Ta Dám Nói Mình Chỉ Là Đang Chơi Trò Chơi Ngươi Có Dám Tin Không?
-
Chương 167: – Nâng Cấp Chức Năng Của Cấu Trúc.
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
.
Lam Thảo đang thao thao bất tuyệt nói về Ma Pháp Văn với niềm say mê vô hạn, thì đột ngột phát hiện nội đan ở trong tay Minh đang bay lên không trung trước mặt, sáng lên lấp lánh ánh sáng 4 màu nguyên tố.
Cô liền không giảng giải nữa, mà lập tức hướng dẫn Minh sử dụng.
“Dụng thần thức bao trọn lấy Ma Pháp Văn rồi kéo vào không gian thần thức của mình, bởi vì độ rộng không gian thần thức của ma pháp sư chịu ảnh hưởng bởi Thần Đàn, cho nên không còn khoảng trống bên ngoài, nên phải dùng ý chí kết hợp với thần thức và nguyên tố lực, kéo Ma Pháp Văn dung nhập vào thành của vòng tròn bên ngoài Thần Đàn, khiến nó cắm ở đó, hình thành Ma Pháp Bia..”
“Ma Văn Pháp Sư khác ma pháp sư thông thường ở chỗ, vì đã tạc Ma Pháp Văn vào thần thức, trở thành Ma Pháp Bia, mà chỉ cần ý nghĩ liền có thể câu thông với Ma Pháp Văn, khiến bộc phát ra sức mạnh tức thời, tương ứng với Ma Pháp Văn được ghi trên bia đó..”
“Đây chính là điểm mà tu Tiên giả sợ hãi Ma Văn pháp sư, không cần đọc chú ngữ khi ra chiêu như ma pháp sư; khoảnh khắc tức thời, chiêu thức liền xuất hiện, lại mạnh mẽ hơn thuật pháp của ma pháp sư không có Ma Pháp Văn rất rất nhiều lần..”
“Chỉ có điều là do phạm vi Thần Đàn có hạn, cho nên ma pháp sư cấp thấp, số lượng Ma Pháp Bia không thể quá nhiều, do không đủ vị trí để cắm lên, cho nên cũng cần lựa chọn thật sự cẩn thận. Nhưng mà Ma Pháp Văn không dễ dàng có được, nên đây chỉ là điểm cân nhắc của những người ở gia tộc cổ mà thôi..”
Minh một bên nghe Lam Thảo hướng dẫn, một phần lại lâm vào trầm tư suy nghĩ.
Bởi lẽ lúc nội đan kia được truyền 4 màu nguyên tố lực của cậu vào, khi sáng lên, qua âm dương nhãn thấy xuất hiện những chữ ngoằn ngoèo kỳ lạ, mà lần đầu tiên cậu được trông thấy; chỉ là không hiểu sao lại trong cảm giác thì ‘thấy’ có phần quen thuộc, thân quen vô cùng.
Minh không chậm mà dụng thần thức của mình xem nó, qua thần thức chia sẻ cùng Cấu Trúc, cậu bất ngờ phát hiện, thì ra cảm giác quen thuộc là do; qua khả năng ‘thấy’ của thần thức, cậu nhận rõ những chữ sáng lên ở hạch tâm những vết ngoằn ngoèo như những con rắn kia là những chữ cổ văn.
Chữ cổ văn ở hạch tâm là ‘Che Giấu’ được bao bọc ở bên ngoài bởi chữ cổ văn khác, mà chữ cổ văn này vừa quen vừa lạ.
Chữ cổ văn này chính là chữ ‘Cổ Văn’.
Lạ là bởi cậu chưa thấy bao giờ, quen bởi vì vừa nhìn vào đã hiểu ngay nó là chữ Cổ Văn, vô cùng quái lạ.
Ngay khi cậu nhận ra được chữ ‘Cổ Văn’ bao bên ngoài của chữ ‘Che Giấu’, thì lập tức nghe được giọng Cấu Trúc.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook