Ta Dám Nói Mình Chỉ Là Đang Chơi Trò Chơi Ngươi Có Dám Tin Không?
-
Chương 31: - Tầm Nhìn
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
.
Sau cuộc nói chuyện dài, Minh biết tên ông là Phương, sống một mình ở vùng phía sau núi Bà, cậu đã xin số điện thoại và địa chỉ nhà, hẹn ít hôm sau sẽ tới thăm và xin được hỏi ông thêm những vấn đề về thế giới tâm linh.
Đường về vốn dài trở nên thư thái hơn, cậu cảm giác như một thế giới mới mở ra, trước đây chỉ thông qua trò chơi, giờ đây dường như nó đang dần dung nhập vào hiện thực, bằng trải nghiệm chân thật của chính cậu, thế giới thật ngập tràn những điều bí ẩn mà cậu muốn khám phá, nhiều, thật nhiều hơn nữa..
..
Ngôi nhà với hàng bông giấy phủ kín cổng dần dần hiện ra trước mắt Minh từ xa.
Vừa chạy xe gần đến trước nhà, điện thoại đã rung lên, như cậu suy đoán, ở nhà mẹ nơi phòng cậu còn có đồ vật quyền năng mà lúc đầu do Cấu Trúc chưa cập nhật nên chưa thể quét thấy.
Minh dắt xe vào sân, vuốt ve hai chú chó mẹ nuôi nhiều năm đang lắc lắc đuôi mừng cậu, vừa vào đã thấy mẹ ở sau bếp chuẩn bị đồ ăn.
“Vào ăn đi con, nãy con gọi báo mẹ là sẽ về, mẹ nấu món con thích này”
Buổi cơm rộn rã với những câu chuyện xa nhà, tất nhiên, chỉ là một phần câu chuyện..
..
Vừa vào phòng, một mùi hương dễ chịu thoang thoảng nơi mũi, nhìn quanh một vòng, có vẻ như mẹ đã dọn phòng cho cậu.
“Cảm giác thật thoải mái!” - Minh cảm thán một câu.
Rồi mở điện thoại, cậu xem bản đồ thì đúng là xuất hiện một điểm sáng cách nhân vật tầm hơn 1 mét, nhấp nháy, chớp tắt liên tục, dò theo vị trí cậu xác định được nguồn sáng đó phát ra ngay chỗ bàn của cậu.
Quen tay mở giao diện quét hình, chiếu ngay bàn gỗ với rất nhiều những món đồ cũ được trưng bày, lập tức thấy trong góc phải nơi mấy quyển sách, có một hộp hình chữ nhật phát ra ánh sáng, cậu chỉ nhìn qua là nhận ra ngay nó, đây là hộp bên trong đựng mắt kính râm mà ông ngoại cậu ngày xưa hay đeo.
Cậu còn nhớ ông ngoại là thầy Khoán nổi tiếng trong vùng, chuyên trị những chứng bệnh dân gian như giời leo, hóc xương, quai bị, cho người ta bằng cách vẽ lên những chữ bùa bằng nhang hay bút lông; hồi bé cậu hay len lén xem ông chữa bệnh, thấy ông cầm nhang vẽ vẽ trước chỗ cần chữa của người bệnh, rồi thổi thổi khói vào, ly kỳ lắm.
Mà lạ là lần nào chữa cho người ta ông cũng đều mang cái mắt kính râm này, cho nên tới khi ông mất, Minh vẫn nhớ giữ lại mắt kính bỏ vào hộp đặt ở bàn của mình, cậu muốn giữ lại kỷ niệm với ông ngoại, chính ông ngoại cũng là một trong những người đã khơi nguồn sự tò mò muốn tìm hiểu thế giới tâm linh của cậu.
Lúc này thấy chiếc hộp kính quen thuộc phát sáng nhấp nháy, cậu có chút ngẩn người với bao ký ức bỗng nhiên ùa về.
Hít một hơi thật sâu, cậu vẽ ngón tay lên màn hình, lập tức ký hiệu Thu Thập phát sáng bao quanh hộp chữ nhật kia rồi nhanh chóng hút nó vào đồ hình trận pháp.
Mở thông báo, thì thấy hiện ra một dãy tin tức khá dài từ lúc gặp mặt ông lão ở chỗ quán nước mà cậu chưa kịp nhìn, liền kéo lên xem từ đầu.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook