Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
Chapter 146: Tà Đạo Giang Hồ 146

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Việc Thanh Thanh bị bắt đi, những lời quở trách của Tống khất cái, rồi cả những gì đã trải qua ở Ẩn Lâu... Tất cả những chuyện xảy ra trong hai ngày qua cứ không ngừng quay cuồng trong tâm trí y, khiến y thao thức không yên.

Đêm nay trời đầy sao, ánh trăng hạ huyền sáng tỏ soi bóng xuống mặt hồ, lung linh như có ngọn đèn đang nhảy múa dưới làn nước. Gió đêm lướt qua mặt mang theo hơi lạnh sảng khoái, nhưng lòng y lại ngổn ngang trăm mối.

Đến thế giới này đã gần một năm, ngay cả lúc thê thảm nhất ở Thái Hành Sơn, tâm trạng y cũng chưa từng nặng nề như lúc này. Trước kia, y luôn tự phụ vào trí tuệ và kiến thức của mình, nhìn nhận thế giới này bằng ánh mắt của một kẻ bề trên. Nhưng nếu không tôn trọng thế giới, nó sẽ tát cho một cú thật đau.

Và cú tát ấy chính là việc Thanh Thanh bị bắt đi, nó đã đập tan sự kiêu ngạo trong lòng y. Kinh nghiệm và kiến thức từ kiếp trước hoàn toàn vô dụng trong hoàn cảnh này. Y đã quá coi thường giang hồ. Nghĩ kỹ lại, y luôn miệng nói muốn hành tẩu giang hồ, nhưng thực tế y còn chưa thực sự bước chân vào đó.

Thế nhưng, đây cũng là một chuyện tốt.

"Thừa nhận vấn đề đang tồn tại chính là bước đầu tiên để giải quyết nó." Thẩm Thu lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình.

"Thẩm Thu, sao huynh vẫn chưa đi nghỉ?"

Một giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh. Y quay đầu lại, thấy Dao Cầm đang đứng trên cây cầu gỗ bắc ngang hồ, phía sau nàng là hai thị nữ, một người cầm đèn lồng, người kia ôm cổ cầm.

"Ta đang suy nghĩ vài chuyện." Thẩm Thu xoay vai, đáp lời nàng: "Trong lòng ngổn ngang quá nên ra đây đi dạo một chút. Sao cô nương cũng chưa ngủ? Thức khuya không tốt cho nhan sắc đâu."

"Hèn gì Thanh Thanh cứ bảo huynh hay nói mấy lời kỳ quái." Dao Cầm khẽ cười.

Nàng phất nhẹ chiếc quạt mỹ nhân trong tay, hai thị nữ liền hiểu ý lùi xa vài bước, nhường không gian riêng tư cho tiểu thư và Thẩm Thu. Khi họ đã đi xa, Dao Cầm mới thả lỏng người, tựa vào lan can cầu. Nàng vẫn đeo mạng che mặt, vừa khẽ lay quạt vừa hỏi: "Huynh đang lo cho Thanh Thanh sao?"

"Ừm." Thẩm Thu gật đầu, không hề giấu diếm. Hai người họ cùng giữ một bí mật chung, tuy trước đây không quá thân thiết nhưng đều là những người có thể tin cậy lẫn nhau.

"Ta có nghe Tống thúc kể về việc mọi người đến Ẩn Lâu dò tin." Dao Cầm nhìn ánh trăng soi bóng mặt hồ, thanh âm nhẹ tênh: "Đám người Ngũ Hành môn kia muốn dâng Thanh Thanh và những nữ tử kia cho Ma Quân của Ma giáo để lấy lòng, tất nhiên sẽ không ngược đãi họ, ngược lại còn phải chăm sóc tử tế. Thế nên nha đầu kia tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm đâu, có khi giờ này nàng ta đang ăn uống no nê ấy chứ. Tính tình nàng ấy vốn không chịu khuất phục, lại nhanh nhạy thông minh, chắc chắn sẽ không để bản thân phải chịu khổ."

Thẩm Thu biết nàng đang an ủi mình, y im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng: "Nhưng lúc này chắc chắn Thanh Thanh đang rất sợ hãi. Nhớ hồi hai ta gặp nạn ở Thái Hành, lúc ta hôn mê, nha đầu ấy đã một mình lặn lội trong đêm mưa tìm nơi trú ẩn cho ta. Nàng đi trong rừng rậm mưa xối xả hơn nửa canh giờ mới tìm thấy một hang động, rồi lại dầm mưa kéo ta vào đó."

Thẩm Thu cúi đầu, hít một hơi thật sâu: "Nha đầu ấy đã cứu mạng ta... Những hai lần."

Dao Cầm tì tay lên lan can, kiên nhẫn nghe Thẩm Thu kể về những chuyện y và Thanh Thanh đã trải qua tại Thái Hành Sơn.

Nàng thông minh như thế, lẽ tất nhiên nhận ra Thẩm Thu đã che giấu một vài việc, chẳng hạn như Sơn Quỷ thần bí kia, nhưng nàng không hề gặng hỏi. Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, tùy tiện dò xét chỉ chuốc lấy oán hận, lại vô cùng nguy hiểm.

"Ta sẽ cứu nàng ấy ra."

Thẩm Thu nhìn mặt hồ, dường như y đang nói với Dao Cầm, lại như đang tự nhủ với chính mình: "Sau này sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa."

"Đã quyết định rồi thì đừng suy nghĩ lung tung thêm."

Dao Cầm khẽ phe phẩy chiếc quạt trên tay, gió thổi bay tấm khăn che mặt của nàng, nàng nói: "Đi ngủ đi, Thẩm Thu."

"Hay là chúng ta trò chuyện thêm lát nữa?"

Thẩm Thu ngẩng đầu nhìn Dao Cầm, sau khi trút bỏ tâm sự y cảm thấy nhẹ lòng hơn nhiều, liền buông lời trêu đùa: "Ánh trăng đẹp thế này, lại có mỹ nhân bầu bạn, đi ngủ thì quả là đáng tiếc."

"Ngươi đúng là kẻ phóng túng."

Dao Cầm cũng giả vờ giận dỗi. Vị cô nương ngày thường vốn hào phóng, khí độ ung dung này cũng lộ vẻ nữ nhi thường tình, nàng dậm chân nói với Thẩm Thu: "Chuyện hôm nay ngươi nhìn lén dung mạo ta, ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu."

"Là ta không đúng."

Thẩm Thu vờ ôm quyền cúi người, nói với Dao Cầm: "Tiểu sinh biết sai rồi. Nhưng nhắc mới nhớ, Dao Cầm cô nương, từ lúc gặp mặt đến nay nàng luôn đeo khăn che mặt, đây là phong tục ở Tô Châu, hay còn duyên cớ nào khác?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...