Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
Chapter 166: Tà Đạo Giang Hồ 166

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

"Hắc thúc đã về Mặc Môn, nghe nói là muốn mời sư tôn của ông ấy tới Tô Châu để lo liệu một việc quan trọng. Những ngày tới ông ấy không có nhà, Dao Quang cứ để lại nơi này, khi nào cần ngươi cứ tùy thời đến lấy."

"Sư tôn của Mặc Hắc sao?"

Thẩm Thu tò mò hỏi:

"Mặc Hắc tuy ít nói nhưng võ nghệ lại kinh người. Ta nghe nàng bảo ông ta là đệ tử đích truyền của Mặc Môn, vậy sư tôn của ông ta chẳng lẽ chính là vị Mặc gia Cự Tử đương nhiệm?"

"Đúng vậy."

Dao Cầm khẽ lay nhẹ chiếc quạt Mỹ Nhân trên tay, đáp:

"Hắc y Mặc hiệp Ngũ Cửu. Tuy ta không phải người trong giang hồ nhưng cũng từng nghe qua danh tiếng của vị tiền bối này. Nghe đồn rằng, Ngũ Cửu tiền bối chính là một cao thủ lừng lẫy trên Thiên Bảng."

"Ngũ Cửu? Cái tên này nghe lạ thật."

Thẩm Thu mỉm cười.

"Đó không phải là tên, uổng cho ngươi cũng được coi là khách giang hồ."

Dao Cầm bật cười, giọng nói của nàng trong trẻo như tiếng đàn, giải thích:

"Mặc Gia truyền thừa vốn bí ẩn, mỗi đời Cự Tử đều từ bỏ tên thật, chỉ dùng thứ tự truyền thừa để gọi. Ngũ Cửu tiền bối chính là vị Cự Tử đời thứ năm mươi chín của Mặc Gia. Còn về tên họ thật của ông ấy, giờ đây đã chẳng còn ai biết rõ."

"Hóa ra là thế."

Bị Dao Cầm trêu chọc, Thẩm Thu cũng không hề tự ái. Y vuốt cằm, trầm ngâm:

"Có thể khiến một vị cao thủ Thiên Bảng phải đích thân đến Tô Châu, e rằng đây là chuyện kinh thiên động địa."

Dao Cầm lắc đầu, lộ vẻ bất đắc dĩ:

"Ta cũng không rõ, Hắc thúc không nói gì cả. Người Mặc Gia hành sự vốn kín kẽ như vậy. Tuy nhiên trước khi đi, Hắc thúc có dặn ta phải chăm sóc tốt cho thiếu niên Chiết Thiết kia."

"Là tiểu tử Chiết Thiết đó sao?"

Thẩm Thu nhíu mày:

"Hình như hắn và Thanh Thanh chơi với nhau khá thân."

"Phải."

Dao Cầm nói:

"Hắn và Thanh Thanh từng cùng chung hoạn nạn trong tà quật của Ngũ Hành Môn, nghe đâu còn hợp lực giết chết một tên tặc nhân nên quan hệ rất gắn bó. Ta biết ngươi đang lo lắng điều gì, nhưng theo ta quan sát, thiếu niên Chiết Thiết đó tính tình thuần hậu, không có dã tâm. Chỉ là vóc dáng hắn hơi quá khổ, nếu không nói ra, lại đeo thêm mặt nạ che đi gương mặt non nớt thì chẳng ai ngờ được gã nam nhi cao tám thước này thực chất mới chỉ mười bốn tuổi."

Thẩm Thu cũng bật cười theo.

Sau một thời gian tiếp xúc, y nhận ra vị chưởng gia cô nương này không hề lạnh lùng khó gần như vẻ ngoài. Nàng có kiến thức uyên bác lại dịu dàng, khéo léo, mang đậm phong thái của những phụ nữ độc lập, quyết đoán mà y từng thấy ở kiếp trước. Khí chất "nữ cường nhân" ấy thực sự rất cuốn hút, chẳng trách Thẩm Thu trước đây lại nặng tình với nàng đến thế.

Nhưng không hiểu sao, mỗi lần nhìn vào đôi mắt của Dao Cầm, y luôn thấy có chút quen thuộc, như thể đã từng gặp qua ở đâu đó.

"Thôi được rồi."

Thẩm Thu cùng Dao Cầm bước xuống những bậc đá trong núi, y nói:

"Ta sẽ đưa thiếu niên Chiết Thiết và Thanh Thanh cùng về thành Tô Châu. Cầm Đài này đa phần là nữ quyến, bản thân nàng lại là khuê nữ chưa chồng, một mình gánh vác thương phường đã chịu không ít điều tiếng, nếu để một thiếu niên đang tuổi lớn ở lại đây lâu ngày sẽ chỉ làm tổn hại đến thanh danh của nàng mà thôi."

Dao Cầm không đáp ngay, nàng suy nghĩ một lát rồi gật đầu:

"Vậy cũng tốt, làm phiền ngươi rồi."

"Đừng khách khí, chúng ta là bằng hữu, giúp đỡ nhau là chuyện đương nhiên."

Thẩm Thu thuận miệng đáp. Đi được vài bước, y sực nhớ ra điều gì, bèn nhìn quanh rồi hạ thấp giọng hỏi:

"Bên phía Dịch gia tiêu cục thì sao?"

"Đã thu xếp ổn thỏa cả rồi."

Dao Cầm cũng ghé sát tai y nói nhỏ:

"Ngươi không cần lo. Nghề tiêu sư vốn là cuộc sống trên lưỡi đao, sinh tử là chuyện thường tình. Đại tiêu đầu Dịch Kha tuy võ nghệ xuất chúng nhưng lần này đi diệt trừ người của Ma giáo, tử trận ở đó cũng là điều hợp lý. Ta đã sai người gửi tiền phúng viếng, lại nhờ các hiệu sách và người kể chuyện rêu rao rằng Dịch tiêu đầu đã một mình anh dũng giết chết tên tặc nhân xếp hạng sáu mươi chín trên Nhân Bảng trước khi hy sinh, giúp Dịch gia tiêu cục vang danh một vùng."

Vị chưởng gia cô nương thở dài, nhìn về phía chân núi Cầm Đài:

"Mất đi một tiêu đầu có tiếng nhưng lại đổi lấy việc làm ăn mở rộng, vị chưởng quỹ tiêu cục kia chắc hẳn trong lòng cũng đang thầm vui sướng."

"Kẻ đó chết cũng không tiếc."

Thẩm Thu lạnh lùng thốt ra một câu, rồi lại nhẹ giọng:

"Dao Cầm, nàng không cần phải ưu sầu."

"Ta chỉ là có chút cảm thán. Người trong giang hồ mạng sống thực sự mỏng manh như cỏ rác, vì chút hư danh mà sẵn sàng vùi thây nơi đất khách. Sống yên bình không tốt sao? Được tự do tự tại quý giá biết bao, vậy mà cứ đâm đầu vào chỗ chết."

Dao Cầm quay sang nhìn Thẩm Thu, hỏi:

"Thẩm Thu, ngươi vẫn quyết ý bước chân vào giang hồ sao?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...