Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
Chapter 145: Tà Đạo Giang Hồ 145

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Thẩm Thu lấy hai thanh đoản phủ cất vào bao hành lý, định bụng rời đi ngay. Thế nhưng trước lúc bước ra cửa, ánh mắt y chợt dừng lại trên quầy hàng của tiêu cục. Nơi đó đặt một phong thư.

"Đây là gì?"

Thẩm Thu đeo bao hành lý lên vai rồi tiến lại gần. Y đang đeo bao tay bảo vệ ngón tay của Tra Bảo nên không ngại phong thư có độc. Y mở phong thư, lắc nhẹ, một tờ giấy gấp gọn rơi ra trước mắt. Trên mặt giấy vẫn còn vương lại chút hương son phấn thoang thoảng.

Thẩm Thu nhìn vào bức thư, trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng: "Ngoài thành mười dặm, Hàn Sơn biệt quán, địch chưa hay biết, binh quý thần tốc. Năm ngày sau sẽ rời Tô Châu."

"Vù!"

Ánh mắt Thẩm Thu lập tức nheo lại. Y không lãng phí thêm một khắc nào, vơ lấy tờ giấy nhét vào ngực áo rồi lên ngựa lao ra khỏi cửa, ngay cả cổng tiêu cục cũng chẳng kịp đóng lại.

Lúc thúc ngựa ngang qua tiệm tạp hóa nhà họ Lưu, thấy Lưu lão đầu đang đi dạo, y liền quăng chìa khóa cho lão nhân đang ngơ ngác kia rồi dặn với lại một câu: "Lưu thúc, trông nhà giúp ta! Mấy ngày nữa ta về!"

Suốt dọc đường, Thẩm Thu không ngừng quất roi thúc ngựa, khiến con tuấn mã dưới hông suýt nữa thì kiệt sức. Cuối cùng, sau gần nửa canh giờ, y cũng tới được Lạc Nguyệt Cầm Đài.

Quăng dây cương cho gia đinh đứng cửa, y sải bước thật nhanh vào trong, đẩy cửa Lâm Hồ Tiểu Trúc ra. Bên trong, Dao Cầm đang kinh ngạc ngồi dậy trên giường gấm. Có lẽ nàng vừa mới chợp mắt nên chưa kịp đeo mạng che mặt. Khuôn mặt ấy lọt vào mắt Thẩm Thu, quả thực là sắc nước hương trời. Thế nhưng lúc này, y chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức dung nhan ấy.

Y rút tờ giấy trong ngực ra đưa cho Dao Cầm, nói gấp: "Ta tìm thấy Thanh Thanh rồi, nàng đang ở Hàn Sơn biệt quán!"

"?"

Dao Cầm không để lộ cảm xúc, nàng xoay người đeo mạng che mặt vào rồi mới cúi xuống nhìn tờ giấy Thẩm Thu mang tới. Nhưng vừa nhìn qua, nàng không khỏi dở khóc dở cười. Nàng đặt tờ giấy xuống bàn, ân cần nói với Thẩm Thu: "Thẩm Thu sư huynh, ta biết việc Thanh Thanh mất tích khiến huynh chịu áp lực lớn, nhưng xin hãy bình tĩnh chờ đợi, chuyện này nhất định sẽ có cách giải quyết."

"Ngươi đang nói gì vậy?"

Thẩm Thu nghi hoặc nhìn nàng, Dao Cầm chỉ tay vào tờ giấy, đáp: "Tờ giấy huynh mang tới chẳng có lấy một chữ nào cả."

"Hả?"

Thẩm Thu cúi đầu nhìn lại. Quả nhiên, tờ giấy vốn đầy chữ lúc nãy giờ đây lại trắng tinh như mới. Ngay cả mùi son phấn vương trên đó cũng đã tan biến sạch sẽ.

"Không đúng, ta tuyệt đối không nhìn lầm!"

Thẩm Thu cau mày, kể lại tường tận quá trình mình phát hiện ra tờ giấy cho Dao Cầm nghe. Nàng càng nghe càng thấy hồ nghi, nhận ra dáng vẻ của y không giống như đang nói dối. Suy nghĩ một lát, nàng sai người gọi Tống khất cái đang nghỉ ngơi tới, rồi đưa tờ giấy cho vị lão tiền bối dày dạn kinh nghiệm giang hồ này xem xét.

Lão khất cái nghe Thẩm Thu kể lại một lượt, tay vân vê tờ giấy hồi lâu rồi mới hỏi: "Thẩm Thu, ngươi chắc chắn mình đã ngửi thấy mùi son phấn chứ?"

"Chắc chắn." Thẩm Thu khẳng định: "Ta không thể nhớ nhầm được."

"Đó không phải mùi son phấn đâu!" Tống khất cái đặt tờ giấy xuống bàn, giải thích cho hai người: "Đó là mùi mực. Năm xưa hành tẩu giang hồ, ta từng nghe qua thủ thuật này. Người ta dùng một loại mực đặc chế để viết, sau đó cất giữ cẩn thận trong phong thư giấy dầu. Một khi mở phong thư ra, mực tiếp xúc với không khí bên ngoài sẽ nhanh chóng bay màu, chữ nghĩa cũng theo đó mà tiêu biến."

Thẩm Thu và Dao Cầm cùng gật đầu, quả nhiên thế giới giang hồ này có vô vàn thủ thuật tinh vi.

"Thẩm Thu sư huynh, huynh còn nhớ rõ nội dung trong thư không?" Dao Cầm hỏi.

Thẩm Thu đáp: "Nhớ rõ. Ngoài thành mười dặm, Hàn Sơn biệt quán, địch chưa hay biết, binh quý thần tốc. Năm ngày sau sẽ rời Tô Châu."

Dao Cầm khẽ gật đầu rồi nhìn sang Tống khất cái. Lão khất cái thở phào một hơi, nói: "Ta sẽ sai người đi kiểm tra ngay. Đã là người Cái Bang thì ưu điểm duy nhất chắc chính là nằm ở chỗ này."

Thấy mọi chuyện đã đi đúng quỹ đạo, lão khất cái cũng lấy lại tính khí thường ngày. Lão nháy mắt với Thẩm Thu, tự giễu: "Chẳng ai rảnh rỗi đi nghi ngờ mấy tên ăn mày lảng vảng trước cửa đâu. Gần Hàn Sơn biệt quán chính là chùa Hàn Sơn, nơi đó vốn có rất nhiều kẻ ăn xin tụ tập để chờ các hòa thượng bố thí cháo loãng. Yên tâm đi, chậm nhất là một ngày sau sẽ có tin tức. Nhưng từ giờ trở đi, Thẩm Thu, ngươi phải chuẩn bị tinh thần cho một trận huyết chiến, thậm chí là bỏ mạng đấy. Hãy nhớ kỹ những gì ngươi đã nói với ta, Lộ lão đầu đang ở trên trời nhìn ngươi đấy!"

...

Đêm đã về khuya.

Thẩm Thu đứng một mình bên bờ hồ Lạc Nguyệt Cầm Đài. Theo thường lệ, lúc này y nên vào trong mộng cảnh Kiếm Ngọc để tu luyện võ nghệ, nhưng đêm nay y chẳng thấy chút buồn ngủ nào.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...