Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
Chapter 156: Tà Đạo Giang Hồ 156

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

"Á!"

Bị đánh lén bất ngờ, tên môn nhân phản ứng khá nhanh, xoay người đánh gục Tiểu Thiết xuống đất. Hắn rút chiếc trâm dính máu khỏi cổ, vứt xuống đất rồi định xông lên dạy dỗ Tiểu Thiết. Nhưng Thanh Thanh đã lao tới ôm chặt lấy chân hắn, nghiến răng cắn mạnh một miếng như một con chó nhỏ lên cơn điên.

"A!" Tên môn nhân thét lên thảm thiết, vung chân hất văng Thanh Thanh ra ngoài.

Trong lúc đó, Tiểu Thiết lại một lần nữa lao tới, bổ nhào gã ngã rạp xuống đất. Tiểu Thiết dùng cả hai tay ghì chặt lấy đoản đao trong tay tặc nhân, gầm lên một tiếng rồi đâm thẳng lưỡi đao về phía cổ hắn.

Nhưng Tiểu Thiết đang lúc suy yếu, sao có thể là đối thủ của tên tặc nhân này. Giằng co giữa chừng, mắt thấy Tiểu Thiết sắp sửa bại trận.

Thanh Thanh mặt mày lấm lem, vội vàng bò dậy tìm kiếm xung quanh, nhưng trong lồng sắt này chẳng có vật gì dùng được.

Cây trâm! Là cây trâm kia!

Mắt Thanh Thanh sáng lên, nàng chộp lấy cây trâm đã uốn cong, lao về phía tên tặc nhân đang bị đè dưới đất. Nàng quỳ rạp xuống, hai tay nắm chặt cây trâm, vừa hét lớn vừa đâm tới tấp vào mặt hắn.

Cơn đau thấu xương ập đến, con mắt bị đâm thủng khiến sức lực của tên tặc nhân bỗng chốc yếu đi. Nhân lúc hắn đang gào thét thảm thiết, Tiểu Thiết nắm lấy cơ hội, dùng lực nhấn mạnh ngón tay, khiến lưỡi đoản đao đen kịt đâm xuyên qua cổ đối phương.

Máu tươi tuôn ra, thân hình môn nhân Ngũ Hành Môn không ngừng co giật. Gã vốn không phải kẻ võ nghệ cao cường, ở phân đà này cũng chỉ được giao nhiệm vụ trông coi tù nhân. Nhưng có ai ngờ được, gã lại chết trong tay hai đứa trẻ mới lớn?

"Đi! Mau đi thôi!"

Thanh Thanh chẳng kịp lau vết máu trên mặt, nàng đỡ Tiểu Thiết đang cầm đoản đao dậy, cả hai cùng lao ra khỏi lồng sắt, bỏ lại một xác chết nằm đó.

Ở một diễn biến khác, tại đại sảnh dẫn sâu vào địa lao, Thẩm Thu đang huyết chiến với "Thứ Tâm Đao" Chu Thịnh. Y vung thanh Quy Yến Đao theo lối đại khai đại hợp, uy lực dũng mãnh, sát khí bức người.

Ngược lại, Chu Thịnh lại thể hiện một bộ dáng hoàn toàn khác. Gã căn bản không dây dưa đánh trực diện với Thẩm Thu mà dựa vào thân pháp quỷ mị để né tránh. Mỗi khi đao phong của Thẩm Thu tưởng chừng đã chạm đến người, Chu Thịnh lại kịp thời lách mình thoát khỏi trong gang tấc.

Các khớp xương của gã linh hoạt đến cực điểm, cơ thể có thể vặn vẹo theo những tư thế quỷ dị, khiến những đường đao của Thẩm Thu liên tục rơi vào khoảng không. Trong khi đó, thanh Liễu Diệp trong tay gã lại như rắn độc, mỗi lần vung lên đều tạo ra hai ba đạo tàn ảnh, thực hư khó phân. Cứ mỗi lần nắm được sơ hở, gã lại phản công sắc lẹm, tàn độc để lại trên người Thẩm Thu một vết thương đẫm máu.

Giống như dùng dao cùn cắt thịt, gã đang cố tình hành hạ kẻ đã giết đệ đệ mình.

"Khí thế khá đấy."

Chu Thịnh một tay cầm đao, vừa né tránh vừa giễu cợt: "Cũng có chút man lực, nhưng ngươi có biết Ngũ Hành Môn ta giỏi nhất là gì không?"

Vút!

Lại một đường đao chém tới, Thứ Tâm Đao cười khẩy, cúi thấp người tránh né, đồng thời vận chân khí khiến tốc độ đột nhiên tăng nhanh vài phần, lướt đi như một bóng ma. Áp sát vào mạn sườn Thẩm Thu, gã trở tay vung đao lướt qua vai y. Lưỡi Liễu Diệp Đao sắc lẹm như nanh độc, rạch một đường máu dài trên ngực Thẩm Thu.

Trong tiếng gầm của Thẩm Thu, Chu Thịnh như quỷ mị nhảy ngược lại hai nhịp, dễ dàng thoát khỏi vòng chiến. Gã khẽ rung cổ tay, thanh Liễu Diệp Đao run lên bần bật rồi trở lại trạng thái thẳng đứng, hất văng những giọt máu trên lưỡi đao.

Gã lạnh lùng nhìn Thẩm Thu, lên tiếng: "Ta thật chẳng hiểu nổi, đệ đệ ta sao có thể chết trong tay một tên phế vật như ngươi?"

Thẩm Thu im lặng không đáp, y cầm đao xông lên, vẫn là lối đánh đại khai đại hợp như trước. Nhưng có vẻ như thể lực đã suy giảm, khiến động tác vung đao chậm đi một nhịp.

"Sơ hở!"

Mắt Chu Thịnh sáng lên, gã vận chân khí, thân hình bỗng chốc tăng tốc như lúc nãy. Thanh Liễu Diệp Đao xoay vòng giữa không trung, hóa thành ba đạo tàn ảnh thực thực giả giả đâm thẳng vào tim Thẩm Thu. Trong mắt Chu Thịnh đã hiện lên sát ý quyết liệt.

Nhát đao này của Thẩm Thu thế đi đã quá đà, căn bản không kịp thu về phòng thủ. Y chết chắc rồi!

Vù!

Tiếng gió rít vang lên, ngay trước mặt Chu Thịnh, Thẩm Thu đột ngột ngẩng đầu, buông đao rồi nở một nụ cười dữ tợn.

Hỏng bét!

Thứ Tâm Đao thầm kêu không ổn. Nhưng hai cánh tay đối phương đã nhanh chóng áp sát, chụm lại thành kiếm chỉ. Chu Thịnh vội đổi hướng đao chém về bên trái để ép tay trái của Thẩm Thu lùi lại. Thế nhưng, đòn Phong Lôi Chỉ ở tay phải của y lại lặng lẽ giáng thẳng vào chân trái đang tung cước của gã.

Phập!

Máu tươi bắn tung tóe.

Chu Thịnh thét lên một tiếng đau đớn, vung đao gạt tay Thẩm Thu ra rồi lảo đảo lùi lại. Trên đùi trái của gã xuất hiện hai lỗ thủng máu thịt be bét, máu chảy ròng ròng, rõ ràng đã thương tổn đến kinh mạch!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...