Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 135: Tà Đạo Giang Hồ 135
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Huống hồ, đây là chuyện nội bộ của Ngũ Hành môn, người trong Ma giáo lại vốn âm độc tàn nhẫn, hành sự điên cuồng. Sẽ có một ngày, vị tiểu thư số khổ này của mình phải đối mặt với sư phụ của nàng.
Nhưng...
Đó chính là Xích Luyện Ma Quân, kẻ từng hành thích quốc chủ hai triều Nam Bắc. Tiểu thư thế đơn lực bạc, sao có thể là đối thủ của lão ma đầu kia?
"Thôi, cảnh đêm này cũng chỉ đến thế, trở về đi."
Thẩm Lan mất đi hứng thú, phân phó Tú Hòa một câu rồi định trở về khoang thuyền nhỏ, nhưng lại bị Tú Hòa gọi lại.
"Tiểu thư, người nhìn kìa!"
Nha hoàn Tú Hòa nắm lấy tay Thẩm Lan, chỉ về phía con phố phía trước.
Thẩm Lan nhìn theo hướng ngón tay của Tú Hòa, thấy một nam tử trẻ tuổi đang cầm đèn, dắt tay một thiếu nữ choai choai đi qua cây cầu đá trước mắt.
Thiếu nữ kia ríu rít nói gì đó với nam tử, nhưng người trẻ tuổi đang nắm chặt thanh đao kia lại chẳng chút biểu cảm.
"Đó chính là Thẩm Thu, thiếu hiệp đã giết Chu Thất."
Tú Hòa thì thầm bên tai tiểu thư:
"Nha đầu bên cạnh là sư muội của hắn, Phạm Thanh Thanh."
"Phạm Thanh Thanh."
Ánh mắt Thẩm Lan hoàn toàn không dừng lại trên người Thẩm Thu. Dưới lớp mặt nạ, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào Thanh Thanh đang hồn nhiên rực rỡ, nàng khẽ nói:
"Linh khí tràn đầy, lan tâm huệ chất, bộ pháp nhẹ nhàng, thân thể mềm dẻo. Nha đầu này đúng là có căn cốt tốt, giống hệt ta năm đó, ngay cả búi tóc kia cũng rất giống ta khi ấy."
"Môn chủ hẳn là cũng thích những thiếu nữ linh động như vậy."
Tú Hòa nhỏ giọng:
"Nếu chúng ta dâng nàng cho tông chủ, biết đâu lão bất tử kia sẽ không còn dòm ngó người nữa."
"Tú Hòa!"
Giọng nói của Thẩm Lan chợt lạnh thấu xương, nàng gằn giọng với nha hoàn bên cạnh:
"Đứa trẻ tốt như thế, sao có thể đem tặng cho lão ma đầu kia? Ta và ngươi nên giữ chút lương tri, tích chút âm đức cho bản thân đi! Người trong Ma giáo chúng ta, tay có nhơ nhuốc cũng chẳng sao, dù gì danh tiếng cũng chưa bao giờ tốt đẹp, nhưng nếu để bản tâm vấy bẩn thì mới thật sự là nhập ma. Không được đụng đến con bé! Ngươi rõ chưa?"
"Vâng."
Tú Hòa bị lời nói lạnh lùng của tiểu thư dọa cho sắc mặt trắng bệch.
Tú Hòa cũng là đệ tử Ngũ Hành môn, võ nghệ không tệ, nhưng luận về trình độ ám sát thì sao có thể là đối thủ của tiểu thư. Thẩm Lan muốn giết nàng ta cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.
"Nhưng tiểu thư, đệ tử Ngũ Hành môn trong thành Tô Châu này không chỉ có hai chúng ta."
Tú Hòa đi theo sau Thẩm Lan, khẽ thưa:
"Dù chúng ta tha cho nha đầu kia, nhưng những đệ tử muốn nịnh bợ tông chủ, như Chu Thịnh chẳng hạn, chắc chắn sẽ không bỏ qua một nữ tử xuất chúng bực này. Lúc nãy ở phường thị, ta đã thấy vài ám hiệu của tông môn. Hơn nữa Chu Thất lại chết dưới tay Thẩm Thu, e rằng Phạm Thanh Thanh đã bị hạng cẩu tặc nịnh trên đạp dưới như Chu Thịnh để mắt tới rồi."
"Vậy không phải càng tốt sao?"
Thẩm Lan ngồi trong khoang thuyền, nàng nhấc chén rượu lên, tháo mặt nạ ra đặt bên môi. Nàng nheo mắt lại, trông quyến rũ như một nàng hồ ly.
Nàng khẽ nói:
"Thẩm Thu thiếu hiệp kia đã giết một Chu Thất, chắc hẳn là căm ghét đám hái hoa tặc lắm. Cứ để vị thiếu niên anh hùng này trừ khử thêm vài kẻ trong Ma giáo, dọn dẹp hiểm họa cho thành Tô Châu, chẳng phải là chuyện tốt sao?"
"Chỉ dựa vào hắn?"
Tú Hòa kinh ngạc:
"Hắn e rằng không phải đối thủ của Chu Thịnh."
"Có người giúp là được chứ gì?"
Thẩm Lan liếc nhìn Tú Hòa, thản nhiên nói:
"Tú Hòa à, nhãn quang của ngươi cần phải rèn luyện thêm rồi. Lạc Nguyệt Cầm Đài này là hào thương nhiều đời ở Tô Châu. Vị Dao Cầm cô nương thân hình mảnh mai như liễu kia cũng có thủ đoạn đấy, ta đoán lai lịch của nàng ta không hề đơn giản đâu. Chu Thịnh nhỏ bé, nếu hành sự sai lầm thì định sẵn là phải bỏ mạng ở chốn phồn hoa Tô Châu này thôi. Thôi, về Yên Vũ lâu đi, ta mệt rồi. Còn nữa, bảo tên Tích Hoa công tử Trương Huyên kia đêm nay đừng đến phiền ta! Nếu hắn dám vác mặt tới, coi chừng cái đầu chó của hắn không giữ nổi đâu!"
...
"Sư huynh, muội đi mua chút son phấn."
Thanh Thanh đứng trước một cửa tiệm, đưa chiếc đèn trong tay cho Thẩm Thu, nàng hỏi:
"Huynh có muốn vào xem giúp muội không?"
"Đồ trang điểm à? Thôi bỏ đi."
Thẩm Thu nhớ lại cảnh đi mua sắm cùng bạn gái cũ ở kiếp trước, y lắc đầu nói với Thanh Thanh:
"Muội tự vào đi, huynh đứng ngoài cửa đợi."
"Được ạ."
Thanh Thanh cười tươi, cầm túi tiền chạy vào cửa tiệm. Đêm nay tiệm son phấn này đông khách lạ thường, bóng dáng nha đầu Thanh Thanh vừa lọt vào giữa đám đông đã bị dòng người nhấn chìm như sóng triều.
Thẩm Thu cũng không vội, y đứng trước cửa tiệm ngắm nhìn cảnh đêm Tô Châu. Cảnh tượng đèn hoa rực rỡ này, ở chốn rừng rậm bê tông kiếp trước thật sự rất hiếm thấy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook