cho linh hồn của Lukas hẳn là đòn chí mạng mới phải.
Thời gian trôi qua chỉ để thúc đẩy cái chết của cậu nhanh hơn thôi.
Thế mà cậu ta vẫn còn sống, quan trọng hơn là, cậu ta lại xuất hiện trước mặt gã trong tình trạng hoàn hảo thế này, cùng với cốt lõi của Bình Hành giả, thứ sức mạnh mà gã đã phải đánh đổi tất cả để lấy được.
Biểu cảm vặn vẹo của Lord dần dịu lại. Gã đã lấy lại được sự bình tĩnh.
Tình huống này thực ra còn tốt hơn những gì gã dự tính. Nếu như Phù thủy Iris đó đã quyết tâm giấu cốt lõi đến cùng thì ngay cả Lord cũng sẽ mất một thời gian rất dài mới tìm ra nó được.
Nhưng giờ đây, cốt lõi xuất hiện ngay trước mặt gã mà không cần nỗ lực nào.
Lý do khiến gã phẫn nộ và mất kiên nhẫn đã biến mất hoàn toàn.
Nhưng giờ đây, khi gã có thêm thời gian để suy nghĩ, mối nghi ngờ của gã lại dâng lên.
Lord nghiêng đầu sang bên và nói.
[Nhưng tại sao ngươi lại xuất hiện trước mặt ta một lần nữa vậy?]
Gã chỉ đơn thuần tò mò thôi.
Gã tiếp tục nói trong khi dõi theo Lukas im lặng đáp lại cái nhìn của gã.
[Ta biết nơi mà Iris đem ngươi tới ... Nơi đó là Thiên giới đã sụp đổ. Thế giới mà đã bị phá hủy và chứa đầy rác thải trong không gian. Nếu ngươi không rời khỏi nơi đó, ngươi có thể đã tận hưởng vài khoảnh khắc hạnh phúc giả tạo rồi.]
“...”
[Không phải đó là những gì Iris muốn sao?]
“Ta biết điều đó.”
[Thế thì tại sao? Tại sao ngươi lại đến đây để chết như một con chó vậy?]
“Mục đích việc sống trong ảo giác giả tạo là gì đây?”
Lukas dừng một lát rồi lắc đầu.
“...không. Điều đó có thể có ý nghĩa với ngươi, nhưng ta thì không muốn thế. Thực tại quan trọng hơn đối với ta, và ta không thể làm ngơ những khổ đau mà những người thân cận với ta từng phải chịu đựng.”
[Hô ...]
“Nên ta không thể chỉ ngồi yên ở một chỗ và nhìn ngươi tác quái được.”
Sau khi nói vậy, Lukas dường như nhớ ra điều gì đó.
“Kẻ phải chết là ngươi đó chứ không phải ta.”
[Khư-, khư hư hư hư...] Lord bật cười.
Phải rồi. Gã nghĩ rằng có thể lắm chứ.
Bằng lý do nào đó mà gã cảm thấy tình cảnh này thật quen thuộc. Giống như lúc lũ nhân loại đẩy gã vào một góc tường.
Lord không thể giấu được sự phẫn nộ của mình khi đó, nhưng gã chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ chết cả.
Bởi vì có thứ quan trọng đã bị khuyết mất mà gã không rõ đó là gì.
Nhưng Lord tin rằng chỉ có một sinh vật duy nhất trên thế giới này có khả năng giết được gã. Sau cùng thì gã vẫn tin tưởng chỉ có một vị có thể chặn đứng mục tiêu của gã.
Gã nghĩ bản thân đã giết được cậu, nhưng có lẽ vẫn hi vọng cậu còn sống.
Cuối cùng thì gã cũng đã hiểu nguyên do.
Những kẻ khác không đủ mạnh. Chúng vẫn đang thiếu thứ gì đó, không chỉ về sức mạnh.
[Cuối cùng, ngươi vẫn là kẻ thù của ta, Lukas Trowman.]
Có một chút vui vẻ trong giọng nói của Lord khi gã nói những điều này.
Mặt khác, Lukas chỉ nhìn đăm đăm xuống sàn. Cậu đang nhìn vào đống nôn mửa của Lord.
“... Ngươi đã nôn hết chúng ra hả?”
[Nếu thật là như thế thì sao?]
“Thì ngươi đã tự vứt bỏ nghĩa vụ mà chính ngươi đặt ra. Ngươi đã làm ra một điều đáng tiếc và ngu ngốc đấy. Quan trọng hơn cả, ngươi còn chưa nhận ra bản thân đã làm gì nữa là."
[Ngươi đang nói cái gì thế?]
“À ... Ta hiểu rồi.”
Lukas thì thầm một cách thờ ơ rồi ngước lên.
“Giờ hãy đi tới một nơi khác nào.”
Paht.
Sau những lời đó, khung cảnh xung quanh họ liền thay đổi như thể tất cả các sắc màu trên thế giới đều đã bị đảo lộn, hoặc giống như thế giới đã bị đảo ngược vậy.
Lord cảm thấy hơi chóng mặt một chốc, và ngay trước khi cảm giác ấy tan biến, gã nhận ra bản thân đã ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
[...] Biểu cảm của gã cứng lại bởi vì không thể hiểu Lukas vừa làm gì.
Đây là sức mạnh của cấp 10 sao?
Cậu ta vừa sử dụng Ngưng Ngạc sao?
‘Giống lắm.’
Phải. Nó giống lắm, nhưng không phải cùng một sức mạnh như nhau.
Lord nhìn Lukas.
Dáng vẻ vẫn đang đứng đó đầy thờ ơ của cậu đột nhiên trở nên to lớn vô cùng. Cảm giác cậu ta như đang tỏa ra một áp lực vô hình vậy
Tựa như bóng tối đang bao trùm cơ thể Lukas, và bóng tối ấy đang ngăm nghe lấy gã đầy đói khát với cái miệng mở rộng sâu hun hút.
‘Chuyện gì đang diễn ra? Cảm giác này ...’
Gã muốn quay đầu đi. Gã không muốn đối mặt với ánh nhìn đó. Nếu có thể, gã cũng muốn rời khỏi nơi này luôn.
Gã lập tức hiểu được bản thân đang cảm thấy gì.
‘Ta đang sợ sao?’ Gã lập tức phủ nhận điều đó.
Không thể nào.
Không lý nào gã lại cảm thấy thứ xúc cảm bản thân còn chưa từng hiểu được từ khi sinh ra, nhất là khi gã đã đạt tới cảnh giới hoàn hảo nhất của mình.
[Đây là đâu?]
“Một hòn đảo vô danh ở phía bắc của lục địa."
[Ngươi mang ta tới đây để làm gì?]
“Không có sự sống nào ở đây cả.”
[Ta biết. Nhưng nơi này có hơi sơ sài quá mức để trở thành chiến trường cho trận chiến cuối cùng của chúng ta đấy.]
Môi của gã cong lên và tiếp tục nói:
[Đây là lần thử thách cuối cùng của ta. Lukas Trowman, đây sẽ là mồ chôn của ngươi.]
“...ngươi vẫn chưa nhận ra à.” Lukas thở dài.
Lord nhăn mày trước thái độ của cậu.
[Thái độ gì đây? Ngươi đang khinh thường ta?]
“Ngươi sẽ làm gì nếu nó là vậy?”
[...những vết sẹo trên linh hồn ngươi vẫn còn đó. Đừng nói với ta ngươi đã quên ai là kẻ đã đấy ngươi tới bờ vực tử vong đấy.]
Lukas nhìn Lord và nói,
“Ít nhất thì không phải ngươi.”
[Vớ vẩn!]
Lúc này đây Lord mới nhận ra cảm xúc kỳ lạ gã đã luôn canh cánh từ khi Lukas xuất hiện trở lại đến từ đâu.
Thái độ cua Lukas đối với gã đã thay đổi, dường như cậu ta đã chiến đấu với đối thủ mà rõ ràng yếu thế hơn mình chứ không phải một kẻ mà cậu ta phải dùng mọi sức bình sinh để đánh bại.
Biểu cảm lạnh lùng và thờ ơ của Lukas đã chứng minh điều đó.
Không cả quan tâm giọng điệu gay gắt của Lord, cậu tiếp tục thì thầm rõ ràng:
“Ta đã nghĩ rất nhiều trước khi ta đến đây. Ta nghĩ đây sẽ là trận chiến cuối cùng của ta với ngươi, rằng ai thắng thì cũng thập tử nhất sinh. Chỉ là ... cuối cùng lại không phải. Thử thách lớn nhất đã kết thúc từ lâu.”
Đúng vậy.
Cậu đã nghĩ cuộc chiến ấy cũng giống như trận tử chiến với Lord ở Địa ngục.
“Ta đã đến đây mà thậm chí còn sẵn sàng để thua cuộc.”
[Đương nhiên. Ít nhất thì tất cả hòn đảo ở khu vực này sẽ chìm cả.]
Hai cuộc chiến khốc liệt nhất mà Lord đã từng trải qua là với Long Đế và Lukas. Trận chiến này không thể ít đẫm máu hơn hai cuộc chiến đó.
Hoặc ít nhất đó là những gì gã đã nghĩ, và gã tin Lukas cũng nghĩ như vậy.
“Nhưng ta nhận ra vào khoảnh khắc ta thấy ngươi. Ngay khi ta nhìn thấy bãi nôn của ngươi. Ngươi hiện tại không thể đánh bại ta.”
[Cái gì?]
“Nhưng cái này không làm ta thấy tốt lắm. Thực ra ta thấy khá trống rỗng.”
[...]
Lord không thể tiếp tục nghe những lời xàm ngôn của cậu ta được nữa.
Gã thét lên với giọng chói tai.
[Ngươi nói xàm đủ rồi đó. Ta đã biết cách để sử dụng sức mạnh của ngươi ... Lạc.]
Sức mạnh của Ngưng Ngạc rõ ràng đã được kích hoạt.
Lord tin rằng sức mạnh ấy có thể phá vỡ sự bình tĩnh của Lukas.
...
...
Nhưng không có gì xảy ra cả.
[Lạc!] Gã lại nói vậy một lần nữa.
Nhưng Lukas còn không thèm tránh né. Thay vào đó, cậu bắt đầu bước về phía Lord.
[Cái gì ...]
“Chỉ cần ngươi còn đôi cánh đó trên vai, ngươi không bao giờ có thể đánh bại ta được đâu. Bản chất của ngươi đã thay đổi mất rồi.”
[Cái gì ...?]
Lord ngoái lại nhìn đôi cánh của gã với biểu cảm trống rỗng.
Lukas thở dài lần nữa.
“Ngươi không còn là Bán thần nữa. Ngươi vẫn chưa nhận ra điều ấy.”
[Đương nhiên ta biết! Nhưng điều đó có nghĩa lý gì chứ?]
Lord nói với đôi mắt vằn tia máu.
[Việc ta không còn là Bán thần không có liên quan gì tới chuyện giết ngươi! Dù gì chúng cũng chỉ là một gánh nặng! Tại sao ta nên mang theo đống rác rưởi làm ta phát điên đấy cùng với tâm hồn đã tan vỡ của ta?]
“...”
Sự thất vọng rõ ràng hiện ra trên gương mặt của Lukas. Biểu cảm ấy khiến cho Lord nổi điên hơn nữa.
“...đấy là điều mà kẻ đứng đầu một chủng tộc nên nói sao? Ngươi thậm chí còn không nhận ra bản thân đã trở thành một thứ sinh vật khác.”
[Đương nhiên ta đã! Ta đã tiến hóa!]
“Ngươi chưa từng. Ngược lại, có thể nói ngươi đã bị biến chất. Ít nhất là ở Phàm giới ... Nghĩ về lũ ác quỷ đi.”
[Lũ ác quỷ?]
Gã không thể hiểu nổi.
Nhưng khi gã nghe những điều tiếp theo Lukas nói, biểu cảm của gã cứng lại rõ ràng.
“Chúng có đủ khả năng để dùng hết sức mạnh của mình ở Lục địa này không? Ngay cả Lucifer cũng chỉ cố gắng để phá vỡ luật lệ này sau khi hợp nhất với Long Đế. Sau khi ông ta đã có cốt lõi của bình hành giả. Còn ngươi thì sao? Ngươi là bình hành giả của thiên giới, người giết Lucifer và hấp thụ cốt lõi của Satan. Ngươi thực sự nghĩ rằng ngươi có thể sử dụng toàn bộ sức mạnh ở dưới Phàm giới này?”
[...]
“Điều đó đã là có thể lúc trước. Ngươi đáng lẽ đã có thể sử dụng tất cả sức mạnh ngươi muốn. Và chỉ có một lý do tại sao điều đó lại khả thi ... Bán thần. Sự tồn tại của những kẻ ngươi đối xử như gánh nặng là thứ giúp ngươi có được sức mạnh.”
[...!!!]
Các Bán thần.
Ngay cả khi chúng nghĩ rằng chúng là các mảnh vỡ từ ý chí của thế giới, không ai có thể phủ nhận chúng được sinh ra từ Phàm giới.
Bởi vì gã đã hấp thụ hàng tá những thực thể siêu việt, gã đã có thể sử dụng sức mạnh vô biên ở phàm giới. Tới tận lúc đó, luật lệ của thế giới này vẫn coi Lord là một Bán thần.
Nhưng giờ thì không còn nữa.
[U-,uhhh...]
Lord lảo đảo về sau.
Gã nhớ lại đống nôn gã đã phun ra.
Chủng tộc gã ruồng bỏ đã luôn gọi tên gã.
‘Lo...rd’
‘Tha cho chúng thần ...’
“Kh-, khục ... ựa ...’
Lukas tiến lại gần Lord, người đã sụp đổ trên nền đất, và đưa ra sự thật cuối cùng.
“Và giờ thì, ngươi không còn là Lord nữa.”
[Ngươi đang ...]
“Lord’ ở đó.”
Khi nói thế, Lukas chỉ vào vũng nước trong dung dịch đen sì. Chỉ khi đó Lord mới nhận ra rằng Lukas mang theo cả bãi nôn của gã tới hòn đảo này, nhưng gã không thể tập trung vao điều đó.
Trong nhưng gương mặt nhìn như bong bóng trong dung dịch đen trũi, gã đột nhiên thấy gương mặt ‘đó’. Gương mặt của ‘Lord’. Gương mặt tròn hình quả trứng mà không có chi tiết nào.
[A-, aaa-?!]
“...ngươi đáng lẽ phải tiếp tục mang theo thần dân của ngươi. Ngay cả khi quá trình đó có đau đớn, ngươi không bao giờ nên từ bỏ việc tiếp tục mang theo chúng.”
Lukas và Lord có điểm chung.
Họ khác nhau ở rất nhiều điểm, nhưng cả hai đều thành công mang linh hồn của họ lên một cấp mới.
Nhưng cũng có điểm khác biệt.
Lukas ruồng bỏ nhân tính của mình, nhưng cậu chưa từng quên bản thân là con người. Nhưng khi Lord ruồng bỏ các Bán thần, gã đã quên rằng mình là một Bán thần.
Gã đãquên mất bản chất của mình. Gã từ bỏ trách nhiệm mà đáng lẽ gã nên mang theo cho tới chết.
Chỉ để thoải mái cho bản thân, Lord chọn cách chạy trốn.
Và đây chính là cái giá phải trả.
“Ngươi có sức mạnh của một Thiên Thần. Ngươi đã muốn phô bày sức mạnh tối thượng của ngươi cho loài người thấy. Việc khiến họ chìm trong tuyệt vọng khi chứng kiến sức mạnh Ngưng Ngạc của ngươi không phải là không thể.
Chỉ là.
Lukas nhìn xuống Lord và tiếp tục nói:
“Nhưng thứ sức mạnh ấy vô dụng đối với sinh vật ngang hạng với ngươi."
[C-câm miệng!]
Lord gào thét và mãnh liệt lao đến chỗ Lukas. Nhìn gã, Lukas chỉ đơn giản nói khẽ.
“... chúng ta sẽ chẳng có cuộc chiến nào cả. Ngươi đã tự tay xé bỏ khả năng đó rồi.”
[V-vậy. Ta là thứ gì?]
Không phải cậu ta nói đó là đống rác rưởi sao?
Nếu đó thật sự là Lord...
Vậy gã ta là thứ gì đây?
Có lẽ nào cái 'gã' đang kiểm soát cơ thể này mới là đống rác rưởi?
[A-, ahhh! Aaaak! Lu-, Lukas-!]
Lord gào điên cuồng rồi lao về phía Lukas.
Và trên hòn đảo nhỏ vô danh đó, giống như Lukas đã nói, điều xảy ra tiếp theo chẳng phải là một trận chiến.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook