Ta Dám Nói Mình Chỉ Là Đang Chơi Trò Chơi Ngươi Có Dám Tin Không?
-
Chương 142: – Chạy Trốn Khỏi Tu Sĩ Trúc Cơ.
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
.
Vừa nghĩ tới liền muốn thử, Minh dùng thần thức biến khối Pokeball nhỏ lại, nhỏ lại dần, nhưng mà cũng chỉ có thể nhỏ đến mức độ của thân thể con chim, muốn nhỏ hơn nữa, thì thân xác con chim sẽ bị áp xúc nhỏ lại theo, khiến nó nứt gãy xương và thịt bị ép lại, đến đây cậu liền vội dừng lại.
Rõ ràng muốn tạo thành một quả cầu Pokeball thực thụ cậu phải giải quyết được không gian bên trong của khối cầu hệt như túi không gian, chỉ là lúc này cậu không có kết tinh từ không gian thú để tiếp tục thử nghiệm, cho nên chỉ có thể ghi nhớ lại, chờ sau này có cơ hội lại tìm hiểu.
Cậu nhìn quả cầu và xác con chim một vòng, thử đưa tay vào bên trong, thì thân thể cậu dễ dàng tiến vào trong không bị lực cản gì, cũng thuận tiện đơn giản mang con chim ra.
Minh lúc này liền thu nhỏ quả cầu nguyên tố mang hình ảnh Pokeball lại rồi cho vào trong túi không gian.
Rồi mới cắt bụng con chim, lấy nội hạch,;cũng xin một ít lông vũ, xương, thịt, cùng máu của nó, rồi mới dụng Thổ nguyên tố tạo ra một cái hố, bỏ con chim vào rồi lấp đất lại.
Mặt trời đã lặn xuống đường chân trời, không gian có chút ảm đạm, tĩnh mịch.
Cậu cũng quyết định nghỉ đêm lại đây, kế bên dòng sông.
Thu thập gỗ khô, đốt lửa, rồi thả 8 lá cờ ra tạo kết giới, mở thêm phong ấn như cũ, mới an tâm kiểm tra thu hoạch tiếp tục.
Lúc nãy con chim tấn công cậu bằng những mũi tên không khí, cậu đã thấy trong nội bạch nó qua thần thức sáng lên 2 chữ cổ văn, chữ sau là chữ Tiễn, cậu đã thu thập được, còn chữ đầu thì mới lạ vô cùng, nhưng cậu đoán nó là chữ cổ văn liên quan đến nguyên tố Khí.
Nên liền vận nguyên tố lực hệ Khí trong người vẽ lên cổ văn mới, một chữ đồ hình nhanh chóng được thắp sáng, cũng nghe được thông báo.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook