Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
Chapter 139: Tà Đạo Giang Hồ 139

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Cứ như vậy, bầu không khí nặng nề kéo dài suốt nửa canh giờ. Khi sắp đến thành Tô Châu, lão ăn mày mới cầm lấy hồ lô bên hông, uống một ngụm rồi mở miệng nói với Thẩm Thu:

"Ngươi có biết vì sao ta phải năm lần bảy lượt khiêu khích ngươi không?"

"Không biết."

Thẩm Thu cúi đầu trả lời một câu.

"Ta và sư phụ ngươi vốn là bạn tâm giao, năm xưa cũng từng cùng nhau làm nên đại sự."

Tống khất cái nhẹ giọng nói:

"Ta biết sau lưng sư phụ ngươi có bí mật, nhưng chưa từng tìm hiểu. Năm đó hắn nhặt Thanh Thanh về ở Tô Châu, ta cũng tới giúp đỡ một tay. Hắn không nói cho ngươi và Thanh Thanh về chuyện của lão khất cái ta, có lẽ cũng vì không muốn các ngươi biết về quá khứ của hắn. Sư phụ ngươi chính là một hào kiệt đương thời."

Lão ăn mày thở dài, nói tiếp:

"Chuyện hắn bị huynh đệ kết nghĩa Tra Bảo lừa giết, ta cũng đã biết. Dịch Gia tiêu cục tìm được thi thể của Lộ lão đầu trên con đường cũ cũng là nhờ Cái Bang Trung Nguyên ra mặt giúp đỡ. Chính ta cũng đã tới trước mộ hắn dâng hương. Ta hỏi ngươi, Thẩm Thu, kẻ cấu kết với người Bắc Triều để ám hại huynh đệ là Tra Bảo kia, thật sự đã chết rồi sao?"

Trước câu hỏi của lão ăn mày, Thẩm Thu gật đầu xác nhận:

"Chính tay ta đã giết hắn."

"Tốt."

Tống khất cái uống một hớp rượu lớn. Lúc này lão không còn tự xưng là "lão hủ" nữa mà thẳng thắn nói với Thẩm Thu:

"Ta bực ngươi là bởi vì nguyên do ta đã nói trước đó. Ngươi muốn dấn thân vào giang hồ, chuyện này không vấn đề gì. Ta cũng rất vui khi thấy đệ tử của Lộ lão đầu có thể xông pha thiên hạ, tạo dựng danh tiếng để rạng rỡ tổ tông. Thế nhưng Lộ lão đầu lúc sinh thời thương yêu Thanh Thanh hết mực. Khi hắn còn sống, mỗi lần ngồi uống rượu với ta đều nói Thanh Thanh giống như con gái ruột, là bảo bối, là mệnh căn của hắn."

Lão ăn mày gắt lên:

"Lộ lão đầu chết rồi, hắn giao Thanh Thanh cho ngươi thì ngươi phải chăm sóc con bé cho tốt, cái gọi là huynh trưởng như cha! Nhưng những gì ngươi làm gần đây có giống một người anh nên làm không? Tự mình chạy đi hành hiệp trượng nghĩa, bỏ mặc Thanh Thanh một mình ở Tô Châu. Ngươi không nghĩ xem, lỡ như con bé gặp chuyện, bản thân nó có thể làm được gì? Ngươi giết Chu Thất, ta cũng nể trọng gọi ngươi một tiếng thiếu hiệp vì đã vì dân trừ hại. Thế nhưng ngươi có từng nghĩ Thanh Thanh sẽ vì hành động của ngươi mà gặp họa hay không?"

"Chốn giang hồ này đâu có đơn giản như ngươi tưởng? Nếu chỉ cần giết người là có thể thành danh thì thiên hạ này đã loạn lạc từ lâu rồi! Kẻ trong giang hồ lục đục với nhau, ngầm hạ độc thủ, ngáng chân nhau nhiều không kể xiết. Tuổi ngươi còn nhỏ, kinh nghiệm chưa đủ, lần này coi như một bài học."

Lão ăn mày thở dài, đưa tay vỗ vỗ bả vai Thẩm Thu:

"Không phải ai cũng như ngươi, biết giữ đạo lý họa không tới vợ con. Ngươi muốn làm hiệp khách thì trước tiên phải bảo vệ được Thanh Thanh, ngươi hiểu chưa?"

"Vãn bối đã hiểu."

Thẩm Thu nắm chặt vỏ đao trong tay, y thật sự đã thấu hiểu tâm ý của lão.

"Được, vậy thì xốc lại tinh thần đi!" Tống khất cái nói: "Thanh Thanh vẫn đang chờ ngươi đến cứu. Ta muốn hỏi ngươi một câu, phải đối đầu với người của Ma giáo vốn khiến giới giang hồ nghe tên đã biến sắc, ngươi có sợ không?"

"Không sợ!"

Thẩm Thu ngẩng đầu, gạt lọn tóc sang bên. Y nheo mắt lại, vuốt ve thanh Nhạn Linh đao trong tay, nghiến răng nói:

"Kẻ nào dám cản đường, ta giết kẻ đó!"

...

"Sát tính quá nặng rồi."

Xe ngựa của Lạc Nguyệt thương phường lái vào thành Tô Châu. Ngồi trong xe, Tống khất cái cau mày nói với Thẩm Thu:

"Chuyện giang hồ không thể chỉ dựa vào giết chóc là giải quyết được. Sư phụ ngươi không dạy ngươi sao? Giết người chỉ là thủ đoạn cuối cùng khi không còn cách nào khác."

Thẩm Thu không đáp lời. Y nhìn dòng người qua lại ngoài cửa sổ, bất chợt hỏi:

"Tống thúc, ở Ẩn Lâu này có thể tìm được tin tức không?"

"Chắc là được."

Tống khất cái nắm chặt hồ lô, giải thích:

"Cái Bang ta mấy năm gần đây mới bắt đầu kinh doanh tin tức giang hồ, tuy ưu thế là tin nhiều và vụn vặt nhưng cấp độ không cao. Còn Ẩn Lâu đã làm nghề này từ lâu đời rồi. Trước đây ta đi Lạc Dương bái phỏng Đại Long Đầu, nghe ông ấy nói truyền thống bán tin tức của Ẩn Lâu đã có từ mấy trăm năm nay. Giang hồ hiện tại chính là phát triển dưới sự giám sát của bọn họ. Nếu ngay cả họ cũng không có tin tức thì chuyện này thực sự nằm ngoài tầm tay của chúng ta."

Thẩm Thu nhíu mày hỏi:

"Rốt cuộc Ẩn Lâu là nơi thế nào? Ta nghe Thanh Thanh nói Giang Hồ Bảng cũng là do bọn họ lập ra?"

"Đúng vậy."

Tống khất cái tuổi tác đã cao, đi đường dài có chút mệt mỏi, lão vừa lắc lư cái đầu vừa giảng giải:

"Đám trẻ các ngươi không rõ chuyện này, nhưng những người già như ta đều đã trải qua. Giang Hồ Bảng xuất hiện từ sau đại hội võ lâm năm Chính Định thứ mười, thực sự đã gây ra một trận gió tanh mưa máu. Người hành tẩu giang hồ vốn dĩ cầu danh cầu lợi, ai cũng chẳng phục ai. Ẩn Lâu tung ra tấm bảng này, lại quảng bá khắp nơi. Sau khi được các hào hiệp công nhận, sóng gió bắt đầu từ đó mà ra."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...