Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter Chương 167 Đồng minh không mong muốn (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Frey thậm chí không thể nhớ nổi mùi vị của thức ăn như thế nào. Suốt thời gian đó cậu cứ mải suy nghĩ.
Frey đóng cửa phòng phía sau cậu rồi xắn tay áo lên và nhìn vào cánh tay trái của bản thân. Cậu quan sát cả trong lẫn ngoài miệng vết thương.
Có lẽ, cậu đã kết luận khá vội vàng. Kết luận đó chính là không còn một vết xước nào trên cánh tay của cậu cả.Toàn bộ cánh tay của cậu từ trong ra ngoài đều đã hoàn toàn lành lặn.
"Đó là lý do tại sao mãi sau ta mới để ý thấy."
Đó rất có thể là lý do sao mãi cho đến khi đến dưới nhà, cậu mới phát giác ra nó. Dù có là một chút đau đớn thôi cậu cũng sẽ ngay lập tức nhận ra.
Frey duỗi tay ra, xoay hết hướng này đến hướng khác. Không có vấn đề gì hết.
Cậu gặng nghĩ xem lý do vết thương nặng này biến mất là do đâu. Trước hết, cậu nghĩ đến chuyện xảy ra trước lúc cậu gục ngã.
Sau khi hạ bệ Milled, cậu nhặt viên pha lê của hắn ta lên rồi để nó sáp nhập vào cơ thể mình.
“…”
Nhớ lại chuyện này, cậu lập tức kiểm tra thần lực của bản thân.
Gương mặt của Frey phút chốc ngập tràn kinh hãi.
"Nó đã tăng lên ít nhất mười lần."
Frey thậm chí không thể tưởng tượng nổi tia sét cậu có thể bắn ra lúc này sẽ mạnh đến mức nào nữa. Giờ đây cậu đã trực tiếp hấp thụ viên pha lê, vậy chẳng phải là sức mạnh cậu có thể sử dụng lúc này tương đương với một Bán Thần hay sao?
Frey cân nhắc điều này một lúc rồi quyết định sẽ suy nghĩ về nó sau. Dưới bất cứ trường hợp nào, việc cậu không thể sử dụng Thần lực của bản thân như một sức mạnh tấn công chính thay vì một kỹ năng phụ trợ là điều rõ ràng.
‘Vết thương của ta biến mất liệu có liên quan gì đến việc Thần lực gia tăng đột phá hay không?’
Những kẻ đã tôi luyện cơ thể đến mức cực đoan như Hiệp sĩ và Ma pháp Chiến binh, có thể tái cấu trúc cơ thể của họ theo một mức độ nào đó. Chất thải tích tụ trong cơ thể họ đã hoàn toàn được tống khứ ra ngoài, và khung xương của họ trở thành hình dạng lý tưởng nhất.
Nhiều người cho rằng trường hợp một số hiện tượng nhất định xảy ra thì những người khuyết tật, mắc bệnh nan y hay thậm chí là những người bị đứt tay cụt chân cũng sẽ có khả năng hồi phục hoàn toàn.
"Đó là lý do tại sao hầu hết các Hiệp sĩ và Ma pháp Chiến binh trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thực của họ."
Tất nhiên, khi các Pháp sư tiến đến một giai đoạn nhất định, tỉ lệ già hóa của họ dần sẽ càng chậm lại, thế nhưng khung xương của họ sẽ không tái thiết lập cũng như không giữ được vẻ thanh xuân trên gương mặt họ nữa.
Nói ra thì, Thần lực cũng là một dạng năng lượng. Vì vậy, việc Thần lực gia tăng đột phá gây ảnh hưởng đến khả năng tự phục hồi của cậu cũng có khả năng lắm.
Nhưng Frey lắc đầu.
Cậu không tìm ra dấu hiệu nào cho thấy cơ thể của cậu đã được tái tạo.
Đồng nghĩa việc này chỉ còn một khả năng.
Người đàn ông với mái tóc đen đã đưa Frey về quán trọ. Hắn ta đã làm điều gì đó rồi.
Nhưng Frey biết vết thương của cậu nghiêm trọng đến thế nào.
"Những vết thương đó là do Thần lực gây ra."
Trừ khi cậu sử dụng Thần dược tốt nhất, loại thuốc được biết đến với cái tên ‘Nước mắt của Chúa’, nhưng chuyện này là không thể nào. Hoặc là nó hoặc là cậu có khả năng chữa lành của Thánh Địa tại Thiên Nữ.
Frey lắc đầu.
Cả hai điều đó dường như đều rất khó xảy ra.
"Ta sẽ đợi thêm một ngày nữa vậy."
Cậu có thể dành ra ngần ấy thời gian để kiểm tra toàn diện thể trạng cũng như nắm được tình hình hiện tại của bản thân.
Nhưng cậu cũng không thể trì hoãn lâu thêm nữa.
Dù cho cậu rất tò mò về danh tính của tên đàn ông kia đi nữa thì đi cứu Nix là ưu tiên hàng đầu.
Vẻ mặt của Frey trở nên nghiêm túc.
Cậu vừa nhớ ra rằng kẻ đuổi theo cậu không chỉ có một, mà là ba tên Bán Thần.
"Ta không thể đối kháng lại chúng được."
Tuy trận chiến với Milled đã cho cậu biết bản thân cần phải làm gì khi chiến đấu với các tên Bán Thần, nhưng đó chỉ là trận một chọi một.
Nhìn nhận từ phong cách làm việc độc lập của những tên kia, cậu không quá tin tưởng việc họ có thể hợp lực tác chiến, song ít nhất họ sẽ không để đồng loại của mình chết.
"Nếu Nix giúp ta một tay ..."
Cậu không chắc thực lực của Nix hiện tại chính xác mạnh đến đâu sau khi cơ thể cô được tái tạo, nhưng cậu dám chắc ít nhất cô phải là một trong những người đứng đầu trên lục địa.
Nếu cô sử dụng sức mạnh của Agni thì cậu chắc chắn họ có thể chống lại được hai tên Bán Thần.
Frey tặc lưỡi đầy tiếc nuối.
Agni đơn giản là đã kêu gọi quá nhiều Bán Thần cho Silkid.
Cậu đã xác định được bốn tên, mà Agni thì tạo ra năm người. Con số này quả là đủ để xâm chiếm một quốc gia rồi.
Trận chiến với Milled thực sự đã dạy cho Frey rất nhiều.
Cậu nhận ra rằng chỉ với pháp thuật thôi thì không thể đánh bại các Bán Thần được. Cho đến khi trận chiến kết thúc cậu mới ngộ ra điều này.
Frey còn mạnh hơn cả Lukas Trowman của quá khứ. Nhưng với cậu điều đó là quá sức.
Có khi đây là lẽ tự nhiên thôi.
Trong quá khứ, cậu từng có một đội nhóm gồm những người có thực lực tương đương như cậu. Nhà hiền triết vĩ đại Schweiser Strow. Vị Phù Thủy Hắc Ám Iris Phisfounder. Ông Hoàng Kiếm Thuật Lucid. Và vị Vua Ma pháp Chiến binh Kasajin.
Và dù cùng những người đồng đội tuyệt vời này sát cánh chiến đấu thì những trận chiến cũng chưa từng dễ ăn.
Ý tưởng cậy bản thân mạnh cho rằng có thể tự mình đánh bại một Bán Thần mà cậu có trước đây chỉ là sự kiêu ngạo thuần túy.
'10 sao.'
10 sao, sự tồn tại mà cậu vẫn chưa thể nắm rõ.
Cairo dường như hoàn toàn bị thuyết phục về sự tồn tại của nó. Thế nhưng, ngay cả khi nó có tồn tại, việc chân chính đạt được nó cũng không phải là vấn đề đơn giản.
Quan trọng hơn, cậu không có thời gian rảnh để ngồi vào thảo luận về vụ 10 sao này.
Frey nhìn xuống bàn tay của mình.
Nứt nẻ.
Tia chớp của Indra bắt đầu xẹt xung quanh nó.
Quả là một cảm giác khó chịu, nhưng cậu quyết định làm quen với nó.
* * *
Tên đàn ông đó không hề trở lại vào ngày hôm sau, và Frey không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rời khỏi Al-Tarha.
"Nếu cậu trở lại, hãy nói với cậu rằng tôi đã đến Nempatal."
“Ừm. Đã rõ."
Frey biết người đàn ông này sẽ không nghe lọt tai, vì vậy cậu tiếp tục nói.
"Ông có thể vui lòng chuyển giao nó giúp tôi được không?"
Khi Frey giao ra một vài đồng tiền vàng, ông chủ quán mới ngạc nhiên và nhìn quanh.
“Cậu thật liều lĩnh. Lấy tiền vàng ra lúc này chẳng khác nào tự tử.”
"Không có ai quanh đây nhìn thấy đâu."
"Sự thật thì là vậy nhưng…"
"Dù có là gì, ông chủ, làm ơn."
Chủ quán nheo mắt rồi nói.
"Cậu nghĩ rằng ta cũng sẽ thèm muốn những đồng tiền vàng này sao?"
"Tôi cũng tự tin vào ánh mắt của mình."
Ông chủ quán bật cười trước những lời đó.
"Ánh mắt của cậu ắt hẳn rất tinh tường."
Mặc dù những lời này nói ra khá mỉa mai nhưng Frey biết chủ quán trọ không phải là người xấu.
Sau khi nói chuyện với chủ quán trọ, Frey rời Al-Tarha ngay lập tức sau khi dự trữ đầy đủ thức ăn và nước uống.
Tiếp đó, cậu mở bản đồ nhận được từ Sarman.
Lông mày của Frey nhăn lại nhìn đến vị trí của Nempatal.
"Còn xa."
Nempatal tiếp giáp với biên giới của Silkid. Nói cách khác, nó nằm phía rìa của đất nước.
Con đường ngắn nhất đến đó là qua Talhadun, thủ phủ cũ của Silkid và cũng là chỗ ở của Agni hiện tại.
Dù lúc này cậu có cảm thấy mạnh mẽ tới đâu thì cậu vẫn hiểu rằng bản thân chưa thể mạnh bạo công thành nó được.
"Giả sử ta đi đường vòng ..."
Sẽ mất một tuần, ngay cả khi cậu đi gấp.
Frey tặc lưỡi.
Mất quá nhiều thời gian.
Các Bán Thần đã định vị được chỗ của Nix. Ngày mai cô ấy bị tóm cũng không có gì lạ.
"Ta có nên sử dụng ma pháp không?"
Frey trầm tư trong giây lát, sau đó, cậu ngừng suy nghĩ.
Thay vào đó, cậu ngẩng đầu lên và nhìn về phía trước.
Một tên đàn ông đang đứng trên sa mạc trước mặt cậu. Bất chấp cái nóng hừng hực, anh ta vẫn lộ rất nhiều da thịt, thế nhưng bản thân anh ta lại chẳng có vẻ gì là khó chịu.
Bộ đồ kỳ lạ đó chắc chắn là thứ chủ quán đã kể cho cậu.
"Cậu đã tỉnh."
“…”
Đây chắc là người đã đưa cậu vào quán trọ.
Đó là một tên đàn ông có ngoại hình đẹp đến kinh ngạc và mái tóc đen bắt mắt.
Frey cau mày.
Đây chắc chắn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy người này, nhưng cậu không thể loại bỏ cảm giác quen thuộc đối với người này.
"Anh là người đã đưa tôi đến quán trọ?"
"Phải. Tôi thấy cậu ngã gục trên sa mạc. Tôi thấy nếu bỏ mặc cậu thì sẽ rất nguy hiểm nên tôi đã đưa cậu đến thành phố gần nhất ”.
"…Cảm ơn anh đã giúp đỡ. Tình huống quả thực quá nguy hiểm. ”
Frey cúi đầu nhưng bản thân không hề mất cảnh giác.
Bởi lẽ cậu không dám chắc vị này là ai.
Sau đó anh ta nói với vẻ mặt vô cảm.
“Không cần cảm ơn. Tôi cứu cậu chỉ vì tôi cần sự giúp đỡ của cậu thôi.”
"Sự giúp đỡ của tôi?"
Vuuu.
Chính lúc đó, luồng khí dường như bỗng biến đổi mạnh.
Dù vẻ ngoài không có gì thay đổi, nhưng sâu trong cơ thể người đàn ông kia như đang cuồng nộ.
"Tôi không có ký ức."
Tuyên bố này thật bất ngờ.
Frey nheo mắt.
Cậu có thể thấy tên đàn ông này không nói dối. Vẻ mặt của anh ta vẫn trước sau như một.
“Chỉ có những mảnh trí nhớ vụn trôi nổi như những mảnh vỡ. Khi tỉnh dậy, tôi thấy bản thân chỉ có một mình, giữa sa mạc này ”.
Tình huống thực sự rất kỳ lạ.
Frey lắc đầu, cảm thấy cảnh giác đối với người đàn ông này ngày càng tăng.
“… Xin lỗi, nhưng tôi không biết anh là ai.”
"Thật đáng tiếc. Nhưng đó không phải là điều tôi muốn biết. "
Anh ta nói với tông giọng bình đạm dù cho bản thân anh ta đang mất đi ký ức.
Thông thường, những người trong tình huống như vậy sẽ rất hoang mang về danh tính bản thân và lắp bắp khi nói chuyện.
Giờ nghĩ lại thì vẻ mặt của tên đàn ông đó vẫn chưa hề thay đổi một lần nào kể từ khi cậu gặp anh ta.
"Vậy đó là gì?"
"Sự hiện diện gớm ghiếc trong cơ thể cậu."
"Sự hiện diện gớm ghiếc?"
"Đúng. Năng lượng kinh tởm đó đang phủ khắp sa mạc này tựa như một màn sương. "
Vẻ mặt của Frey đanh lại.
"Ý anh nói là Thần lực?"
“Đó là cách nó được gọi sao? Thần lực? Hừ. ”
Tên đàn ông tự lẩm bẩm một mình vài lần.
"Phải rồi. Tôi nhớ cách gọi của nó. Thần lực. Và những kẻ sử dụng nó được gọi là Bán Thần? ”
Anh ta thậm chí còn biết về các Bán Thần?
Không. Điều này cũng không quá ngạc nhiên.
“Sau khi để ngươi lại quán trọ, tôi đã quay lại chỗ tìm thấy cậu. Bởi lẽ tôi cảm nhận được những dấu vết bản thân đang tìm kiếm đang ở đó.”
"Dấu vết?"
"Của Bán Thần."
Frey lặng lẽ hít một hơi.
Bọn chúng phải chăng đã biết được Milled đã chết?
Mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng của Frey.
Nếu cậu còn ở lại đó, có lẽ cậu sẽ chết ngay tức khắc mất.
"Sau đó đã xảy ra chuyện gì?"
“Tôi muốn nói chuyện với tên kia. Tôi cảm thấy hắn ta có thể nắm giữ một số manh mối để tôi nhận dạng. Nhưng hắn ta dường như không có ý định nói chuyện với tôi. "
Người đàn ông tiếp tục nói với giọng bất cẩn.
“Ban đầu tôi không định giết hắn.”
Người đàn ông nói ra những lời thậm chí có thể bám rễ trong tâm trí Frey.
“Tuy nhiên, khi trận chiến giữa chúng tôi đang ngày càng khốc liệt, cơn giận của tôi bỗng tăng vọt vì một vài lý do nào đó. Không, không chỉ tức giận không thôi. Còn có phẫn nộ, hận thù, ghê tởm. Tất cả các loại cảm xúc tiêu cực bắt đầu xoáy sau vào tâm trí tôi. Vì vậy, tôi đã giết hắn ta. Tôi không thể kiểm soát được chính bản thân mình. ”
Người đàn ông sau đó nhìn chằm chằm vào Frey.
“Cậu không phải là một Bán thần, nhưng tôi có thể cảm nhận được Thần lực mà chúng sử dụng bên trong cậu. Nhưng tôi cũng cảm nhận được sức mạnh đối lập. Mana… đúng. Tôi có thể thấy được mana trong cậu còn mạnh hơn cả Thần lực. Là tôi đã lầm ư?"
"… Không. Anh nói đúng."
Lần đầu tiên, trên khuôn mặt của người đàn ông đầy vẻ tò mò.
“Tôi biết điều đó từ những gì tôi có trong đầu. Có hai lực lượng đó không đồng nghĩa với việc chúng cùng tồn tại. Điều này thực sự quá tuyệt vời. Cậu chính xác là gì vậy? ”
Rất ít kẻ khi được hỏi có thể trả lời câu hỏi này một cách dễ dàng.
Frey không phải là một trong số chúng, nhưng trong lòng cậu rất ngạc nhiên.
Bởi lẽ cậu cảm nhận ra khát vọng mờ nhạt muốn giới thiệu với người đàn ông mà hắn thậm chí còn không biết.
“… Có ai đó đang chiến đấu chống lại đám Bán thần.”
“Tôi biết điều đó. Bởi vì có vẻ như cậu đã chiến đấu với một Bán thần trong sa mạc. Điều tôi muốn biết là tại sao cậu có thể sử dụng cả thần lực lẫn mana cùng một lúc.”
"Việc đó…"
Sau một lúc, Frey thở dài.
“Đó sẽ là một câu chuyện rất dài. Mà ngay bây giờ tôi- ”
Hắn không có thời gian.
Frey dừng lại trước khi nói những lời đó.
Thay vào đó, cậu dò xét tên đàn ông này một cách kĩ càng.
Đây là người đã giết được một Bán thần mà không chút trầy xước, thậm chí anh ta còn có thể tự chữa lành vết thương do Thần lực gây ra.
Anh ta vẫn còn rất đáng nghi, nhưng nếu Frey cố gắng kéo anh ta đến bên mình, cậu chắc chắn sẽ được trợ giúp rất nhiều.
Không chỉ với ba tên Bán thần ở Nempatal, mà ngay cả trận chiến sắp tới với Agni.
Bên cạnh đó, tên đàn ông này dường như lại có sự thù địch vô cớ đối với các Bán thần, vì vậy nhận được sự tương trợ của anh ta không quá khó.
'Tước hết.'
Frey cũng vô cùng tò mò và nghi ngờ về danh tính của tên đàn ông bí ẩn không ai biết là ai này. Thay vì rời khỏi sa mạc thì việc cùng nhau đi tìm ra danh tính của anh sẽ tốt hơn nhiều.
Frey lại mở miệng.
“Trước hết, tôi muốn hỏi. Mục tiêu của anh là gì? Lấy lại ký ức của anh? Hay thoát khỏi đám Bán thần? "
“Đầu tiên, tôi muốn lấy lại ký ức của mình”.
“Nếu tôi có thể giúp anh việc đó thì sao?”
Tên đàn ông nghe vậy thì nghiêng đầu.
“Điều này dường như không xuất phát từ thiện chí. Cậu muốn gì ở tôi sao? "
“Tôi muốn tiêu diệt tất cả các tên Bán Thần trong sa mạc này, nhưng nhiệm vụ đó khá khó khăn khi tự ta gánh vác. Nếu có sự tương trợ của anh, mọi việc sẽ đơn giản hơn nhiều.”
"… Tôi hiểu rồi."
Tên nhanh chóng gật đầu.
“Vậy thì triển thôi. Nhưng trước đó, tôi muốn cậu trả lời tất cả các câu hỏi của tôi. "
"Dĩ nhiên."
Frey gật đầu.
Dù thật khó tin nhưng một liên minh tạm thời theo đó đã được hình thành.
"Nhưng tôi nên gọi anh là gì?"
Trước những lời đó, tên đàn ông cau mày.
Sau khi gần như vắt óc tìm ra câu trả lời cho câu hỏi này, anh ta cuối cùng cũng nói ra được một chữ.
Một chữ khiến Frey vô cùng ngạc nhiên.
"… Lord."
"Sao cơ?"
Người đàn ông trông nhẹ nhõm hơn sau khi nói những lời đó.
Khi anh ta nói lại, giọng anh ta rõ ràng và tự tin hơn rất nhiều.
“Cứ gọi tôi là Lord. Tôi tin rằng đó là cái tên tôi đã được gọi trong quá khứ. ”
(TL: Não tôi đã kết luận quá nhanh…)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook