Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 157: Tà Đạo Giang Hồ 157
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Thân pháp của môn nhân Ngũ Hành Môn vốn quỷ dị, nhưng một khi chân bị thương, thân pháp có tốt đến mấy cũng coi như phế đi một nửa. Giống như Chu Thất ngày đó bị phế chân trái, lập tức rơi vào thế hạ phong.
Trên người Thẩm Thu lại thêm một vết thương, y lùi lại một bước, đưa tay nắm lấy bọc vải dài sau lưng. Giây phút ngón tay chạm vào Dao Quang, một luồng khí tức hung bạo bộc phát ra từ người y, giống như mãnh hổ nhe nanh, đôi mắt y vằn lên những tia máu đỏ rực.
Đao ý hung tàn ấy khiến Chu Thịnh kinh hãi, mặc kệ vết thương, gã vung tay ném ra hai thanh phi đao hòng ép Thẩm Thu lùi bước. Thế nhưng Thẩm Thu chỉ cần xoay ngang thân đao rộng bản của Dao Quang là đã chặn đứng chúng. Y dùng cả hai tay cầm đao, như một con mãnh hổ lao về phía Chu Thịnh, chém xuống điên cuồng.
Khi Dao Quang xuất thế, hung tính bị kích phát, phẫn nộ bùng cháy, thanh bảo đao này khiến sức mạnh và tốc độ của Thẩm Thu tăng vọt. Chỉ trong vài chiêu, Chu Thịnh vốn đã không còn linh hoạt đã bị dồn vào tuyệt lộ, không cách nào phản kháng.
"Chu Thịnh sư huynh! Chúng đệ tới giúp huynh!"
Từ các mật đạo xung quanh vang lên tiếng hò hét. Chu Thịnh đang lúc tuyệt vọng chợt lộ vẻ mừng rỡ. Gã dốc hết tàn lực né tránh những cú chém của bảo đao, bất chấp việc thanh đao trong tay không thích hợp để đỡ đòn, gã vẫn vung đao nghênh chiến.
Nhưng thanh đao mỏng manh ấy sao địch lại được Dao Quang? Ngay khi vừa chạm nhau, nó đã bị chém gãy vụn, ngay cả cánh tay trái của Chu Thịnh cũng suýt chút nữa bị tiện tay lấy mất. Thứ Tâm Đao lâm vào cảnh vô cùng chật vật, gã điên cuồng vắt kiệt nội lực. Nhưng Dao Quang cũng sắc bén như Thừa Ảnh, phá vỡ lớp chân khí mỏng manh của gã chẳng khó gì phá một lớp da thịt.
Vài nhịp thở sau, bốn môn nhân Ngũ Hành Môn xông vào đại sảnh, đón đợi bọn chúng là một Thẩm Thu đang điên cuồng như hổ dữ. Trong lòng y như có lửa đốt, tầm mắt đã nhuốm màu máu đỏ, những tên tặc nhân trước mặt bỗng trở nên vô cùng ghê tởm.
Giết!
Giết sạch!!
Vút!
Dao Quang liên tiếp vung lên ba đường, chiêu Thu Nhạn Hồi Phong rền vang như tiếng ve sầu than khóc, chém tên môn nhân trước mặt thành ba đoạn. Thẩm Thu xoay người bồi thêm một đao, bổ thẳng vào đỉnh đầu một kẻ đang định lách mình né tránh. Đáng lẽ tên đó đã thoát được, nhưng uy lực của Dao Quang quá lớn, khiến đường đao của Thẩm Thu càng thêm cương mãnh. Một vệt máu dài chạy dọc từ đỉnh đầu xuống dưới, gã đó bị chém đôi từ đầu đến chân.
Trong cơn cuồng sát, bốn kẻ vừa đến chi viện cho Chu Thịnh đã bị chém chết trong chớp mắt. Dẫu võ nghệ của bọn chúng tinh diệu đến đâu thì đã sao? Trong tay cầm Dao Quang - thứ chí hung thiên hạ, không gì không phá, chỉ thấy máu chảy đầu rơi!
"Chết đi!"
Một tiếng quát chói tai vang lên từ phía sau Thẩm Thu.
Chu Thịnh toàn thân đẫm máu liều mạng lao tới, hai tay nắm chặt đoản đao đen, dốc toàn lực thi triển Ám Sát Thuật của Ngũ Hành Môn. Trong nhất thời, trước mắt Thẩm Thu chỉ thấy những tia hàn quang bay múa, không đường né tránh, không lối thoát thân.
Thẩm Thu như một quả cầu nước bị đâm thủng vô số lỗ, máu tươi phun ra xối xả. Y dùng thân đao rộng của Dao Quang che chắn trước tim, bị đánh bật lùi lại một bước. Thế nhưng, trên khuôn mặt đầy máu ấy lại hiện lên một nụ cười điên dại.
Tay trái y gọi ra phong lôi, khóa chặt lấy cánh tay chưa kịp thu về của Chu Thịnh, ánh mắt toát lên sát ý âm trầm: "Xem ngươi còn trốn đằng trời nào!"
Phập!
Cùng với tiếng gầm của Thẩm Thu, Dao Quang chém ngược lên như ánh trăng vung vãi. Máu tươi bắn tung tóe, cánh tay trái của Chu Thịnh bị chém đứt lìa. Gã thét lên đau đớn rồi ngã rạp xuống đất, chân trái bị thương khiến gã không còn chút sức lực nào để gượng dậy, chỉ có thể trân trối nhìn Thẩm Thu kéo lê thanh đao tiến về phía mình.
"Không phải ngươi muốn biết Chu Thất chết trong tay ta thế nào sao?"
Thẩm Thu đưa tay nắm lấy thanh đoản đao đang cắm trên vai trái, lạnh lùng rút ra, rồi dùng thủ pháp của Sách Mệnh Phủ ném mạnh về phía Chu Thịnh. Chớp mắt, máu bắn ra, cánh tay còn lại của gã cũng bị phế bỏ.
Y nhìn Chu Thịnh đang dùng hai chân cố lết lùi lại trên mặt đất, nhìn vệt máu dài chói mắt kia, rồi nói: "Giờ thì ngươi biết rồi đấy. Đệ đệ ngươi chắc đang cô đơn lắm, hay là ngươi xuống đó bầu bạn với hắn đi?"
Thẩm Thu khẽ lắc đầu cho tỉnh táo vì cơn choáng váng, y nhấc Dao Quang lên, một chân giẫm lên đùi trái đang bị thương của Chu Thịnh, hai tay nắm đao đâm mạnh xuống.
Phập!
Bảo đao xuyên thấu cơ thể, máu tươi văng khắp nơi. Kẻ dưới chân co giật mạnh một cái rồi hoàn toàn im lìm.
Thẩm Thu lùi lại một bước, để mặc Dao Quang cắm xuyên người Chu Thịnh xuống mặt đất. Cơ thể y lảo đảo rồi ngồi phịch xuống sàn. Nhìn đôi mắt chết không nhắm mắt của Chu Thịnh trong vũng máu, y nhổ ra một ngụm máu tươi, khẽ lẩm bẩm: "Hạng sáu mươi chín Nhân Bảng cũng chỉ đến thế mà thôi!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook