Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 116: Tà Đạo Giang Hồ 116
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
...
Lúc này là cuối tháng mười một năm Chính Định thứ hai mươi ba, trời đã chuyển sang tiết chớm đông.
Vùng đất Tô Châu thuộc Giang Nam bắt đầu trở lạnh, ngay cả Thẩm Thu cũng phải khoác thêm lớp áo mỏng bên ngoài. Thanh Thanh cũng đã trở về thành Tô Châu. Nàng ở lại Lạc Nguyệt Cầm đài một tháng, sau khi sức khỏe ổn định liền đòi về ngay. Dao Cầm khuyên bảo thế nào cũng không được, tiểu sư muội chỉ muốn ở cạnh sư huynh mà thôi. Thẩm Thu không lay chuyển được nàng, đành phải đón nàng về tòa tiêu cục nhỏ.
Hôm ấy, Thẩm Thu ngủ dậy luyện một bài đao pháp trong sân, bỗng nghe thấy tiếng nha đầu Thanh Thanh hớt hải chạy vào từ cửa. Cô bé này dường như đã khôi phục lại trạng thái tràn đầy sức sống. Nàng vẫy vẫy một gói bưu kiện nhỏ, tươi cười nói với sư huynh:
"Sư huynh, Sơn Quỷ ca ca gửi thư tới này!"
"Thật sao?"
Thẩm Thu thu đao, lau mồ hôi rồi bước vào tiền sảnh tiêu cục. Y thấy Thanh Thanh đang bò ra ghế, đã mở tung gói bưu kiện kia ra rồi.
"Chữ của Sơn Quỷ ca ca xấu quá, cứ như gà bới ấy."
Nha đầu mím môi, vung vẩy mấy tờ giấy viết thư, nói với Thẩm Thu: "Nhưng mà vẫn khá hơn trước nhiều, xem ra dạo này huynh ấy đúng là có chăm chỉ luyện chữ."
"Ngươi cũng đừng đòi hỏi quá cao ở huynh ấy."
Thẩm Thu không mấy để ý. Chữ của y cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam. Nhất là khi so với nét chữ nhỏ nhắn, thanh tú của Thanh Thanh thì chữ của y cũng chẳng khác gì gà bới. Tuy nhiên, nếu dùng bút lông ngỗng để viết chữ cứng thì Thẩm Thu lại thành thạo hơn nàng.
Hai huynh muội mỗi người ngồi một bên, trải thư của Sơn Quỷ lên bàn. Vừa đọc được vài câu, đống chữ viết sai be bét kia đã khiến Thẩm Thu không nỡ nhìn thẳng. Cái hại của việc học chữ qua bảng chữ cái chính là ở chỗ này, người mới học mà gặp phải từ đồng âm hay gần âm là rất dễ lúng túng.
Nhưng đại khái thì vẫn hiểu được ý nghĩa.
Sau khi họ rời khỏi Thái Hành, cuộc sống của Sơn Quỷ trôi qua rất nhàn nhã. Phía Bắc Triều tổn thất một đội Hắc Y Vệ nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì, dường như bọn chúng không định phái thêm người tới Thái Hành Sơn nộp mạng nữa. Chỉ có điều, tin tức về di vật tiên gia không hiểu sao lại rò rỉ ra ngoài. Gần đây có không ít nhân sĩ võ lâm Bắc Triều liên tục xâm nhập vào Thái Hành. Kết cục của bọn họ tất nhiên không cần bàn cãi. Dám xông vào địa bàn của Sơn Quỷ thì chắc chắn phải trả giá đắt.
Sơn Quỷ còn dặn dò Thẩm Thu và Thanh Thanh phải giữ gìn sức khỏe, nếu sau này có dịp thì cứ lên Thái Hành Sơn dạo chơi.
"Sơn Quỷ ca ca thấy cô đơn rồi."
Thanh Thanh có vẻ buồn buồn, nàng nói khẽ: "Thật ra huynh ấy rất muốn chúng ta tới thăm, đúng không huynh?"
"Chắc là vậy."
Thẩm Thu đưa tay xoa đầu Thanh Thanh, y nói: "Huynh ấy ấy mà, chính là tinh linh của núi rừng, chỉ có thể sống ở nơi đó. Nếu theo chúng ta về chốn nhân gian này, tinh linh sẽ chẳng còn là tinh linh nữa."
"Tinh linh? Có giống mấy chú lùn mà tối qua huynh kể không? Chuyện bảy chú lùn và nàng công chúa ấy."
Thanh Thanh chống cằm nhìn Thẩm Thu, nàng hỏi: "Chàng vương tử kia chỉ cần hôn một cái là công chúa tỉnh lại thật sao?"
"Đúng thế, đó gọi là ma pháp."
Thẩm Thu cầm lấy phong thư thứ hai của Sơn Quỷ, tùy miệng đáp: "Ngươi cứ hiểu đó là một loại nội công thượng thừa là được."
"Ồ." Thanh Thanh gật đầu, lại nói: "Võ nghệ của vị vương tử kia chắc chắn phải cao cường lắm nhỉ? Dù sao thì người cũng giết được mụ phù thủy hoàng hậu giỏi dùng độc mà. Võ công của hoàng hậu chắc cũng cao lắm, biết đâu lại là cao thủ giang hồ ở thế giới đó."
"Nhưng cao thủ giang hồ sao lại đi làm hoàng hậu được? Quốc vương không sợ sao? Hay quốc vương cũng là cao thủ võ lâm luôn?"
"Khụ, cái này thì ta chịu, không trả lời ngươi được."
Thẩm Thu bị đống câu hỏi kỳ quái của Thanh Thanh làm cho ngẩn ngơ, chỉ đành nói lấp liếm cho qua chuyện. Y liếc nhìn tờ giấy thư, đưa nó cho Thanh Thanh rồi đứng dậy lấy từ trong ngăn kéo ra một tấm bìa cứng. Trên tấm bìa đục rất nhiều ô vuông sắp xếp lộn xộn, được chế tác rất dụng công.
"Sư huynh, phong thư này là sao ạ?"
Thanh Thanh cầm tờ thư, ngơ ngác hỏi: "Chữ nghĩa cứ loạn cả lên, đọc chẳng hiểu gì cả, cứ như Sơn Quỷ ca ca viết bừa vậy."
"Phải dùng cái này!"
Thẩm Thu đặt tấm bìa cứng lên trên bức thư, xoay đúng chiều rồi chỉ vào những chữ cái hiện ra trong các ô vuông, bảo Thanh Thanh: "Ngươi chép lại những chữ lộ ra này, sau đó sẽ rõ."
"Vâng ạ."
Nha đầu Thanh Thanh đáp lời, cầm giấy thư và tấm bìa đi vào thư phòng ở tiền sảnh. Thẩm Thu ngồi sau quầy tiêu cục, buồn chán lật xem một cuốn truyện đang thịnh hành mà Thanh Thanh mua về. Toàn là mấy chuyện tam hiệp ngũ nghĩa, văn phong nửa mùa, Thanh Thanh xem thì hào hứng lắm chứ Thẩm Thu lại thấy khô khan, rập khuôn. Mấy chiêu trò này hoàn toàn không thể sánh được với những bộ võ hiệp, tiên hiệp phá vỡ mọi quy tắc ở kiếp trước của y.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook