Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
Chapter 128: Tà Đạo Giang Hồ 128

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

"Tên chưởng quỹ kia chết chắc rồi! Con gái lão ta, ta ngủ chắc rồi! Còn cả mụ vợ già vẫn còn phong vận kia nữa, hôm nay coi như ta chịu thiệt một chút! Nhớ kỹ, chính ngươi đã hại chết bọn họ!"

"Khinh công của Chu huynh khá đấy! Nhưng ngươi có biết tại sao ta lại lãng phí thời gian với ngươi ở đây không?"

Thẩm Thu không hề đuổi theo, y vận chân khí, lớn giọng hô vang: "Chư vị hảo hán! Còn không mau động thủ?"

"Sột soạt! Sột soạt!"

Trong lúc Thẩm Thu và Chu Thất triền đấu, ba tiêu sư vạm vỡ đã vòng ra phía sau cánh rừng. Họ đồng thanh quát lớn, hai tay vung lên. Ba tấm lưới đánh cá lớn trải rộng trên không trung, gần như phong tỏa hoàn toàn không gian đào tẩu của Chu Thất.

Tên hái hoa tặc này là hạng người đáng ghét nhất. Trước kia gã không phải chưa từng bị dùng lưới đánh cá vây bắt, vốn đã có phương pháp đối phó. Khi bị lưới bao lấy kéo xuống đất, gã lập tức vung đoản đao sắc bén cắt đứt mắt lưới. Nhưng đáng tiếc, cùng lúc lưới được tung ra, Thẩm Thu cũng ném cây đuốc lên trời.

Ánh lửa xẹt qua không trung, rơi ngay dưới chân Chu Thất, chiếu sáng cả màn đêm trước mắt gã. Hiện ra trước mặt tên hái hoa tặc lúc này là hơn mười tiêu sư mặt đầy căm hận, tay lăm lăm cung nỏ, mười mấy mũi tên lạnh lẽo đã nhắm thẳng vào gã.

Gã chẳng phải hào hiệp giang hồ hay Ma Quân giáo phái gì, lấy đâu ra nội lực thâm hậu để chống đỡ cung tên bắn chùm ở cự ly gần như vậy? Chỉ trong chớp mắt, Chu Thất đã ngã gục, trên người cắm đầy mũi tên. Tuy nhiên, những loại cung nỏ này đều là hàng tạm bợ, cung săn của thợ săn vốn lực yếu, nỏ cơ cũng không mạnh, nên dù Chu Thất trông có vẻ thê thảm nhưng nhất thời vẫn chưa chết ngay được.

Gã định vùng vẫy nhưng các tiêu sư đã xông tới. Một người giơ gậy tề mi gõ mạnh vào bắp chân gã. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên giữa đêm vắng, hai chân gã chính thức bị phế bỏ. Đối với một kẻ hành nghề dựa vào khinh công, điều này đồng nghĩa với việc con đường hành tẩu giang hồ đã hoàn toàn chấm dứt.

"Đứng lên!"

Tiêu đầu của tiêu cục mặt đầy sát khí, bước tới túm lấy Chu Thất đang rên rỉ, sau đó dùng lực nhẹ nhàng tháo khớp cằm của gã, khiến gã không thể phát ra tiếng, chỉ biết rên rỉ như một con chó bại trận.

Thẩm Thu thong thả bước tới. Chu Thất đang bị mấy tiêu sư đè quỳ dưới đất, xung quanh đuốc cháy bập bùng chiếu rõ khuôn mặt chật vật của gã. Thẩm Thu ngồi xổm xuống, nhìn vẻ mặt không phục của Chu Thất, y thấy rõ sự sợ hãi không thể che giấu trong mắt đối phương. Y đưa tay chỉnh lại mái tóc rối bời cho Chu Thất rồi nói:

"Gương mặt đẹp thế này, Chu huynh, đáng tiếc ngươi lại chọn lầm đường. Ta nghe sư muội nói, giang hồ này trộm cướp nhiều như lông trâu, nhưng hạng người bị căm ghét nhất chính là hái hoa tặc. Ngươi đã chọn con đường này, chắc hẳn phải biết khi bị khổ chủ bắt được sẽ được 'chiêu đãi' thế nào chứ?"

Thẩm Thu mỉm cười nhìn gã, sự tuyệt vọng trong mắt Chu Thất giờ đã hiện rõ mồn một.

"Tốt, xem ra ngươi đã rõ."

Thẩm Thu vỗ vỗ mặt gã rồi đứng dậy, nói với các tiêu sư bên cạnh: "Cứ theo thỏa thuận, hắn giao cho các vị. Nhưng đừng quên nhát đao cuối cùng phải để lại cho ta!"

"Đó là đương nhiên."

Vị tiêu đầu cầm con dao giải xương trong tay, ôm quyền đáp lễ: "Chuyện hôm nay nếu không có thiếu hiệp tương trợ thì đã chẳng thuận lợi đến thế. Thiếu hiệp có đại ân với tiêu cục, ngày sau nhất định sẽ báo đáp."

Hắn nhìn Chu Thất, để lộ nụ cười dữ tợn dưới hàm râu quai nón, xắn tay áo lên như một gã đồ tể sắp giết mổ heo dê. "Chỉ là cảnh tượng tiếp theo e rằng sẽ làm bẩn mắt thiếu hiệp, xin hãy lánh mặt một lát."

"Ừ."

Thẩm Thu liếc nhìn Chu Thất đang vùng vẫy kịch liệt, lại thấy các tiêu sư đang lột quần tên hái hoa tặc ra. Chà, không hổ là đại đạo hái hoa, "vốn liếng" quả thực rất hùng hậu. Y không muốn chứng kiến cảnh tượng trả thù của khổ chủ nên cùng đám tiểu nhị hiệu buôn đốt đuốc tiến vào trong núi.

Tại Ngu Sơn Khẩu này, những nơi có thể giấu người không nhiều. Sau gần nửa canh giờ tìm kiếm, họ đã tìm thấy chưởng quỹ cùng vợ con của lão. Một tên tiểu nhị lanh lợi vội chạy đến báo cáo với Thẩm Thu, hắn thấp giọng: "Thiếu hiệp, tìm thấy chưởng quỹ rồi, nhưng con gái lão đã bị tên hái hoa tặc kia..."

"Nói bậy!"

Thẩm Thu lạnh lùng ngắt lời, y đặt tay lên vai tên tiểu nhị, gằn từng chữ: "Ái nữ của chưởng quỹ vô cùng may mắn, chúng ta đến kịp lúc nên nàng vẫn chưa bị Chu Thất vấy bẩn, vẫn là thân thể hoàn bích chờ ngày xuất giá, ngươi nói có đúng không?"

"Phải, phải, là ta nhất thời cuống quá nên hồ đồ." Trán tên tiểu nhị vã mồ hôi lạnh, vội vàng chữa lời: "Chưởng quỹ và người nhà cát nhân thiên tướng, tất cả đều bình an vô sự."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...