Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 140: Tà Đạo Giang Hồ 140
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lão ăn mày hừ lạnh một tiếng:
"Mười hai Thiên Bảng và hai mươi tư Địa Bảng thì còn đỡ. Những kẻ có tên trên hai bảng này đều là cao nhân tiền bối, thuộc về các đại môn đại phái, dù tâm không phục nhưng hành sự vẫn có quy củ. Thế nhưng bảy mươi hai vị trí trên Nhân Bảng thì lại khác. Các lộ hiệp khách, lục lâm hảo hán, thậm chí là ưng khuyển triều đình hay người của ma đạo đều lấy việc lên bảng làm vinh hiển. Ẩn Lâu làm việc cũng rất công chính, những người lên Nhân Bảng đều có lý do xác đáng khiến ai nấy đều tâm phục khẩu phục. Thế nhưng Thẩm Thu à, Nhân Bảng chỉ có bảy mươi hai chỗ, biết bao nhiêu người đang tranh đoạt giành giật?"
Lão ăn mày nhắm mắt lại như đang hồi tưởng chuyện cũ, giọng lão trầm xuống:
"Từ khi Giang Hồ Bảng được công bố đến nay, vị trí trên hai bảng Thiên - Địa gần như không đổi, nhưng Nhân Bảng thì ba tháng đại tu một lần. Mỗi lần công bố là danh sách bảy mươi hai người lại biến động. Những kẻ bị hất văng khỏi bảng, may mắn thì còn có cơ hội đông sơn tái khởi, nhưng đa phần đều đã bỏ mạng trong đao quang kiếm ảnh. Ta kể ngươi nghe hai chuyện này."
Ngón tay Tống khất cái gõ nhẹ lên cây gậy, nói với Thẩm Thu đang chăm chú lắng nghe:
"Năm Chính Định thứ mười ba, con trai độc nhất của cựu Võ lâm minh chủ Lục Sơn là thiếu hiệp Lục Quy Tàng vừa mãn hạn chịu tang, lần đầu bước chân vào giang hồ..."
"...Uy phong không? Sát khí không? Thế nhưng hơn ba mươi vị khách giang hồ chết dưới tay hắn, có ai thèm để tâm đến không?"
Giọng lão ăn mày cao lên:
"Đến tận hôm nay, Quy Tàng sơn trang hầu như tháng nào cũng có thích khách ghé thăm, hoặc là những kẻ muốn giẫm lên đầu Lục Quy Tàng để thượng vị, hoặc là thân nhân bằng hữu của những kẻ từng bỏ mạng dưới kiếm của hắn đến báo thù. Đó là chuyện của mười một năm trước rồi! Mười năm trôi qua, hận thù của những người đó có từng nguôi ngoai không? Lục Quy Tàng là thiên tài thiếu niên, đang độ tráng niên sung sức nhất, tại sao phải chọn cách ẩn cư? Ngươi hãy suy nghĩ kỹ căn nguyên trong đó đi."
Thẩm Thu khẽ gật đầu. Tống ăn mày nói tiếp:
"Năm Chính Định thứ mười bảy, vào tiết Kinh Trập tháng Ba, Kiếm Quân Lưu Trác Nhiên khi đó mới mười bảy tuổi, mang theo cổ kiếm Lăng Hư đến bái phỏng Nam Hải Thanh Vi. Từ đó về sau, chỉ trong vòng hai tháng, ba mươi bảy vị cao thủ giang hồ đã chết dưới kiếm của hắn. Lưu đại hiệp đó một đường giẫm lên đầu người khác để leo lên vị trí thứ ba Địa Bảng, lại là một Lục Quy Tàng thứ hai, thậm chí hành sự còn tuyệt tình hơn. Kết quả thì sao? Tháng Hai năm sau, nhà cũ của Lưu đại hiệp bị phóng hỏa, quần đạo kéo đến bao vây. Dù Kiếm Quân có vung kiếm giết đến mức đầu rơi máu chảy cũng không ngăn được việc người thân gặp nạn. Trận hỏa hoạn đó liên lụy đến gần nửa thành Nam Hải, vô số người chết trong đám cháy. Lưu lão phu nhân từ đó suy sụp rồi qua đời, Kiếm Quân cũng vì thế mà mai danh ẩn tích, hành sự khiêm tốn, suốt bảy năm qua không còn nghe thấy động tĩnh gì lớn."
Lão ăn mày mở mắt nhìn Thẩm Thu đang trầm tư, lão nhấn mạnh:
"Đó mới chỉ là hai thiên tài đương thời. Họ vang danh thiên hạ, được người người biết đến. Nhưng ngươi có biết biết bao thiếu niên bắt chước họ, vừa mới bước chân vào giang hồ đã rơi vào cảnh xác không còn nguyên vẹn hay không? Mỗi cái tên trên Giang Hồ Bảng đều được viết bằng máu! Một tấm bảng, một trăm linh tám con người, phía sau là bấy nhiêu ngôi mộ hoang lạnh lẽo, bấy nhiêu cảnh tan cửa nát nhà. Sư phụ ngươi từng nói với ta, Ẩn Lâu lập ra Giang Hồ Bảng này vốn chẳng có ý tốt gì."
Lão ăn mày nói nhỏ lại:
"Sư phụ ngươi năm xưa cũng từng lên Nhân Bảng, dù vị trí thứ sáu mươi lăm là khá thấp. Thế nhưng trong quãng thời gian đó, hắn áp tiêu hai mươi bảy lần thì bị cướp tới gần trăm lần, ngay cả bản thân hắn cũng suýt chết vì làn khói độc của một đám sơn tặc. Từ đó về sau, sư phụ ngươi không bao giờ muốn lên bảng nữa. Tra Bảo cũng là vì tấm bảng đó mới kết giao với sư phụ ngươi, có thể nói chính tấm bảng này đã hại chết hắn. Thẩm Thu, ta không biết ngươi học được bao nhiêu chân truyền từ sư phụ, nhưng nghe lão già này khuyên một câu: cho dù có cơ hội cũng đừng ham lên bảng. Hãy nghĩ nhiều hơn cho Thanh Thanh và Dao Cầm cô nương, đừng để các nàng phải liên lụy."
Thẩm Thu nhẹ gật đầu.
Y lại hỏi với vẻ khó tin:
"Chuyện như vậy, chẳng lẽ hiệp khách giang hồ không nhìn ra được sao?"
"Nhìn ra thì đã sao?"
Lão ăn mày khẽ cười một tiếng, đáp:
"Người sống một đời, không có chút dã tâm thì uổng công làm người. Nếu ngươi lên được Nhân Bảng, tự khắc có thế lực khắp nơi ra giá cao mời chào. Nếu lên được Địa Bảng thì càng ghê gớm hơn, chỉ cần hô lên một tiếng là quần hùng hưởng ứng, khi đó vinh hoa phú quý, tiền tài mỹ nhân đều dễ như trở bàn tay. Luyện võ cả đời không phải cũng vì những thứ đó sao? Ai mà không động tâm cho được?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook